Giấu anh vào nỗi nhớ chương 13 | Đưa Nguyệt Cát về

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 37

Khi Nguyệt Cát ngã xuống, Gia Minh nhanh chóng đỡ cô lên. Vì đang đứng trước cổng nhà hàng nên không quá đông người. Trời khá lạnh, khách đến đây đều vội vã vào trong. Gia Minh nhanh chóng gọi một chiếc taxi và bế cô đi lại xe. Cửa vừa mở, một người bạn cũ đi dự buổi họp lớp nhận ra Nguyệt Cát và Gia Minh, liền hỏi:
– Anh Gia Minh, Nguyệt Cát sao vậy?
Gia Minh vội vàng trả lời:
– Bạn ấy bị trúng gió. Các bạn vào đi, tôi đưa Nguyệt Cát đến bệnh viện và liên lạc với bố mẹ bạn ấy rồi sẽ quay lại ngay!
Gia Minh là người quen thuộc của trường chuyên, nên người bạn của Nguyệt Cát không có nghi ngờ gì, chỉ khuyên Gia Minh nhanh chóng đưa cô đến bệnh viện.
Bác tài xế mở cửa xe để Gia Minh bế Nguyệt Cát ngồi vào ghế sau. Bác tài hỏi:
– Đến đường H à, cháu?
Gia Minh trả lời:
– Đúng vậy, bạn ấy có uống một chút rượu, cháu nghĩ là trúng gió nên mệt thôi. Ban đầu cháu định đưa bạn ấy đến bệnh viện, nhưng giờ cháu nghĩ đưa về nhà là được!
Bác tài xế gật đầu và lái xe theo hướng Gia Minh chỉ dẫn. Trong khi đó, Gia Minh nhìn Nguyệt Cát, vẻ đẹp thuần khiết, làn da trắng, bộ váy dạ xòe kết hợp với áo khoác tạo nên một hình ảnh quyến rũ.
Chiếc taxi dừng trước một ngôi nhà xinh xắn, có hàng rào thường xuân bao quanh và cổng trông rất thơ mộng. Đây là nhà Gia Minh cho thuê, và hiện tại, người thuê cũ đã chuyển đi. Gia Minh trả tiền taxi và bế Nguyệt Cát vào nhà. Đặt cô lên giường tầng hai, Gia Minh xuống đóng cửa phòng khách. Khu dân cư này an toàn vì đều là người làm cơ quan, công sở, mặc dù ít quan tâm đến đời sống của người hàng xóm.

Gia Minh nhìn Nguyệt Cát nằm trên giường, cặp mi cong vút khép lại như một thiên thần đang ngủ. Hắn nuốt nước bọt rồi nhếch miệng:
– Vương Nguyệt Cát, em cuối cùng cũng thuộc về anh!
Vì chỉ uống một ngụm nhỏ nước chứa thuốc mê trước đó, mi Nguyệt Cát bắt đầu động đậy. Cô mở mắt, nhíu mày khi gặp ánh đèn, rồi lại nhắm lại. Gia Minh lấy gói bột, trộn vào cốc nước, đỡ Nguyệt Cát dậy:
– Em uống đi, sẽ ổn thôi!
Nguyệt Cát cảm thấy cơ thể ấm dần, mở mắt hoe đỏ và liên tục chớp chớp. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo, một chàng trai xuất hiện trước mắt cô. Thuốc mê khiến cô tỉnh, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Nguyệt Cát muốn cởi bớt y phục trên người vì cơ thể nóng. Hơi thở nhanh hơn, có một sức mạnh kỳ lạ khiến cô uốn éo. Hai chân khép chặt, hết co rồi duỗi. Cô cảm nhận hạ thân khao khát điều gì đó, muốn đầy đủ, cảm nhận sự ướt át của mình. Nguyệt Cát cởi áo khoác, Gia Minh nhìn chăm chú khuôn mặt trắng trẻo của cô, từ hồng đến gợi cảm. Anh ta kéo xéc váy dạ và nói:
– Anh sẽ giúp em, đêm nay, chúng ta sẽ thuộc về nhau!
Nguyệt Cát nói giọng đứt quãng:
– Nóng quá…
Cô cào tấm ga giường, hai chân co duỗi không theo quy luật. Tính tỉnh cuối cùng cố từ chối, nhưng cơ thể không chịu lắng nghe. Khi váy vứt xuống, nhũ hoa hồng hào ẩn sau áo con phập phồng, làm yết hầu của Gia Minh liên tục lên xuống. Anh ta cúi xuống chạm môi mọng đỏ đang run, nuốt tiếng rên của Nguyệt Cát…
– Rầm!

