Giấu anh vào nỗi nhớ chương 15 | Sự thật…

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 92

Người đầu tiên nhận được thông điệp là thầy hiệu trưởng, ngay lúc đó ông ta trở nên hoảng sợ. Bạn có thể thấy rằng trời đã lạnh nhưng ông ta vẫn toát mồ hôi hột. Trong quá khứ, ông thường xuyên phải giải quyết những vấn đề liên quan đến Gia Minh, đặc biệt là những trò chọc ghẹo và tán tỉnh bạn nữ của cậu ta. Bố của Gia Minh, một quan cấp Tỉnh, thường xuyên đóng góp tiền cho nhà trường. Tuy nhiên, lần này là nguy cơ lớn vì có video ghi lại Gia Minh đang chuốc thuốc kích dục cho bạn nữ một cách âm thầm. Dù hình ảnh của cô gái đã được làm nhòe, nhưng vẫn có thể nhận biết được là một nữ sinh. Ngoài ra, khi nghe kỹ, có thể nhận ra Gia Minh gọi tên cô kia là “Vương Nguyệt Cát” – một nữ sinh nổi tiếng về mặt xuất sắc toàn diện, chuyên ngành Toán, được biết đến với sự ngoan ngoãn, xinh đẹp và giỏi giang. Trong video, cô gái này hoàn toàn không biết về những gì đang diễn ra với mình. Gia Minh ơi, lần này thầy biết giấu điều gì đây?

Dù đã rất muộn, thầy Hiệu trưởng vẫn gọi điện cho bố Gia Minh để thông báo tình hình và gửi video để ông ta xem. Cuối cùng, thầy chốt lại:
– Rất may là trường tổ chức tọa đàm mồng tám tháng ba vào hôm nay nên ngày mai không có hoạt động gì ở trường. Sáng mai, nhà trường sẽ tổ chức họp hội đồng kỷ luật kín, anh nhớ sắp xếp tới dự nhé! Lần này khó mà giữ kín được. Đinh Vũ Phong không phải là người dễ dàng, dù đã chuyển trường và thành phố nhưng gia đình vẫn có uy lực. Thêm vào đó, cậu ta trước đây đã thi vào trường này dựa trên thực lực, đứng thứ hai ở khối chuyên Toán. Đinh Vũ Phong thuộc loại người có quan hệ mật thiết với Nguyệt Cát!

Thầy Hiệu trưởng nói rất nhiều, khiến bố Gia Minh hoảng mang. Ông gật đầu:
– Cảm ơn thầy ạ! Sáng mai tôi sẽ có mặt, tất cả là nhờ công thầy! Gia đình tôi sẽ không quên ơn thầy đâu ạ!
Bố Gia Minh tắt điện thoại và liền gọi cho con trai. Tuy nhiên, không liên lạc được vì điện thoại của Gia Minh đang nằm ở Công an thành phố và sim lại ở tay Đinh Vũ Phong. Nhìn lại đoạn video mà thầy Hiệu trưởng đã gửi, ông nhận ra ngôi nhà cho thuê của gia đình mình. Bố Gia Minh vội vã lái xe đến đó.
Khi bước vào phòng ngủ, ông thấy con trai đang nằm trên giường, với khuôn mặt bầm dập, đang tựa lưng vào đầu giường, tay xoa xoa vùng bụng bị đánh. Mặt của Gia Minh đen thui, máu rỉ ra từ khóe miệng đã khô. Nhìn thấy cảnh anh kia đánh con trai, bố Gia Minh hiểu rằng võ công của hắn ta không phải là đùa và cô bạn kia cũng rất quan trọng với Vũ Phong. Nếu không can ngăn chặt, có lẽ con ông đã bị hại nặng hơn nhiều.
Ông lên tiếng:
– Mày chờ đến khi nào mặt bố mẹ mày đầy mụn mới thôi hành động vô trách nhiệm như vậy, Gia Minh?
Gia Minh nhìn lên, khuôn mặt bầm dập, và nói:
– Có việc gì mà bố lại tức giận thế?

Bố Gia Minh ném chiếc điện thoại lên giường và la:
– Mày xem tin nhắn Zalo đi! Mày mang con bé về đây, đồng thời chuốc thuốc kích dục cho nó. Thằng đánh mày đã gửi clip lên Công an thành phố và Ban giám hiệu nhà trường rồi đấy. Sao mày lại làm hành động ngớ ngẩn như vậy?

