Giấu anh vào nỗi nhớ chương 23 | Cuộc gặp gỡ trên thương trường

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 39

Ông Vũ Lân không hề bộc lộ sự ngạc nhiên trước tình huống, mặt mày bình thản, ông nói:

– Thạch, lâu ngày không gặp, sao lại phải tốn sức thế?

Thạch, người đàn ông kia, nhếch môi và đáp:

– Chào hỏi thôi mà!

Ông Vũ Lân mỉm cười:

– Màn chào hỏi của ông ồn ào quá. Tôi chỉ là một doanh nhân, quen chào bằng cái bắt tay thân mật thôi!

Lão Thạch, mặc bà ba nâu, cười lớn:

– Vũ Lân, ông khiêm tốn quá. Người kinh doanh không cần đám đông vệ sĩ, súng ống hiện đại. Có chơi tiếp không?

Ông Vũ Lân nghiêm túc:

– Đây không phải là chỗ chơi! Thương trường giống như chiến trường, rất khốc liệt. Tôi chỉ quan tâm đến bảo vệ bản thân thôi!

Lão Thạch cười dài và nói:

– Có vẻ như công việc của ông đang phát triển, cần thêm những gương mặt vệ sĩ mới. Nhưng toàn bộ đám trẻ chưa sạch sẽ kia, có làm nổi không đâu!

Ông ta vừa nói vừa nhìn về phía Vũ Phong đứng cạnh Vũ Lân. Chủ tịch Vĩnh Trường mỉm cười:

– Đánh bại cậu ấy rồi nói. Một mình cậu ấy quản lý ba kho sắt ở ba tỉnh khác nhau, có vài chục xe tải, biệt thự vườn và một số chiếc xe hơi thôi!

Vũ Phong biết ông Vũ Lân chỉ đang nói đùa, nhưng lão Thạch đã cắn câu. Trong mắt lão lóe lên vài tia ngạc nhiên rồi trở nên bình thản. Hóa ra người kinh doanh cũng cần đến tâm lý. Vũ Phong nhắc nhở ông Vũ Lân:

– Chủ tịch, nếu đánh nhau ở đây không ổn đâu! Cảnh sát sẽ đến ngay!

Vũ Lân mỉm cười:

– Cậu đừng lo, tôi cũng không thích ồn ào!

Lão Thạch nhìn ông Vũ Lân, sau đó nói:

– Rút lui!

Tuy nhiên, khi lão Thạch quay lưng, Vũ Phong để ý đến bàn tay nắm chặt gậy của lão. Bàn bỗng xòe ra đặt trên đầu gậy và lão bước đi bình thản. Ngay lập tức, vệ sĩ bên cạnh lão giật súng và chĩa thẳng vào ông Vũ Lân. Vũ Phong cũng nhanh chóng rút súng và bắn. Đạn từ cả hai súng lao về nhau, tạo nên âm thanh chát chúa. Vũ Phong chuẩn bị bắn tiếp, nhưng ông Vũ Lân giữ lại tay anh:

– Dừng!

Vũ Phong thổi nhẹ vào họng súng, giảm tiếng độ và nói:

– Đúng là chơi không đẹp chút nào!

Lão Thạch quay lại, nhếch môi và cười. Trước khi rời đi, ông nói:

– Khá lắm!

Sau đó, cả hai lên xe chống đạn và rời khỏi hiện trường.

Khi về đến Tập đoàn, ông Vũ Lân mời Vũ Phong lên phòng:

– Chủ tịch gọi tôi ạ!

Ông Vũ Lân mỉm cười thoải mái:

– Cảm ơn cậu đã cứu mạng tôi!

Vũ Phong cúi đầu:

– Dạ không ạ, đó chỉ là nhiệm vụ của tôi thôi!

Ông Vũ Lân mời Vũ Phong ngồi xuống chiếc ghế đối diện và đưa cho cậu một xấp giấy tờ:

– Quyết định này đề cập đến việc cậu sẽ quản lý ba kho sắt ở Hà Nam, Thanh Hóa và Hà Tĩnh. Mọi thứ ở đó giờ đây đều thuộc quyền quản lý của cậu. Cậu sẽ tự xây dựng kế hoạch kinh doanh để phát triển ba khu vực này. Lợi nhuận sẽ là của cậu, lương cho công nhân cậu trả. Tất nhiên, tôi vẫn giữ quyền kiểm soát tổng thể, nhưng đó là ba chi nhánh đáng tin cậy của Vĩnh Trường.

Vũ Phong ngạc nhiên:

– Chủ tịch, ông nói đúng ạ? Sao lại chọn tôi?

Ông Vũ Lân bật cười:

– Bởi vì tôi tin tưởng vào cậu!

Vũ Phong lắc đầu:

– Nhưng tôi không có kiến thức kinh doanh và chưa biết gì về ngành sắt thép?

Ông Vũ Lân lắc đầu:

– Cậu không học kinh tế, nhưng cậu có tài năng kinh doanh tự nhiên. Trong năm lớp mười hai, cậu đã quản lý một hệ thống cửa hàng online, vì vậy nếu con của Đinh Long không biết kinh doanh thì là một thiếu sót lớn. Học từ từ, sẽ ổn thôi!

