Giấu anh vào nỗi nhớ chương 33 | Khó khăn…

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 39

Nguyệt Cát giữ lại hơi thở, và sau một khoảnh khắc lắng nghe, cô tỏ ra rụt rè:
– Bố ạ… Con… con xin lỗi…
Giọng bố cô qua điện thoại ngấn lệ, chứa đựng sự thất vọng và tức giận:
– Bố đã thất vọng lắm rồi đấy. Bố tin tưởng con, bố dặn con điều gì mà con lại…
Không đợi cô kịp nói lời xin lỗi, ông tắt máy. Nguyệt Cát cảm thấy bất lực, không biết phải làm gì. Mọi thứ sao lại trở nên như thế này? Cô nhìn vào màn hình điện thoại và bỗng nhận ra một tin nhắn từ con gái của bạn bố cô:
– Chị Nguyệt Cát, chị cẩn thận nhé! Em thấy bố chị cho người theo dõi chị. Chắc bố lo chị đi gặp anh Phong đấy!
Tin nhắn đã được gửi từ cách đây ba mươi phút, nhưng lúc đó cô không để ý. Bố cô vẫn không tin tưởng cô, vẫn cho người theo dõi khi cô đến thành phố C. Cô nhận ra rằng mình đã không giữ lời hứa với ông. Lúc này, một bàn tay từ phía sau ôm lấy cô:
– Nguyệt Cát, có chuyện gì vậy?
Cô giữ lại những giọt nước mắt, mỉm cười rụt vào vòng tay ấm áp của anh:
– Dạ, có chút việc ở thành phố A, em phải về ngay.
Vũ Phong nhíu mày:
– Có chuyện gì vậy mà gấp đến thế?
Nguyệt Cát cúi đầu:
– Ở trường có vấn đề với hồ sơ sinh viên của em. Năm cuối rồi, cần nạp giấy tờ, em phải về ngay để mai có mặt ở trường. Anh ơi, anh giữ gìn sức khỏe nhé! Em sẽ liên lạc với anh sau!
Vì đã quá giờ, Nguyệt Cát vội vã tạm biệt Vũ Phong để trở về chuẩn bị lên tàu. Khi cô đến nhà bạn của bố, mọi thứ đã sẵn sàng. Cô ngồi vào xe và đi đến ga tàu gần đó.
Sáu giờ mười phút, Nguyệt Cát đã đến ga tàu. Mọi người ra vào hối hả, những lời từ biệt, giọt nước mắt làm trái tim cô trống rỗng. Tình yêu của họ phải chịu sự rắc rối và vụng trộm, tại sao lại như vậy? Tại sao họ phải đối mặt với những khó khăn này? Nguyệt Cát không dám nói với Vũ Phong về sự việc bố cô đã biết về cuộc gặp gỡ với anh. Cô không muốn làm phiền đến anh, cũng không muốn làm tồi tệ thêm tình hình. Nhưng làm sao để vượt qua những khó khăn này? Vũ Phong, chúng ta phải làm gì bây giờ?

Nguyệt Cát nhấn chào người bạn của bố và bước đi về phía số toa tàu in trên vé. Khi đến bậc cửa, cô giao vé cho nhân viên kiểm tra. Đột nhiên, cô quay lại phía sau, như muốn nhìn thêm một chút thành phố C nhộn nhịp, như muốn tìm kiếm một điều gì đó, một bóng hình quen thuộc…

Trong dòng người ra vào ga tàu, cô dễ dàng nhận ra anh – bóng dáng cao lớn, bộ trang phục gọn gàng, ánh mắt anh như chứa đựng cả một thế giới cảm xúc. Mặc dù chỉ cách cô một khoảng cách ngắn, nhưng Nguyệt Cát cảm thấy như có một khoảng trống rộng lớn giữa họ. Tim cô nhấn lại, khóe mắt ướt đẫm. Ánh mắt của anh tràn đầy cảm xúc – có nỗi buồn, sự nhớ thương, và hy vọng… Tất cả những cảm xúc này làm đau đớn cô suốt hành trình tiếp theo.

Chỉ là vài giây ngắn ngủi, nhưng cô muốn ghi chặt mọi thứ lại đó, để có thể chạy lại và ôm anh. Thế nhưng, thế giới dường như dừng lại – bước chân trên lối đi, gió ngừng thổi… Nhưng tiếng nhân viên kiểm tra vé vang lên như một cú đánh thức cô:
– Lên đi em! Tàu sắp khởi hành rồi!

Nguyệt Cát chỉ có thể gật đầu lặng lẽ:
– Dạ, vâng!

Cô bước lên toa tàu, quay đầu nhìn ra ngoài, Vũ Phong vẫn đứng đó, tóc anh bay nhẹ dưới làn gió chiều hè. Những giọt nước mắt đã không còn giữ được, chúng tuôn trên gò má xinh đẹp. Tiếng còi tàu vang lên, đoàn tàu khởi hành, bóng lưng thẳng tắp của Vũ Phong mất dần theo chiều xa…

Nguyệt Cát không kìm nén được cảm xúc. Điện thoại rung lên, một tin nhắn xuất hiện:
– Chỉ cần nhìn vào đôi mắt em, anh đã hiểu đây là lần cuối cùng ta gặp nhau!

