Giấu anh vào nỗi nhớ chương 14 | Công bằng cho Nguyệt Cát

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 49

Khi Vũ Phong và Tuân đến bệnh viện, họ thấy bà Chu Thúy Hằng đứng chờ ở phòng cấp cứu, nắm một cốc nước trong tay. Vũ Phong bế Nguyệt Cát chạy tới, và mẹ cô vội bảo:
– Đặt Nguyệt Cát xuống đây và đợi!
Vũ Phong nhanh chóng đặt cô xuống, mẹ anh đỡ lấy Nguyệt Cát và đưa cốc nước cho cô uống:
– Uống đi con, sẽ hết khó chịu ngay thôi!
Nguyệt Cát, mặt đỏ bừng, cố gắng uống hết cốc nước mà bà Thúy Hằng đưa. Vũ Phong lo lắng hỏi:
– Thuốc gì vậy mẹ? Nguyệt Cát có sao không ạ?
Bà Thúy Hằng mỉm cười:
– Không sao cả. Cô bé chỉ uống một liều nhẹ thôi. Nước chanh này sẽ làm giảm tác dụng của thuốc kích dục!
Rồi bà nói với hai cô y tá:
– Bật đèn sưởi phòng tắm, dội nước cho bé!
Vũ Phong lo ngại:
– Trời lạnh mà tắm đêm sao mẹ?
Bà Thúy Hằng lắc đầu:
– Với liều như thế này, chỉ cần uống nước chanh và dội nước lạnh là được. Nhưng vì lúc Tuân gọi điện, mẹ không biết tình trạng con bé thế nào, cũng không rõ chỗ đó có thực hiện được hay không, hai đứa con trai lại đang hoảng hốt như vậy, sợ làm không nổi.
Vũ Phong gật đầu yên tâm rồi cùng Tuân chờ bên ngoài. Anh gọi điện cho bố mẹ Nguyệt Cát và thông báo tình hình đã ổn. Mười lăm phút sau, bố mẹ Nguyệt Cát đến bệnh viện:
– Vũ Phong, sao rồi? Ai đã chuốc thuốc cho con gái tôi? Đau lòng quá!
Vũ Phong nhìn mẹ Nguyệt Cát:
– Dạ, là Gia Minh, hắn học chung khóa với chúng tôi. Bác yên tâm đi ạ, anh ta chưa làm gì cô ấy đâu ạ!
Vừa lúc đó, cửa phòng cấp cứu mở ra, bà Thúy Hằng dắt Nguyệt Cát ra ngoài. Cô đã ăn mặc sạch sẽ, tóc được sấy khô sau khi tắm, và trạng thái tỉnh táo. Tuy nhiên, Nguyệt Cát cảm thấy tủi hổ, không dám ngẩng đầu, chỉ bước cận kề mẹ Vũ Phong. Khi thấy bố mẹ, cô ôm mẹ khóc nức nở:
– Mẹ ơi! Con xin lỗi…con không biết…
Mẹ Nguyệt Cát vỗ nhẹ lưng cô:
– Không sao con gái ạ, là người ta hại con mà thôi. May mà Vũ Phong tới kịp lúc!
Lúc này, Nguyệt Cát mới quay sang Vũ Phong mà không ngẩng đầu:
– Vũ Phong, cảm ơn…
Vũ Phong tiến lại, anh biết cô xấu hổ vì đã để Gia Minh và anh nhìn thấy cơ thể mình. Anh vuốt nhẹ mái tóc cho Nguyệt Cát và nói:
– Không có gì, mọi thứ đã ổn rồi!
Nguyệt Cát vẫn còn ngượng ngùng:
– Phong…lúc đó…tôi…có làm cậu phiền lòng không?
Vũ Phong nhìn cô với ánh mắt đầy thấu hiểu. Tuy nhiên, để cô không lo nghĩ nhiều, anh cười:
– Không, cậu chỉ khen tôi đẹp trai thôi!
Nguyệt Cát nhẹ nhàng mỉm cười, hai tay cô bấm chặt vào nhau, và cô rụt rè nói:
– Thế…lúc đó…cậu và Tuân cùng vào phòng à?
Vũ Phong hiểu, cô sợ thêm người nhìn thấy mình trong tình huống đó, đặc biệt là lần đầu tiên cô gặp Tuân ở ngoài đời thực. Anh lắc đầu:
– Không đâu, chỉ có mình tôi thôi. Tuân ở ngoài đợi!
Đôi khi, nói dối cũng là cách để bảo vệ tâm lý của người khác, và Vũ Phong đã chọn làm như vậy để giữ cho Nguyệt Cát yên tâm.
– Thế…hắn…đâu rồi?

