Giấu anh vào nỗi nhớ chương 38 | Vấn đề của Nguyệt Cát

14/01/2024 Tác giả: Hà Phong 33

Một buổi chiều, Đinh Vũ Phong đang bận rộn với một đống giấy tờ sổ sách trên bàn làm việc khi đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.

– Kiên, vào đi!

Mạnh Kiên bước vào và cúi đầu:

– Anh Phong!

Vũ Phong quay người nhìn vào mặt anh em:

– Đã bảo không cần cúi đầu, chúng ta là anh em, không cần phải lễ phép như vậy!

Mạnh Kiên bật cười:

– Em quen rồi!

Vũ Phong cười đáp:

– Có những thói quen cần phải bỏ đi. Cậu gặp tôi có chuyện gì vậy?

Mạnh Kiên có vẻ bối rối:

– À… thì…

Vũ Phong nhếch mày:

– Có chuyện gì mà cậu lúng túng thế? Nói đi, bọn Thạch nói xấu gì về tôi không?

Mạnh Kiên lắc đầu:

– Không, anh ơi. Là chuyện riêng của em thôi!

Vũ Phong nhíu mày, nhấn mạnh:

– Chuyện gia đình nhà cậu sao?

Mạnh Kiên hiểu tình hình và gật đầu:

– Vâng!

Vũ Phong đứng dậy, vận động áo khoác và nói:

– Nếu không quan trọng, chúng ta để tối ăn cơm rồi nói, công việc ưu tiên hơn. Hãy đi xuống kho sắt để kiểm tra!

Mạnh Kiên hiểu ý và gật đầu theo Vũ Phong. Cả hai rời khỏi phòng và hướng về bãi sắt thép phía sau tòa nhà. Họ tiến qua kho chứa sắt, đến một cánh cửa lớn. Vũ Phong kiểm tra kỹ trước khi mở cánh cửa. Phía sau chỉ là một bãi đất trống trải, nhưng Vũ Phong cảm nhận và bước lên một phần đất, cúi xuống và uncover một tấm sắt dày. Vũ Phong nhấc nó lên, và dưới đó là một hệ thống đường hầm. Cả hai cẩn thận bước xuống cầu thang và mở ra một căn phòng rộng dưới lòng đất.

– Rồi, cậu nói đi!

Mạnh Kiên hít một hơi và bắt đầu:

– Liên quan đến Nguyệt Cát! Bố mẹ cô ấy dính líu đến một vụ buôn bán đất đai và bị mất một tỷ đồng. Họ vay nặng lãi, suýt mất nhà!

Vũ Phong ngạc nhiên:

– Hả? Bố mẹ cô ấy đều là giáo viên về hưu, tính tình hiền lành, làm thế nào lại liên quan đến bất động sản?

Mạnh Kiên gật đầu:

– Ban đầu họ chỉ muốn kiếm thêm chút tiền cho Nguyệt Cát. Nhưng sau vài lần, họ nảy vào một khu vực lợi nhuận và bị lừa. Họ nghĩ rằng mất nhà rồi, nhưng một thầy giáo cùng trường với Nguyệt Cát đã đứng ra giúp họ trả nợ. Tuy nhiên, vấn đề là… thầy giáo này đang theo đuổi Nguyệt Cát!

Vũ Phong suy ngẫm một lúc rồi nói:

– Thời gian gần đây tôi bận với việc giao hàng, ít liên lạc với cô ấy. Nhưng tôi biết tính cách của Nguyệt Cát, cô ấy sẽ không bao giờ kể chuyện ra. Cô ấy sợ tôi can thiệp sẽ khiến bố mẹ buồn và cả tôi nữa. Nguyệt Cát là người kiêu ngạo và độc lập, không muốn ai giúp đỡ cô ấy. Tôi nghĩ…

Mạnh Kiên gật đầu, đưa ra câu hỏi:

– Anh Phong, liệu anh có nghĩ rằng có người đứng sau vụ này không?

Vũ Phong nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện và nói:

– Gia đình Nguyệt Cát không bao giờ tạo thù oán với ai cả, ngoại trừ vấn đề liên quan đến tôi. Đôi khi tôi còn ngần ngại liên lạc với cô ấy, vì tôi không muốn Nguyệt Cát trở thành điểm yếu của tôi. Bạn bè của bố mẹ cô ấy cũng thường rất hiền lành, không có ai gây rối, chỉ có thể là bị mua chuộc mà thôi!