Đinh Vũ Phong luôn nhạy bén, anh nhận ra những biểu hiện đặc biệt trên khuôn mặt cô, đồng thời cũng chú ý đến từng thái độ của cô. Anh đã cảm nhận được những biến động trong tâm trạng của cô mặc dù Nguyệt Cát chẳng nói gì. Cô ôm mặt khóc nức nở, bởi cô không thể phủ nhận lời bố, nhưng cũng không thể từ bỏ tình yêu của mình. Điện thoại phát ra tiếng thông báo:
– Đừng khóc Nguyệt Cát, anh đau lòng!
Những dòng tin nhắn ấy làm cô đau đớn hơn. Cảm giác bất lực khi không thể giải quyết tình huống này khiến cô khóc nhiều hơn. Cô nhìn ra khung cảnh đang chìm dần vào bóng tối, nhấc lên những lo lắng về tương lai của tình yêu họ.

Nguyệt Cát đã khóc đến mệt mỏi, và sau đó, cô bất chợt ngủ thiếp mà không hề hay biết. Đến khi loa thông báo rằng tàu đã đến thành phố A, cô mới tỉnh dậy, nhìn xung quanh với ánh mắt bối rối, sau đó cầm túi hành lí và bước xuống tàu.

Ngay khi bước xuống, bố của cô đã đứng đợi:
– Nguyệt Cát!
Bố cô quan sát xung quanh và nhìn phía sau cô một cách thận trọng. Cô nụ cười buồn:
– Bố yên tâm, con đi một mình đây. Bố không cần lo lắng ạ!
Bố cô gật đầu, nhận túi hành lí của cô và nói:
– Ra đây, bố đưa con về nhà!
Khi bố Nguyệt Cát đưa cô về nhà, đã là nửa đêm. Cô bày tỏ:
– Lần sau, bố cho con đi taxi về, đêm hôm như thế này, bố không cần phải đi đón con!
Bố nhìn cô một cách nghiêm túc:
– Con nghĩ bố có nên để con tự đi lại thành phố C một mình lần nữa không? Đã muộn như vậy, bố nên để con nghỉ ngơi! Nhưng khi con nói như vậy, con còn biết quan tâm đến bố, con nhớ giữ lời hứa với bố. Đừng để bố mất niềm tin vào con. Từ giờ đến lễ nhận chứng chỉ tốt nghiệp tạm thời còn hai tuần, trong thời gian này, con không được sử dụng điện thoại và phải ở nhà với bố!
Nguyệt Cát rơi vào trạng thái rơi nước mắt:
– Bố, bố định giam lỏng con à? Bố đã nghĩ đến tâm trạng của con chưa bố?
Bố cô nhìn cô với ánh mắt chứa đựng quá nhiều cảm xúc – có sự yêu thương, chiều chuộng, tức giận, trách móc, và cả sự thất vọng. Ông nói nhưng âm thanh đã bị nghẹn ngào:
– Nguyệt Cát, bố không bao giờ mất niềm tin vào con, dù có chuyện gì xảy ra. Bố luôn đặt mình vào tình cảm của con để hiểu con. Nhưng tình yêu và hôn nhân không phải là chuyện của một vài ngày, mà là của cả đời, con gái ạ! Nếu Đinh Vũ Phong vẫn như trước kia, bố mẹ nào cấm cản con. Nhưng giờ đây, cậu ấy không còn là Vũ Phong ngày xưa. Cậu ta đã trở thành một tên tội phạm chính hiệu, tham gia vào các giao dịch ma túy, vũ khí, và đã giết chết bao nhiêu người. Ở bên người như thế, con có thể bình yên không?

Chưa bao giờ Nguyệt Cát thấy Đinh Vũ Phong đánh nhau như một tên côn đồ, chỉ một lần khi anh bảo vệ cô khỏi Gia Minh và một lần sau khi anh bị đánh. Mặc dù anh đối mặt với những thách thức từ gia đình và Gia Minh, cũng như những tình huống phức tạp khác, trái tim của Nguyệt Cát vẫn giữ niềm tin rằng Đinh Vũ Phong không phải là người xấu. Bởi hoàn cảnh gia đình và mưu mô của Gia Minh, cũng như nhiều yếu tố khác, anh đã không thể tránh khỏi những thử thách đó.

Nguyệt Cát tin rằng anh vẫn giấu một bí mật nào đó, và thế giới của anh giờ đây không còn bình yên như trước. Những khoảnh khắc yên bình cùng cô, như dạo phố hay thưởng thức đồ ăn vặt trên lề đường, có lẽ sẽ không bao giờ trở lại. Lời cảnh báo của bố cô, mặc dù không hoàn toàn sai, về việc sống bên cạnh một người mang theo dao và súng hàng ngày, liệu cô có thể tìm được bình yên?

Nhưng rời xa người cô yêu như chính máu thịt, liệu có mang lại hạnh phúc? Đinh Vũ Phong, chúng ta đã mơ ước xây dựng một tổ ấm, một hạnh phúc giản đơn, để chung sống trong sự bình yên, đón ánh bình minh và chia sẻ khoảnh khắc hoàng hôn. Giờ đây, con đường đó đã mở ra, nhưng chỉ còn một mình em bước đi. Đinh Vũ Phong, đi một mình, em cô đơn lắm, anh có hiểu không???

Bài viết liên quan