Gia Minh cầm điện thoại và mở Zalo. Vì bị đánh nên khuôn mặt hắn tối tăm, hắn không nghĩ đến việc chiếc điện thoại đã quay lại cảnh mây mưa với Nguyệt Cát. Khi xem clip, hắn nhíu mày:
– Sao… nó lại có video này vậy bố?

Bố cậu ta giật điện thoại và hùng dữ:
– Thằng ngu! Nó lấy điện thoại của mày chứ làm sao!

Gia Minh nhìn về phía bàn hoa và không thấy điện thoại của mình nữa. Hắn tỏ ra tức giận:
– Mẹ kiếp! Đinh Vũ Phong, mày chết với tao!

Bố Gia Minh quát mắng:
– Mày ngu lắm con ạ! Nó đang kiện mày đấy. Lần này mày chắc chắn không thoát được.

Gia Minh nhếch môi:
– Con sẽ kiện nó về tội cố ý gây thương tích!

Bố cậu ta nổi giận và tát mạnh vào mặt con trai:
– Ngu! Nó đánh mày vì nó cứu con bé kia. Bây giờ có vẻ đẹp trai chưa? Mai nhà trường họp hội đồng kỷ luật. Lần này có cả clip, không ai bêu riếu cho mày đâu!

Gia Minh nhìn về phía trước, giọng nham hiểm:
– Con sẽ chỉ giữ đoạn nó đánh mày, còn đoạn đầu clip con sẽ cắt đi!

Bố cậu ta nghiến răng:
– Mày nghĩ sao? Clip đã gửi cho Công an rồi, mày muốn làm gì còn ghép? Lần này nó và con bé đã im miệng, đủ chưa?

Rồi ông ta giúp Gia Minh xử lý vết thương và đưa cậu ta đến bệnh viện kiểm tra. Tuy nhiên, thương vẫn chỉ là nhẹ.

Sáng hôm sau, chỉ mới tám giờ, Vũ Phong đã mang theo một bó hoa nhung to tướng đến nhà Nguyệt Cát và bấm chuông. Nhìn thấy anh, cô vẫn còn e ngại, Vũ Phong cười:
– À, cậu trở nên nhẹ nhàng và tôn trọng từ bao giờ thế?

Nguyệt Cát nguýt dài:
– Cậu đang đùa hả? Mà cậu đi một mình, Tuân đâu?

Vũ Phong nháy mắt:
– Có ai mà mang theo kì đà để ngăn mũi bao giờ? Đùa thôi, Tuân ở nhà với mẹ và vú Ba!

Nguyệt Cát rụt rè:
– Tối qua… cậu có bị đánh không?

Vũ Phong bật cười:
– Cậu quên rồi, ở thành phố A này tôi chưa có đối thủ đâu. Thằng công tử bột đó không làm gì được Đinh Vũ Phong này. Nếu nó muốn gặp Diêm Vương thì chỉ là phúc cho cả nhà nó thôi! Mà không mời tôi vào nhà à?

Nguyệt Cát bối rối mở cửa cho Vũ Phong vào. Anh lịch sự chúc mừng mẹ Nguyệt Cát và cả cô bạn gái ngày lễ mồng tám tháng ba, ngồi chơi một lúc rồi xin phép hai vị phụ huynh đưa Nguyệt Cát đi dạo. Bố mẹ cô vẫn có ấn tượng tốt với Vũ Phong nên thoải mái trò chuyện và đồng ý để con gái đi chơi cùng anh.

Đôi bạn trẻ tiếp tục lang thang qua các góc phố, thưởng thức quà vặt và đi qua những con đường của ký ức. Mọi thứ trở lại như thuở ban đầu, trong sáng và trong trắng như chưa từng có sự chia xa và tổn thương. Tuổi học trò hiện lên trong veo và tươi đẹp. Vòng quay của cuộc sống đưa Vũ Phong chở Nguyệt Cát đến công viên quen thuộc. Ngồi trên ghế đá, dưới làn gió xuân, trái tim cô trở nên nhẹ nhõm sau buổi dạo chơi.

Vũ Phong nhìn Nguyệt Cát và nói:
– Tối nay tôi sẽ phải rời đi, còn cậu thì hãy ở lại học ngoan nhé!

