Giấu anh vào nỗi nhớ chương 22 | Vũ Phong và Lan Nhi

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 50

Trong cả tuần sau đó, Vũ Lan Nhi không ngừng tìm cơ hội để gặp Vũ Phong, từ một lý do này đến một lý do khác. Tuy Vũ Phong vẫn giữ khoảng cách, nhưng điều này khiến Lan Nhi ngày càng háo hức.

Một ngày nọ, khi Vũ Phong đang đứng gần kho sắt, Vũ Lan Nhi lại xuất hiện:
– Anh Vũ Phong, tối nay có bữa tiệc chia tay em ở khách sạn RED. Nhớ tới nha!
Vũ Phong lúng túng:
– Cảm ơn cô! Nếu xong việc sớm thì tôi sẽ tới ạ!
Lan Nhi nở nụ cười:
– Không cần, ba em mời cả Tập đoàn này, vệ sĩ cũng phải tham gia!
Vũ Phong gật đầu:
– Vâng, khi nào Chủ tịch mời thì tôi sẽ tới, cô ạ!
Lan Nhi nghịch ngợm:
– Khổ anh ghê cơ! Ngoài đẹp trai, giỏi võ và nhà giàu ra thì chẳng được cái gì sất. Em mà không để ý tới chắc anh ế đến già mất. Người gì đâu mà khô khan!
Vũ Phong mỉm cười:
– Ừ, tôi khô khan lắm. Thôi, cô đi vào đi, ở đây toàn sắt với thép bụi bặm lắm.
Vũ Lan Nhi dạo chân bình bịch:
– Cứ có anh là được. Ở đâu cũng được hết. Nhưng giờ em phải đến khách sạn RED để kiểm tra mọi thứ cho bữa tiệc tối nay. Anh làm việc đi nhé!
Lan Nhi rời đi, Vũ Phong nhẹ nhõm quay lại công việc. Trong ngày đó, toàn bộ nhân viên Tập đoàn nhận thông báo về bữa tiệc chia tay của con gái Chủ tịch đi du học Mĩ. Từ giờ nghỉ trưa, mọi người bắt đầu trò chuyện về trang phục cho buổi tối và đội ngũ vệ sĩ cũng không thể vắng mặt, sẵn sàng trong vest đen và giày đen.

Bảy giờ tối, khách sạn RED lung linh như một lâu đài. Vũ Lan Nhi xuất hiện trong bộ đầm đuôi cá đính đá lấp lánh, quyến rũ với ba vòng đẹp đẽ. Mọi người chúc rượu và khen ngợi ông Vũ Lân cùng con gái. Vũ Lan Nhi, mặc dù nhận được nhiều sự quan tâm và quà tặng, nhưng không để ý đến những thứ đó, chỉ dành suy nghĩ cho Đinh Vũ Phong đang đứng ở đâu. Cô đi lại và trò chuyện tiếp cận với anh.

Bữa tiệc đang diễn ra hết sức sôi nổi, khi Lan Nhi bước lên sân khấu để phát biểu:
– Xin chào mọi người. Trước hết, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến quý vị và nhận những món quà, những lời chúc ý nghĩa. Tôi sẽ học hỏi nhiều từ xứ sở cờ hoa để quay về đóng góp cho tập đoàn của ba mình. Tôi mong tất cả mọi người trong công ty sẽ đồng lòng hợp sức với ba mình để Vĩnh Trường phát triển mạnh mẽ.
Không khỏi ngạc nhiên trước giọng điệu lịch lãm và có văn hóa của Lan Nhi, Vũ Phong suýt phì cười khi nghĩ về sự chênh lệch giữa cô và hình ảnh “tiểu thư nhõng nhẽo” hàng ngày của cô. Anh cảm nhận rằng thế giới của người giàu có thể coi như một sân khấu lớn mà không cần đến trường lớp nghệ thuật.