Vũ Phong thở dài, giọng nói vẫn còn pha chút bực tức:
– Nó bị tôi đánh cho một trận, giờ chắc đang nhèo một đống ở nhà nó!
Nguyệt Cát có chút hoảng sợ, Vũ Phong trấn an:
– Nó không chết đâu. Nhưng cậu yên tâm, tôi sẽ có cách để nó không phiền đến cậu nữa!
Mẹ Vũ Phong lên tiếng:
– Không có dấu hiệu xâm hại tình dục, Nguyệt Cát không sao cả. Anh chị và cháu đừng lo lắng!
Vũ Phong quay sang Nguyệt Cát:
– Giờ cậu theo hai bác về đi, tôi ở lại có chút việc đã! Sáng mai tôi qua nhà cậu. Tôi gọi cho thầy chủ nhiệm cũ rồi, tôi nói tôi không về kịp và cậu bị ốm nên không tới được. Sẽ không ai biết gì đâu!
Nguyệt Cát gật đầu. Cô tưởng gặp lại anh sau mấy tháng sẽ là một buổi tối vui vẻ. Nhưng cô lại mắc vào cạm bẫy của Gia Minh. Cũng may có Vũ Phong cứu kịp thời, nếu không cô cũng chẳng biết đời mình sẽ như thế nào nữa…

Sau khi Nguyệt Cát và bố mẹ cô đi, Vũ Phong nói:
– Thằng chó đó phải bị tống vào tù mới yên ổn được! Nó thuần thục mọi việc, chứng tỏ Nguyệt Cát không phải người đầu tiên và chắc chắn cũng chẳng phải người cuối cùng! Chỉ là những người khác không dám nói thôi.
Bà Thúy Hằng nhìn con trai:
– Phong, con định làm gì? Nhà Gia Minh rất có thế lực và nó chưa đến độ tuổi đi tù!
Vũ Phong nhíu mày:
– Không đi tù thì vào trại giáo dưỡng! Loại đó mà thả rông thì còn nhiều người bị hại!
Mẹ Vũ Phong giải thích:
– Vũ Phong, con nghĩ một gia đình uy quyền như nhà Gia Minh mà chịu để con họ vào trại giáo dưỡng ư? Vả lại con không có bằng chứng nó chuốc thuốc Nguyệt Cát, bạn ấy cũng không có dấu hiệu bị xâm hại. Việc con đánh Gia Minh tơi bời coi chừng lại là bằng chứng để nó kiện con đấy! Cũng may lúc đó chỉ có nó nên chẳng ai chứng kiến để nó kiện ngược lại con!
Vũ Phong đang cau mày khó chịu thì bỗng Tuân lên tiếng:
– Con có bằng chứng ạ!
Cả bà Thúy Hằng và Vũ Phong đều nhìn sang Tuân với ánh mắt khó hiểu. Tuân móc trong túi quần ra một chiếc điện thoại iPhone và nói:
– Lúc nãy, khi Phong đang lo cho Nguyệt Cát, con có quan sát xung quanh vì sợ nó lắp camera để làm hại Nguyệt Cát sau này. Nhưng đó là phòng ngủ nên chắc chắn không lắp camera, rồi con thấy chiếc điện thoại này đặt sát bình hoa và chĩa lên phía giường. Con nghĩ nó quay lại để sau này khống chế không cho Nguyệt Cát tố cáo nó hoặc để bắt cô ấy phục vụ khi cần. Nhưng nó chưa làm được gì nên chỉ quay được những hành động nó làm với Nguyệt Cát. Con đã lưu lại toàn bộ video rồi đấy ạ!
Vũ Phong cười tươi:
– Tốt quá người anh em! Đưa đây cho tôi!
Bà Thúy Hằng suy nghĩ:
– Nhưng liệu có nên làm gì không con? Nhà họ có quyền thế lắm đó!
Tuân quả quyết:
– Bác để con đưa đến đồn công an cho, con là người vô danh tiểu tốt, bác là người có địa vị không nên xuất hiện, Vũ Phong cũng không nên…

