Giấu anh vào nỗi nhớ chương 25 | Chiến tranh thương trường

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 36

Thực chất, cả ông Vũ Lân và ông Thạch đều sử dụng Bảy Chột, một kẻ săn tin khôn ngoan. Tuy nhiên, do sự tinh ranh của Chủ tịch Tập đoàn Vĩnh Trường và việc rót nhiều tiền hơn, Bảy Chột ưu tiên báo tin cho ông Vũ Lân trước. Lão Thạch mặc dù không biết rằng Bảy Chột cũng là người săn tin cho Vũ Lân, nhưng do tự tin vào bản thân mình, ông ta đã thất bại. Kết quả là, hai phe đối đầu nhau, trong khi Bảy Chột một mình hưởng lợi từ cả hai bên.

Sau sự cố đấu thầu, ông Vũ Lân đã tăng cường tin tưởng vào Đinh Vũ Phong, giao cho anh những hợp đồng quan trọng và để anh cùng các đồng đội tự do hơn.

Một ngày nọ, ông Đinh Long gọi Vũ Phong về nhà. Sau hơn một năm vắng bóng, Vũ Phong quyết định thăm ông. Có vẻ cô Như Hoa đã chăm sóc ông rất tốt.

Sau bữa ăn, ông nói chuyện với Vũ Phong và Tuân:
– Phong, tại sao con chuyển đến biệt thự mà không báo trước cho bố?
Vũ Phong trả lời:
– Công việc thôi ạ, con nghĩ không cần phải thông báo. Con lớn rồi mà bố!
Ông Đinh Long nhìn con với ánh mắt yêu thương nhưng cũng nghiêm túc:
– Ban đầu bố nghĩ con làm vệ sĩ nên không can ngăn. Nhưng giờ con đã ở một vị trí khác, bố muốn con dừng công việc ở Vĩnh Trường, được không?
Cả Vũ Phong và Tuân đều ngạc nhiên:
– Sao vậy ạ?
Tuân bổ sung:
– Phong mới được thăng chức, bố nên mừng chứ ạ?
Ông Đinh Long lắc đầu:
– Vĩ Lân không phải là doanh nhân đơn giản như con nghĩ. Bố nghĩ con đã đủ thông minh để hiểu một phần nào đó trong suốt năm qua.
Vũ Phong cười:
– Thương trường là chiến trường mà, bố chắc rõ hơn con. Ngoài kinh doanh sắt thép và kí kết hợp đồng, Chủ tịch Vĩnh Trường cũng có những động thái khác chứ ạ?
Ông Đinh Long nhìn Vũ Phong:
– Nếu trong môi trường kinh doanh giống nhau, chỉ khác ở sản phẩm thì cũng đủ gay go rồi. Nếu kinh doanh lành mạnh, không cần đến vũ khí và súng ống, con hiểu không? Vũ Lân và Tập đoàn Vĩnh Trường không đơn giản như con nghĩ đâu. Con cần rời khỏi đó ngay! Mọi thứ trên thương trường là khắc nghiệt, đầy mưu hèn và kế bẩn đấy!
Vũ Phong nhìn bố:
– Con không thấy lý do gì phải dừng lại khi công việc hàng ngày của con chỉ là kiểm tra kho và ký hợp đồng? Những gì con đạt được là nhờ vào năng lực của mình mà!
Ông Đinh Long nghiêm túc:
– Phong, bố nói thẳng với con, Tập đoàn Vĩnh Trường và Tập đoàn Thạch đang chạm trán trong thế giới ngầm, con rõ chưa? Con đang liên quan đến những thế lực rất mạnh mẽ trong giới buôn bán ma túy và vũ khí đấy!

Vũ Phong ngạc nhiên:
– Sao bố lại biết được ạ?
Ông Đinh Long gật đầu, bày tỏ sự am hiểu:
– Nhiều năm trong thương trường đã giúp bố hiểu biết nhiều. Nhưng con không nên quá biết rõ những điều đó!
Vũ Phong cười:
– Nhưng con không tham gia vào những hoạt động đó. Trong năm qua, con chỉ tập trung vào kinh doanh sắt thép mà thôi!
Ông Đinh Long nhìn con với ánh mắt tinh tường:
– Những lần kí kết hợp đồng cũng là những cuộc đua tranh vùng đất, con tham gia rồi. Vì thế, bố muốn con dừng lại trước khi chạm đến những điều nguy hiểm hơn. Nếu con ở lại đó, dù con không muốn, con vẫn sẽ phải làm!
Vũ Phong lắc đầu:
– Không ạ! Không ai bắt buộc con làm điều gì mà con không muốn!
Ông Đinh Long kiên nhẫn:
– Con nghĩ mình có thể đối mặt với cả hệ thống đó à? Anh em của con, liệu họ thực sự đứng về phe nào, con có chắc không?
Đình Trọng Tuân, im lặng từ trước đó, bỗng lên tiếng:
– Phong, nếu thật sự như vậy, tôi nghĩ…
Không chờ Tuân kịp nói xong, Vũ Phong quyết định:
– Không, tôi không từ bỏ!
Ông Đinh Long tỏ ra tức giận:
– Ông ta dụ dỗ con bằng biệt thự, xe hơi, và tiền bạc, nhưng con có thể mất mạng vì ông ta. Khi đó, Vũ Lân sẽ tuyển vệ sĩ mới thay thế, như cách ông ta đã làm từ trước đến nay, nhưng bố sẽ mất đi con trai duy nhất, con hiểu không?
Vũ Phong đứng dậy:
– Đừng lo, con không phải người mơ mộng với vật chất. Con tự biết phải làm gì! Bố nghỉ đi ạ!
Vũ Phong vẫn giữ quyết định của mình. Ông Đinh Long, không còn cách nào khác, chỉ còn biết nhìn theo bóng lưng cao lớn của con và mong rằng đứa con trai duy nhất của mình sẽ an lành.