Bữa tiệc tiếp tục với sự tán dương từ mọi người, khiến ông Vũ Lân rất hạnh phúc. Một người bạn của ông nổi tiếng đứng lên và nói mạnh mẽ:
– Lan Nhi, con nhớ học giỏi, khi trở về phải đưa theo một chàng rể cho ba con đấy!
Lan Nhi lắc đầu:
– Cảm ơn chú, con sẽ học giỏi, nhưng chàng rể của con đang ở Việt Nam ạ! Hôm nay anh ấy cũng có mặt tại đây ạ!
Đoạn trò chuyện này khiến mọi người ngạc nhiên và tò mò. Lan Nhi liên tục nhìn về phía Vũ Phong và tiếp tục:
– Anh ấy mới tham gia tập đoàn được một tháng nhưng đã trở thành vệ sĩ đắc lực không thể thiếu của ba con. Em muốn nói với anh rằng: Đinh Vũ Phong, dù anh chưa từng chú ý đến em, dù em ở xa anh nửa vòng trái đất, nhưng anh luôn hiện diện trong tâm hồn và trái tim em. Em sẽ theo đuổi anh đến cùng!
Mọi người hò reo và đồng loạt tán dương Lan Nhi. Ánh sáng đặc biệt chú ý đến Vũ Phong, nhưng anh chỉ bày tỏ sự lạnh lùng:
– Cô chủ, đùa kiểu đó không hay đâu!
Vũ Phong quay đi mà không quan tâm đến sự chú ý từ mọi người. Nhiều người nhận ra anh là con trai của Chủ tịch Tập đoàn Á Đông, nên khen ngợi Lan Nhi có đôi mắt “nhìn người”. Tuy nhiên, ông Vũ Lân chỉ cười và nói:
– Lan Nhi, con làm mọi người chạy mất dép đấy! Nói năng hơi hồ đồ quá đấy!
Sau đó, ông nhấn mạnh việc bảo vệ hình ảnh của Vũ Phong, không muốn con trai mình bị ảnh hưởng. Ông nói:
– Hôm nay là tiệc chia tay con gái tôi đi du học. Con bé còn non nớt, có chút nghịch ngợm, mong mọi người bỏ qua cho nó.
Ông Vũ Lân cảm nhận rõ ràng rằng Vũ Phong là người có thế mạnh đặc biệt và ông muốn anh ta hết lòng đóng góp cho sự phát triển của tập đoàn. Ông không muốn chuyện Lan Nhi muốn kết hôn với Vũ Phong làm ảnh hưởng đến công việc của anh ta.

Sau khi ông Vũ Lân kết thúc lời nói, mọi người trở lại không khí vui vẻ của bữa tiệc. Hai ngày sau, tại sân bay quốc tế, Vũ Lan Nhi xuất hiện cùng ông Vũ Lân và hai mươi vệ sĩ. Vũ Phong, mặc dù không hiểu tại sao phải có cả đoàn vệ sĩ khi tiễn người đi du học, nhưng do nhiệm vụ nên anh vẫn phải đi cùng.

Lan Nhi chào tạm biệt ông và sau khi ông Vũ Lân dặn dò xong, cô quay sang Vũ Phong:
– Anh nhớ phải giữ liên lạc với em nhé!
Vũ Phong phì cười, anh quá quen với cách nói chuyện ngạo mạn của Lan Nhi:
– Vâng, nếu cần giúp đỡ, cô chủ cứ gọi. Tôi sẽ cố gắng hết sức!
Lan Nhi có phần khó chịu nhưng cũng không giữ được sự thích thú trước cách nói chuyện của Vũ Phong.

Tuy nhiên, khi máy bay cất cánh, ông Vũ Lân và các vệ sĩ vẫn ở sân bay, một đoàn người mặc vest đen đột ngột xuất hiện. Họ đều đeo huy hiệu hình đầu lâu, mặc đồ đen, đi giày đen, và đeo kính đen. Khoảng ba chục người này chĩa súng về phía ông Vũ Lân và gây ra những tiếng “bụp, bụp”. Khi Vũ Phong nhận ra họ, Mạnh Kiên – người luôn đứng bên cạnh Vũ Lân, hét lên:
– Bảo vệ Chủ tịch!

Ngay lập tức, hai mươi vệ sĩ tạo thành vòng tròn xung quanh ông Vũ Lân và tất cả rút súng để bắn trả. Không có ai bị thương, chỉ nghe tiếng đạn rít trên không trung. Vũ Phong quét ánh mắt và phát hiện một người đứng phía sau nhóm người đen kia. Người đó mặc bộ bà ba màu nâu, mắt nhắm lại nhưng lạnh lùng, miệng nắm một chiếc điếu xì gà, tay chống gậy chạm khắc tỉ mỉ. Đó có lẽ là kẻ đầu sỏ.

Cuộc đấu súng tiếp tục diễn ra, làm cho người dân tại sân bay hoảng loạn bỏ chạy. Chuông báo động kêu lên nhưng không có lực lượng chức năng nào xuất hiện. Có thể họ đã quá quen với những cuộc đấu giữa hai phe này, hoặc có thể họ đang cố ý tránh mặt vì lý do nào đó.

Tiếng súng vang lên rồi đột nhiên im bặt. Ba chục người áo đen bên kia chuyển hướng và mở lối để một người đàn ông mặc bà ba nâu bước đi. Ông ta rút điếu xì gà ra khỏi miệng, phả một làn khói vào không trung và nhếch mép:
– Vũ Lân, lâu rồi không gặp!

Bài viết liên quan