Vũ Phong cầm chiếc điện thoại và nói:
– Sao lại vô danh? Cậu cũng là người họ Đinh. Mà dòng họ này có còn mẫu mực như xưa nữa đâu mà lo. Để tôi, tôi có cách cho thằng đó không ngóc nổi đầu lên luôn!
Rồi cậu quay sang mẹ:
– Mẹ về nghỉ đi ạ! Con đi một chút rồi về ngay! Mẹ đừng lo, con không làm gì xốc nổi đâu!
Bà Thúy Hằng răn đe:
– Con đi đâu? Mẹ nhắc cho con nhớ, học võ để tự vệ chứ không phải để đi gây chiến đâu đấy!
Vũ Phong gật đầu:
– Con không đi đánh nhau đâu ạ! Con đến đồn công an mà mẹ!
Nói rồi cậu chào mẹ và kéo Tuân đến đồn công an thành phố. Đồng chí trực ban nhìn thấy hai cậu học sinh cúi chào thì tò mò:
– Hai cháu đến đồn công an cả đêm có việc gì vậy?
Vũ Phong nói thẳng vào vấn đề:
– Dạ chúng cháu muốn tố cáo một người đã chuốc thuốc kích dục cho bạn của cháu để thực hiện hành vi đồi bại nhưng bị bọn cháu phát hiện ạ! Cháu có video do chính hắn quay với mục đích khống chế bạn của cháu sau này ạ! Bên kĩ thuật hình sự của các chú có thể xác minh rõ video này là thật, không cắt ghép hay chỉnh sửa ạ!
Vũ Phong đưa chiếc điện thoại cho đồng chí trực ban:
– Tất nhiên là video này đã được chúng cháu sao chép ra nhiều bản để phòng trường hợp bị xóa ạ!
Cậu nói thế bởi ai cũng biết Gia Minh là con trai của một người có quyền lực, bố anh ta là quan chức cấp Tỉnh nên dễ dàng bịt miệng những chuyện cỏn con này. Đồng chí công an xem đoạn video, ánh mắt lóe lên tia ngạc nhiên rồi quay lại vẻ bình thản ban đầu:
– Các cháu viết tường trình sự việc vào đây rồi về đi. Vụ việc sẽ được chú chuyển lên cấp trên nhé, có gì chú sẽ gọi các cháu!
Vũ Phong và Tuân ngồi viết bản tường trình dù cả hai đều biết ” cấp trên ” chưa chắc đã ngó ngàng gì đến vụ này.
Cũng trong đêm đó, trong tài khoản Zalo của các thành viên Ban giám hiệu trường chuyên của Tỉnh xuất hiện một đoạn clip được gửi đến với lời nhắn: ” Em hi vọng các thầy cô ngăn chặn được những hành vi đồi bại này. Đoạn video này mới chỉ gửi cho công an thành phố và nội bộ Ban giám hiệu nhà trường. Nhưng nếu mọi việc không có gì thay đổi thì clip sẽ được phát tán, em nghĩ không chỉ những người trong cuộc chẳng yên ổn mà tiếng tăm, danh dự của một trường chuyên cũng ảnh hưởng không nhỏ đâu ạ. Kí tên: ĐINH VŨ PHONG!”

Bài viết liên quan