Trong khi đó, tại Tập đoàn Vĩnh Trường, ông Vũ Lân ngồi trong phòng làm việc, cửa bỗng nhiên gõ:
– Lim, vào đi!
Cửa mở, một người đàn ông với mái tóc hoa râm, bộ vest đen bước vào. Điều này cho thấy ông ta là một người quan trọng trong mắt Vũ Lân:
– Chủ tịch!
Ông Vũ Lân ngượng ngùng:
– Có chuyện gì?
Lim cúi đầu:
– Tôi nghĩ cuộc thử thách với Đinh Vũ Phong đã ổn định. Chúng ta có thể đưa anh ta vào cuộc!
Vũ Lân mỉm cười:
– Tôi cũng cảm nhận được điều đó. Anh ta không liên quan đến phe đối lập. Nơi anh ta đến chỉ là nhà và nơi làm việc. Mọi góc quay trong biệt thự đều không thể chứng minh Đinh Vũ Phong là gián điệp. Tôi nghĩ là đã đến lúc!

Lim gật đầu:
– Đúng vậy, thậm chí bốn vệ sĩ đi cùng Vũ Phong cũng không có gì đặc biệt. Anh em nuôi của anh ta, Đinh Trọng Tuân, chỉ là một sinh viên Công nghệ Thông tin bình thường, không có dấu hiệu nghi ngờ. Hôm nay, anh ta chỉ về thăm gia đình sau hơn một năm, và chỉ là một bữa cơm gia đình thôi, không có thêm ai tham gia.
Ông Vũ Lân mặt hài lòng:
– Rất tốt, mời gọi Đinh Vũ Phong đến gặp tôi!
Lim cúi đầu:
– Vâng, Chủ tịch! Tôi xin phép rời đi làm việc!
Vừa về đến biệt thự, Vũ Phong nhận được thông báo từ thư kí Tập đoàn rằng ông Vũ Lân muốn gặp anh. Cậu liền vội vàng lái xe đến Tập đoàn và bấm thang máy lên tầng ba:
– Mời vào!
Vũ Phong mở cánh cửa và bước vào:
– Chủ tịch muốn gặp tôi ạ!
Ông Vũ Lân mỉm cười và chỉ vào chiếc ghế đối diện:
– Ngồi đi, Vũ Phong!
Cậu ngồi xuống ghế và tò mò hỏi:
– Chủ tịch gọi tôi có chuyện quan trọng gì không ạ?
Ông Vũ Lân gật đầu:
– Đúng rồi, cậu quen với công việc chưa? Có vấn đề gì không ổn định không? Cần giúp đỡ hay có yêu cầu gì không?
Vũ Phong cười:
– Nếu chỉ vì những điều đó thì Chủ tịch có thể gọi điện thoại cho tôi được mà, không cần phải mất thời gian như vậy đâu ạ!
Ông Vũ Lân bật cười:
– Cậu trả lời đi đã!
Vũ Phong gật đầu:
– Tôi thấy mọi thứ đều ổn. Cảm ơn Chủ tịch đã tạo cơ hội cho tôi thử sức ở nhiều lĩnh vực!
Ông Vũ Lân chăm chú nhìn Vũ Phong:
– Vậy cậu có muốn thử sức kinh doanh trong những lĩnh vực mang lại lợi nhuận cao hơn không?
Vũ Phong nhíu mày:
– Tập đoàn Vĩnh Trường kinh doanh những gì khác ngoài sắt thép? Sau một năm làm việc ở đây, tôi không biết điều này. Tôi chỉ biết rằng Tập đoàn sở hữu nhiều kho sắt thép lớn!
Ông Vũ Lân cười:
– Đó chỉ là phần nổi của tảng băng thôi!
Vũ Phong thắc mắc:
– Vậy mảng chìm là gì vậy?
Chủ tịch Tập đoàn Vĩnh Trường gật đầu:
– Đúng!
Vũ Phong hỏi tiếp:
– Ý Chủ tịch là gì vậy? Mảng chìm là gì?
Ông Vũ Lân nhìn thẳng vào Vũ Phong:
– Là ma túy, vũ khí và bảo kê các địa điểm giải trí!
Vũ Phong “à” lên một tiếng, ngả người vào ghế và nói:
– Tôi có thể từ chối chứ? Tôi nghĩ mình không đủ sức!
Ông Vũ Lân lắc đầu:
– Không thể!

Bài viết liên quan