Cánh cửa phòng khách mở ra bật tung, làm rung chuyển không gian như đang xảy ra một động đất nhỏ. Gia Minh vẫn chưa kịp hiểu rõ tình hình đã bị một cú đấm trúng mặt ngay khi cửa phòng ngủ mở rộng như tờ giấy. Một loạt cú đấm rơi vào mặt và bụng Gia Minh như những nhát đâm từ một thanh sắt lạnh lẽo. Đinh Vũ Phong, mặt đỏ bừng, nghiến răng và nắm cổ Gia Minh, đồng thời không ngừng đấm vào bụng anh ta. Mặt Gia Minh đã bị bầm tím và máu đang tuôn ra. Vũ Phong nói giận dữ:
– Thằng chó! Tao giết mày luôn!
Mỗi lần từ “khốn nạn” được thốt lên, Gia Minh lại nhận một cú đấm. Tuân vội chạy đến giữ tay Vũ Phong:
– Dừng lại đi, hắn chết rồi!
Vũ Phong đẩy Tuân ra:
– Chết thì chết luôn! Được cái khốn nạn!
Một lúc sau, Vũ Phong mới nhìn thấy Nguyệt Cát đang nằm trên giường, hai tay biểu hiện sự khao khát. Anh ta đá Gia Minh mạnh mẽ, khiến anh ta văng ra xa và sau đó ôm lấy Nguyệt Cát:
– Tôi đây rồi, Nguyệt Cát, sẽ ổn thôi!
Vũ Phong nói nhưng nước mắt rơi khẽ từ khóe mắt. Anh nghĩ đến khoảnh khắc gặp lại cô, nếu chỉ chậm một phút nữa, anh đã không thể cứu cô rồi…
Khi chiếc taxi đưa Vũ Phong đến cổng nhà hàng, anh thấy Gia Minh đang bế Nguyệt Cát lên xe taxi ngay trước mặt. Anh nhận biết cô qua chiếc váy dạ mà cô đã hứa sẽ mặc vào buổi tối nay. Vì lo ngại đến an ninh nơi đó, Vũ Phong giục tài xế theo đuổi chiếc taxi chở Gia Minh. Sau khi đợi Gia Minh đưa Nguyệt Cát vào nhà, Vũ Phong và Tuân mới tìm cách lẻn vào. Tường rào không cao nhưng có dây thép gai và dây thường xuân bao quanh, vì vậy cả hai phải cố gắng một lúc mới có thể vượt qua. May mắn là họ đã kịp thời, nếu không, Vũ Phong sẽ phải đối mặt với hối tiếc suốt đời.

Quay lại thực tại, Vũ Phong ôm chặt Nguyệt Cát, cô run rẩy và nói:
– Phong…em….muốn…em muốn…
Lần đầu tiên cô gọi anh là “em,” nhưng trong bối cảnh khó khăn như vậy, điều đó khiến anh cảm thấy trái tim đau đớn. Anh hiểu cô đã nhận ra mình, giọng nghẹn ngào:
– Nguyệt Cát, không phải lúc này…
Vũ Phong nhìn Tuân và nói:
– Gọi mẹ tôi! Hắn ta cho Nguyệt Cát uống thuốc kích dục rồi!
Bà Thúy Hằng, mẹ Vũ Phong, lo lắng trả lời điện thoại:
– Phong, có chuyện gì vậy?
Tuân vội nói:
– Bác gái, đây là con, Tuân đây ạ!
Bà Thúy Hằng lo lắng hơn:
– Hai đứa làm sao rồi?
Tuân nói nhanh:
– Bác đến bệnh viện đi ạ, Nguyệt Cát bị cho uống thuốc kích dục, chúng con đưa cô ấy đến đó!
Mẹ Vũ Phong vội vã ra xe và đến bệnh viện cùng họ. Vũ Phong mặc lại đồ cho Nguyệt Cát, nhưng cô cảm thấy bức bối và không chịu được:
– Phong…em…khó chịu…
Vũ Phong cố kìm nén cảm xúc:
– Nguyệt Cát, ngoan nào, tôi đưa cậu đến bệnh viện, sẽ hết khó chịu…
Sau đó, họ chuẩn bị và đưa Nguyệt Cát đến bệnh viện bằng taxi. Trên đường đi, cô cảm nhận sự nóng bức và bức bối, ôm chặt vào Vũ Phong. Anh cũng ôm chặt cô và nói:
– Nguyệt Cát, chút nữa thôi, sẽ ổn…
Vũ Phong nói nhưng tâm trạng cậu cũng đang hỗn loạn. Anh đã kìm nén sự ham muốn của mình để bảo vệ Nguyệt Cát. Nhưng câu hỏi vẫn đeo bám: Liệu lần này anh kịp thời hay không? Những rủi ro vẫn đang đợi chờ cô gái bé nhỏ của anh, và Vũ Phong không biết phải làm gì để đối mặt với chúng. Anh đã kiềm chế mong muốn của một người trẻ để giữ cho cô gái của mình nguyên vẹn. Nhưng chỉ còn một đêm nữa thôi, khi anh rời khỏi thành phố A, Nguyệt sẽ phải đối mặt với những kẻ như Gia Minh? Vương Nguyệt Cát, anh phải làm thế nào để bảo vệ em đây???

Bài viết liên quan