Lời đó khiến trái tim Nguyệt Cát bất ngờ rung động. Giá như thời gian có thể dừng lại ở đây, ở khoảnh khắc này, giá mà bi kịch gia đình không xảy ra, liệu mọi thứ có vẫn giữ nguyên sự đẹp đẽ không? Nguyệt Cát nhẹ nhàng thở dài và cúi đầu:
– Ừ, cậu cũng thế nhé, có Tuân ở bên cậu, tôi sẽ yên tâm hơn, cậu sẽ không còn cảm giác cô đơn!

Vũ Phong gật đầu:
– Đúng, Tuân rất hợp ý với tôi! Có cậu ấy ở bên, cuộc sống của tôi trở nên phong phú hơn khi phải xa những người thân ở thành phố A này.

Tất nhiên, Vũ Phong không nhắc đến sự cố tối qua và đoạn clip, để Nguyệt Cát không phải lo lắng quá nhiều. Nhưng Nguyệt Cát vẫn cảm thấy lo lắng và sợ hãi:
– Không biết hắn có đến tìm tôi không nữa!

Vũ Phong nắm chặt năm ngón tay của cô và nói:
– Không, tôi đã dạy cho nó một bài học rồi. Tôi đảm bảo nó sẽ không dám làm phiền cậu nữa đâu!

Gần trưa, hai người bạn trẻ phải tạm biệt nhau. Vũ Phong hơi buồn bã nói:
– Chiều nay đừng đi tiễn tôi như lần trước nhé! Tôi sẽ khó mà đi được. Khi tới thành phố C, tôi sẽ gọi điện thoại cho cậu.

Nguyệt Cát chỉ im lặng gật đầu. Vũ Phong vuốt nhẹ những sợi tóc mềm mại trong gió xuân trên khuôn mặt của cô gái xinh đẹp và kêu cô vào nhà.

Trong buổi sáng đó, một cuộc họp nhanh và kín đáo diễn ra ở trường chuyên trong phòng riêng của thầy Hiệu trưởng. Các giáo viên có mặt và đều đã xem đoạn clip. Bố Gia Minh tất nhiên cũng tham gia, trong khi anh ta, với lý do mệt mỏi, đã không thể tham gia. Thầy Hiệu trưởng nói rất chân thành:
– Chúng ta đều biết vì sao buổi họp kín này được tổ chức. Mọi người đã xem clip rồi. Học sinh Gia Minh có thành tích học tập khá, nhưng lại thể hiện một số hành vi không phù hợp với tư duy của học sinh trường chuyên. Mặc dù gia đình Gia Minh có đóng góp quan trọng cho trường, và em ta luôn tuân thủ nội quy, nhưng vấn đề này liên quan đến đạo đức và nhân phẩm. Nếu không giải quyết tốt, thậm chí khi Đinh Vũ Phong không còn ở trường, vẫn có thể bị tung clip lên mạng để làm mờ hình ảnh của nữ sinh. Điều này sẽ ảnh hưởng nặng nề đến gia đình Gia Minh và tất nhiên là cả nhà trường. Do đó, sự việc này thực sự là một thách thức lớn đối với chúng ta.

Bố Gia Minh lên tiếng:
– Trước hết, tôi xin thay mặt gia đình xin lỗi các thầy cô. Nếu nữ sinh đó đòi bồi thường, chúng tôi sẵn sàng. Chỉ mong clip không bị phát tán và nhà trường xử lý nhẹ nhàng để đứa con có cơ hội sửa sai.

Các thành viên trong Ban Giám hiệu đều cho thấy sự khó xử. Cuối cùng, thầy Hiệu trưởng nói:
– Tạm thời, cháu Gia Minh sẽ chuyển sang trường bình thường để học đến hết năm nay. Chúng ta để sự việc lắng xuống và sẽ tính sau. Nếu để cháu ở lại, tôi e là không ổn!
Bố Gia Minh gật đầu đồng ý với quyết định đó. Khi cuộc họp kết thúc, ông ta vội vã ra ngoài để gọi về nhà. Gia Minh, sau khi nghe bố thông báo kết quả cuộc họp, nghiến răng và thốt lên những lời tỏ ra tức giận:
– Đinh Vũ Phong, sẽ có một lúc nào đó, cả mày và con đĩ đó sẽ phải quỳ lạy dưới chân tao…

Bài viết liên quan