Giấu anh vào nỗi nhớ chương 31 | Bảo kê và kế hoạch

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 46

Sau khi Vũ Lan Nhi rời đi, họ tập trung thảo luận về kế hoạch bảo vệ quán bar và nhà hàng. Dù Tập đoàn Vĩnh Trường đã thực hiện kinh doanh này từ trước, nhưng giờ đây, với Vũ Lân nắm giữ nhiều nguồn lực, trở thành ông trùm buôn bán vũ khí tại Việt Nam, ông ta muốn mở rộng ảnh hưởng trong lĩnh vực này.

Từ ngày đó, bàn làm việc của Vũ Phong trở nên chật ních với đống giấy tờ. Anh phải kiểm tra hoạt động của nhà nghỉ, vũ trụ, quán bar, karaoke… để lập kế hoạch bảo vệ chi tiết. Cùng với đó, những cuộc va chạm trở nên thường xuyên hơn, và tranh chấp về địa bàn không tránh khỏi.

Thường lệ, những người anh em sẽ tự thu tiền bảo kê. Nhưng có một vũ trường ở thành phố A đã từ chối hợp tác suốt hai tháng qua. Do đó, Đinh Vũ Phong phải tự đến thành phố quê hương một chuyến. Anh cũng dự định sau công việc sẽ ghé thăm mẹ và Nguyệt Cát.

Vũ trường ANGEL là điểm giải trí nổi tiếng ở thành phố A, thu hút dân chơi sành điệu từ cả trong và ngoài thành phố. Đây cũng là thị trường không nhỏ trong kinh doanh ma túy đá của Tập đoàn Vĩnh Trường. Khi chiếc Bugatti La Voatio Noire dừng trước cổng vũ trường, Đinh Vũ Phong xuất hiện với vẻ lịch lãm. Anh và bốn người anh em bước vào trong. Không khí náo nhiệt được tạo ra bởi âm nhạc, vũ công, và những người hâm mộ đắm chìm trong không gian tuyệt vời. Vũ Phong chọn một bàn trên gác lửng để quan sát toàn bộ.

Ông chủ vũ trường liền tiếp cận khi thấy Vũ Phong:
– Ôi, ai đây? Anh Phong đến thăm chúng tôi à?
Vũ Phong ngồi xuống, đều đặn đôi chân, tay gõ nhẹ lên bàn:
– Có chỗ uống rượu không?
Ông chủ cười:
– Chúng tôi luôn sẵn sàng cho rượu! – và gọi ngay một chai vang Cheval Blanc 1947, chai có giá trị cao. Vũ Phong không phản đối khi chai rượu đắt tiền được đưa đến. Ông chủ có vẻ lo lắng, nhưng Vũ Phong vẫn không nói gì khi cạn ly rượu, chỉ gật đầu:
– Mấy tháng rồi đúng không?

Chủ nhân của quán không lạc quan, mặc dù Vũ Phong đã hỏi về tiền bảo kê, ông ta vẫn giả vờ không hiểu:
– Anh Phong hỏi gì tôi không hiểu!
Vũ Phong thở dài và tỏ vẻ không kiên nhẫn:
– Ông già ơi, đã đến lúc nghỉ hưu đấy. Nhường chỗ cho người trẻ!
Ông chủ lúc đầu không hiểu ý, nhưng khi nhận được tin nhắn, thái độ ông ta thay đổi:
– Tôi không hiểu thật đấy!
Mạnh Kiên, đứng sau Vũ Phong, không giấu được sự phẫn nộ:
– Ê, lão già, đừng giả vờ ngây ngô nữa! Muốn tiền bảo kê hả?
Lời nói chỉ mới kết thúc, một giọng nói vang lên sau lưng Vũ Phong:
– Ai mà nói chuyện đã sặc mùi súng đạn như vậy? Đây là nơi văn minh lịch sự, ai nói chuyện hồ đồ như thế là không tôn trọng!
Không cần quay lại, Vũ Phong nở một nụ cười:
– Tám lé, sao hôm nay rảnh rỗi đến đây chơi?
Tám lé là đàn em gần gũi với lão Thạch, thường xuyên đại diện ông ta trong việc cạnh tranh địa bàn bảo kê với Vĩnh Trường. Khi thấy Tám lé, chủ quán vội vàng nói:
– Anh Tám, đã lâu không gặp!
Tám lé gật đầu và nhìn Vũ Phong:
– Chủ nhân đã thanh toán tiền bảo kê cho chúng tôi rồi! Anh Phong, phiền anh về đi nhé!
Vũ Phong mỉm cười:
– Tập đoàn Thạch đói đến nỗi phải tranh giành những thứ nhỏ lẻ này với Vĩnh Trường à?
Tám lé nheo mắt:
– Đinh Vũ Phong, đừng hồ đồ! Tao bắn nát mặt mày đấy!
Vũ Phong tiếp tục nhấp rượu, bình thản:
– Ồ, vừa rồi ai cũng nói chơi văn minh, sao chưa gì đã đe dọa bắn nát mặt người khác vậy? Văn minh của các bạn lạ quá!
Mạnh Kiên chen ngang:
– Đại ca, bọn này chưa hiểu gì về “bảo kê văn minh” đâu!
Tám lé nổi giận, đẩy chiếc ghế mạnh mẽ:
– Nói xạo mẹ mày! Đây là lãnh thổ của tao, Vĩnh Trường không có cửa! Cút đi!
Vũ Phong tiếp tục đút tay vào túi quần, cười:
– Nóng quá! Cho tý đá đi!
Bản lĩnh của Vũ Phong khiến Tám lé tức giận, còn chủ quán run lên như cầy sấy. Đám em của Tám lé ngay lập tức rút súng, sẵn sàng chiến đấu. Tuy nhiên, khi bốn chàng trai điển trai của Vũ Phong cũng rút súng, Vũ Phong quật tay:
– Không nên dùng súng ở trong thành phố. Và hơn nữa, nếu bắn nhau ầm ĩ ở đây, khách khứa sẽ sợ hãi, họ sẽ chạy mất, và chúng ta sẽ làm sao mà kiếm ăn?
Chủ quán run rẩy:
– Dạ…vâng…anh nói đúng ạ!
Tám lé liếc nhìn chủ quán:
– Lão sợ cái quái gì vậy? Một viên giảm thanh vỡ sọ là đủ!
Vũ Phong bật cười:
– Có đủ bản lĩnh không?
Tám lé cười lạnh:
– Nhãi ranh! Mày là ai mà dám nói chuyện với tao? Tụi bay, bắn nát mặt nó cho tao!