Mạnh Kiên nhắm mắt lại một chút và nói:

– Ý anh là… người đứng sau là… Vũ Lan Nhi?

Vũ Phong gật đầu quyết liệt:

– Chắc chắn là cô ta. Vũ Lan Nhi đã thuê một thám tử để theo dõi tôi. Trong buổi ở công viên với Nguyệt Cát, tôi đã định không tham gia, nhưng nghĩ rằng nếu cô ấy lặn lội tới mà không gặp tôi thì thật tội nghiệp. Nguyệt Cát đã phải chịu đủ rồi vì tôi. Ban đầu, tôi định sau sự cố này phải dạy cho Lan Nhi một bài học nhỏ, nhưng chưa kịp làm gì, cô ta đã tấn công gia đình Nguyệt Cát. May mắn cuối cùng mọi thứ đã ổn.

Mạnh Kiên tỏ vẻ tức giận:

– Mẹ kiếp, cha nào con nấy. Một con cáo sinh tinh đẻ ra một con hồ ly! Em nghĩ chỉ làm vệ sĩ thôi, không ngờ Vũ Lan còn quá khéo léo, không tin anh em của mình thì đừng giao việc. Luôn trong tầm kiểm soát, làm em phát tởm. Lúc nào ông ta cũng giữ vẻ mặt tử tế, trong khi ẩn đằng sau là một bản chất đen tối!

Vũ Phong bật cười:

– Trước kia, cậu có nói rằng thương trường là chiến trường, phải có chiêu trò mới có thể tồn tại chứ. Không có mánh khóe thì sao có thể sống sót? Dù kinh doanh ở bất kỳ lĩnh vực nào, từ ẩn hay lộ, cũng cần một đầu óc lạnh lùng!

Mạnh Kiên nhăn mặt:

– Cha con Vũ Lan không chút tốt lành nào. Cả đám người đó giữ trái tim và đầu óc lạnh như băng. Mà còn Vũ Lan Nhi điên đảo lên, em lo cho Nguyệt Cát, không biết cô ấy có an tâm không! Anh quá bận rộn, thầy giáo kia còn kéo dài ở đó, ông cha ta cũng đã nói, “nhất cự li, nhì tốc độ”, lão đó cũng không chừng độ!

Vũ Phong nở một nụ cười nghệch ngợm:

– Đang dưới sự dẫn dắt của ông ta, đừng có nói lời vô tâm!

Mạnh Kiên phát điệu:

– Nhưng Vũ Lan quá đáng, không tin tưởng anh em mình thì đừng giao việc, luôn trong tầm kiểm soát, làm em tức mình. Lúc nào ông ta cũng giữ vẻ mặt tử tế, nhưng bên trong là một linh hồn đen tối đầy âm mưu!

Vũ Phong nén một tiếng thở dài:

– Hiện tại, chúng ta chưa làm được gì cả! Vũ Lan vẫn rất mạnh mẽ, lại là con cáo già. Còn Nguyệt Cát, tôi tin vào tình yêu của cô ấy. Chỉ là nếu bố mẹ ép cô ấy xa tôi, giữa tình yêu và hiếu, sẽ là một tình huống khó khăn cho cô ấy. Vũ Lan Nhi cũng sắp sang Mỹ, tay chân của cô ta không đáng lo lắng!

Mạnh Kiên cũng gật đầu:

– Hiện nay, có vẻ như cô ta tạm thời ngưng động để lắng nghe, Nguyệt Cát cũng an toàn tạm thời. Nhưng không biết điều này kéo dài được bao lâu!

Đinh Vũ Phong trầm ngâm nói:

– Thôi, để tự nhiên giải quyết. Tôi biết, vì lợi ích to lớn, Vũ Lan chắc chắn sẽ tìm mọi cách để bắt chước con ngựa hoang Vũ Lan Nhi. Hãy để cô ta theo dõi, chẳng làm gì được đâu!

Cả hai đã thảo luận một lúc và sau đó, họ di chuyển lên kho sắt như vừa rồi, giả vờ kiểm tra trước khi quay lại phòng làm việc của Vũ Phong. Vì lâu nay không chỉ Lan Nhi mà còn có thiết bị nghe trộm được Vũ Lân đặt khắp nơi trong phòng làm việc và biệt thự của Vũ Phong, nên Vũ Phong phải giả vờ đánh tiếng để Mạnh Kiên cùng hợp tác mà không tiết lộ câu chuyện vừa xảy ra.