Vũ Phong nhíu mày:

– Ông không sợ tôi làm hỏng cả ba kho sắt ấy ư?

Ông Vũ Lân lại lắc đầu:

– Không! Cậu thông minh, nhanh nhẹn, biết võ thuật, bắn súng, chẳng bao giờ thất bại. Hơn nữa, tôi vẫn giữ quyền kiểm soát mọi thứ, cậu không cần phải lo lắng. Muốn trưởng thành, phải dám đối mặt với thách thức. Thất bại không phải là khi ta gục ngã vì không làm được, mà thất bại chính là khi ta không dám làm, cậu hiểu không?

Vũ Phong cúi đầu:

– Cảm ơn ông đã tin tưởng tôi. Tôi sẽ cố gắng hết mình vì tập đoàn.

Ông Vũ Lân mở ngăn kéo, đưa cho cậu một chùm chìa khóa:

– Đây là chìa khóa xe hơi và chìa khóa ngôi biệt thự ở thành phố C. Cậu không cần sống ở chung cư nữa, có xe riêng để thuận tiện cho công việc. Yên tâm, tôi không đưa gì cho ai cả. Tất cả sẽ được trừ vào lương hàng tháng của cậu. Cậu có biết lái xe không?

Vũ Phong gật đầu:

– Vâng, tôi đã có bằng lái xe ạ. Nhưng tôi không ngờ mọi thứ lại đến với tôi một cách bất ngờ như vậy!

Ông Vũ Lân cười to:

– Đừng lo lắng. Tôi đã già rồi, vài năm nữa sẽ giao tập đoàn cho thế hệ trẻ. Lan Nhi còn trẻ trung và nhiệt huyết lắm. Tôi hy vọng có người giúp nó, để tôi có thể yên tâm nghỉ ngơi khi già.

Vũ Phong mỉm cười:

– Dĩ nhiên, tôi tin rằng có những người đồng đội đáng tin cậy sẽ chia sẻ trách nhiệm với cô Lan Nhi!

Ông Vũ Lân gật đầu:

– Ừ, cậu hãy sẵn sàng đi xem các kho bãi. Hiện tại, kinh doanh ở ba tỉnh đó đều đang diễn ra thuận lợi. Xe đang chờ dưới bãi xe của Tập đoàn, có bốn vệ sĩ đi cùng cậu đấy!

Vũ Phong cúi chào ông Vũ Lân:

– Cảm ơn chủ tịch. Tôi sẽ làm tốt nhiệm vụ!

Ông Vũ Lân gật đầu và Vũ Phong mở cửa đi bộ tới thang máy, bấm nút xuống tầng hầm để đến bãi xe nhân viên. Trong lòng, anh vẫn không hiểu tại sao mọi thứ lại diễn ra thuận lợi với mình như vậy…

Khi xuống đến bãi xe, anh thấy bốn vệ sĩ đang chờ đợi. Họ là Mạnh Kiên, Trịnh Hưng, Quang Dũng và Đình Dương – bốn người đã cùng anh dự tuyển. Anh tự hỏi tại sao ông Vũ Lân lại chọn họ đi cùng mình. Anh bước tới, bốn người cúi đầu:

– Anh Phong!

Vũ Phong mỉm cười:

– Các bạn làm gì thế? Cùng làm vệ sĩ mà, chào nhau như thế nào vậy? Hãy xưng hô bình thường thôi. Mạnh Kiên và Trịnh Hưng đều gần bằng tuổi tôi, hai bạn kia ít hơn một tuổi, nhưng xem như là bạn cả đều được rồi, đừng cần phải cầu kỳ.

Mạnh Kiên nói:

– Không được ạ! Đây là công việc, không phải ở nhà. Anh lên xe đi!

Vũ Phong nhìn chiếc ô tô toàn bộ chống đạn trước mắt và nói ngạc nhiên:

– Chiếc này giống như xe chống đạn quá!

Trên thực tế, Vũ Phong là người đam mê ô tô từ nhỏ, anh nhận ra ngay đó là Maybach S650 Pullman Guard – loại xe có nhiều lớp chống đạn, cửa sổ được phủ bằng nhựa Polycarbonate, gầm xe được bọc để chống lại các vật liệu nổ thông thường. Nó giống như một hầm trú ẩn di động. Tuy nhiên, anh vẫn chưa hiểu tại sao ông Vũ Lân lại giao cho anh chiếc xe đắt đỏ nhất thế giới như vậy, chiếc xe này thường chỉ dành cho những người siêu giàu muốn an toàn.

Thấy ánh mắt tò mò của Vũ Phong, Trịnh Hưng giải thích:

– Đúng vậy, đây là một trong những chiếc xe chống đạn hàng đầu thế giới.

Vũ Phong quay sang Trịnh Hưng:

– Nhưng trong kinh doanh của chúng ta, lại cần loại xe này để làm gì?

Mạnh Kiên nói:

– Bởi vì thương trường cũng giống như chiến trường, khi kí hợp đồng cũng như tham gia trận đánh, nên chúng ta cần bảo vệ tính mạng của mình. Được rồi, anh lên xe đi!

Vũ Phong gật đầu và cùng bốn người lên xe. Chiếc xe chống đạn hầm hố phóng vút trong cảnh ồn ào của thành phố C…

Bài viết liên quan