Tiếng súng vang lên, không khí căng thẳng khi nhóm đàn em của Tám Lé sẵn sàng tấn công. Vũ Phong nhanh chóng hành động, sử dụng một chiếc bàn làm vật cản trước sự đe dọa của đạn. Một tay phải của anh phản đòn bằng cốc rượu hướng vào mặt Tám Lé, trong khi tay kia vung lên đẩy chiếc bàn cao hơn, giữ lấy những viên đạn đang bay. Mọi sự kiện diễn ra vụt qua, chiếc bàn đâm thủng sàn nhà với âm thanh rầm rập.

Trong thoáng chốc, Vũ Phong xuất hiện trước mặt Tám Lé, nhanh chóng và đầy kỹ thuật. Hắn xốc lại chiếc áo ngoài và nâng Tám Lé lên không khí, một cách dễ dàng. Anh đưa ra một quyết định mạnh mẽ:
– Chơi lịch sự, không cần dùng đến trò bẩn! Dám thử tay không không?

Tám Lé nhìn thẳng vào mắt Vũ Phong và đồng ý thách thức. Cùng lúc đó, bất ngờ có một lực lượng từ phía sau tấn công, và Vũ Phong kịp thời né tránh một cú đá từ đám đối thủ phụ. Trận đấu bùng nổ giữa hai phe, với côn và gậy được rút ra, tiếng đánh nhau và la hét vang vọng trong ngõ tối.

Vũ Phong và đàn em của mình tận dụng lối thoát hiểm phía sau vũ trụ để tránh sự quấy rối của bọn Tám Lé. Trong khi bốn người đồng minh của anh chiến đấu với nhóm côn đồ, Vũ Phong cũng dùng tay không đối mặt với Tám Lé. Bằng sự nhanh nhẹn và kỹ thuật cao, anh đưa ra những đòn đánh chính xác, khiến Tám Lé không thể kịp trở tay.

Chợt nhiên, Vũ Phong cảm thấy có một lực lượng từ phía sau tiến lại, anh linh hoạt né tránh một cú đạp và một bức tấu từ đồng minh của Tám Lé. Anh quay lại, nhìn thấy Tám Lé chuẩn bị cầm dao để tấn công mạnh mẽ. Vũ Phong không chần chừ, sử dụng cùi chỏ thui ẩn sau lưng để gạt vào bụng Tám Lé. Đòn kết hợp với tay không của anh khiến cho Tám Lé không kịp phản kháng.

Nhưng đột nhiên, Vũ Phong cảm thấy một cái gì đó từ phía sau tấn công, anh nhanh chóng quay người né tránh một cú đá đầy nguy hiểm. Lúc này, Tám Lé lợi dụng cơ hội để giữ chặt cổ Vũ Phong và rút ra một con dao bấm:
– Dinh Vũ Phong, tạm biệt!

Nhưng trước khi Tám Lé kịp thực hiện kế hoạch, Vũ Phong đã kịp thời sử dụng cùi chỏ thui vào bụng hắn, đồng thời dùng tay không để quật ngã Tám Lé. Tuy nhiên, anh nhận ra sự lợi dụng của đối thủ và kịp thời né tránh một cú đạp từ đám đồng minh của Tám Lé.

Vũ Phong nhanh chóng vùng lên, sẵn sàng đối mặt với đám đối thủ đông đảo. Anh nhận ra rằng bốn người đồng minh của mình đã bị lured ra khỏi cuộc chiến bằng một mưu đồ khôn ngoan của đối phương. Trong sự hỗn loạn, Tám Lé lại một lần nữa hô vang:
– Tìm ra thằng đó, đập nát nó ra cho tao!

 

Bài viết liên quan