Trong khi đó, ở thành phố A, Nguyệt Cát đang đối mặt với tình huống khó khăn với Đức Trí, người luôn có những cử chỉ thân thiện và sự quan tâm đặc biệt đối với gia đình cô.

Một ngày, Đức Trí đến nhà cô để ăn trưa và xin phép trò chuyện với bố mẹ Nguyệt Cát:

– Thưa hai bác, con biết là mọi việc có vẻ nhanh chóng với việc con quen Nguyệt Cát và gia đình cô. Nhưng con thật lòng có tình cảm với Nguyệt Cát. Con mong hai bác cho phép con tiếp tục quan hệ và tìm hiểu thêm về Nguyệt Cát ạ!

Trong khi Nguyệt Cát cảm thấy bất ngờ trước quyết định của Đức Trí, bố mẹ cô lại tỏ ra rất hài lòng. Bố cô mỉm cười:

– Ôi, đây là một tin vui! Hai bác luôn tôn trọng tình cảm của các bạn trẻ, không áp đặt gì cả. Hai đứa hãy tiếp tục tìm hiểu kỹ lưỡng nhé!

Đức Trí lịch sự cảm ơn hai bậc phụ huynh và nhìn Nguyệt Cát với ánh mắt ngọt ngào. Cô nói:

– Đức Trí, tại sao anh không nói trước với em một câu? Em hiểu rằng em chưa sẵn sàng…

Đức Trí ngắt lời cô:

– Nguyệt Cát, anh xin lỗi vì không thông báo trước với em. Nhưng tình cảm của anh là thật lòng, em có thể hiểu chứ?

Bố của Nguyệt Cát nhìn con gái:

– Nguyệt Cát, bố cảm thấy thời gian qua, ngay cả người ngoại đạo cũng có thể cảm nhận được tình cảm của Đức Trí dành cho con. Việc công khai chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!

Nguyệt Cát nhíu mày:

– Bố mẹ, tình yêu hay hôn nhân là chuyện cá nhân, con mong bố mẹ tôn trọng tình cảm và quyết định của con ạ! Con không muốn bị ép buộc, mong bố mẹ hiểu.

Bố cô gằn giọng:

– Trước đây, bố mẹ cũng chẳng có tình yêu đâu. Chúng ta chỉ là lấy nhau và sống cùng nhau rồi từ đó yêu thương nhau, đến giờ vẫn hạnh phúc đấy thôi! Ngoài ra, Đức Trí có gì không tốt? Người như anh ấy ở thời đại này không dễ tìm. Lấy một người như vậy, con phải cảm thấy may mắn chứ? Hay là con muốn lấy một tên xấu xa, gian trá, mới thấy hài lòng?

Cô hiểu bố đang nói về Đinh Vũ Phong, Nguyệt Cát nhấn mạnh:

– Bố mẹ, con không nói Đức Trí là người xấu. Nhưng con biết rõ tình cảm của mình. Mong bố mẹ đừng áp đặt, để mọi thứ diễn ra tự nhiên được không ạ?

Bố của Nguyệt Cát đã phát bùng lên tiếng:

– Nguyệt Cát, bố mẹ dạy con nuôi con từ bé đến lớn, giờ con muốn chọn một người chồng tốt là sai lầm đấy sao?

Đối thoại giữa họ trở nên căng thẳng, Đức Trí liền nói:

– Thưa hai bác, có lẽ Nguyệt Cát cảm thấy bất ngờ, mọi thứ đều diễn ra nhanh chóng. Bác hãy để cô ấy suy nghĩ, thời gian còn đâu ạ!

Nguyệt Cát cảm thấy nước mắt cay cay, mọi thứ xảy ra không nằm trong tầm kiểm soát của cô. Không chỉ phải đối mặt với tấm lòng chân thành của Đức Trí mà còn đối đầu với quan điểm khó chuyển động của bố mẹ cô. Cô quyết định lên phòng nghỉ để tìm cách giải tỏa căng thẳng. Khi đóng cửa phòng, cô nhìn bốn bức tường trống trải, lòng bồi hồi. “Đinh Vũ Phong, em mệt rồi. Anh đang ở đâu vậy?” – Nguyệt Cát tự hỏi trong tâm trạng khó khăn.

Bài viết liên quan