Giấu anh vào nỗi nhớ chương 4 | Sự thật phũ phàng

12/01/2024 Tác giả: Hà Phong 72

Một khoảng thời gian sau đó, Vũ Phong chia sẻ với mẹ:
– Mẹ đừng lo lắng, mẹ vẫn là người mẹ duy nhất của con mà!
Bà Thúy Hằng nhìn thấp thoáng:
– Ừ, mẹ chỉ sợ…ông ta đưa nó về…
Vũ Phong lắc đầu:
– Mẹ đừng nghĩ gì cả, bởi vì… sẽ không có ai thay thế được mẹ trong trái tim con…
Vũ Phong dắt mẹ ra xe và cùng nhau về nhà. Trưa hôm đó, sau bữa cơm, ông Đinh Long nói:
– Vũ Phong, hôm nay bố con sẽ rời đi. Ngôi nhà này sẽ để lại cho mẹ con, không cần phải chia chác gì cả!
Vũ Phong im lặng và bắt đầu dọn đồ. Căn biệt thự này đã là nơi gắn bó với anh từ thời thơ ấu, giờ đây, việc chia xa như mất mát một phần kí ức. Vũ Phong thở dài, hoàn thành việc dọn dẹp rồi kéo vali xuống phòng khách.
Trong chiều đó, ông Đinh Long đưa Vũ Phong đến một khu chung cư cao cấp. Mọi thứ dường như đã được sắp xếp trước. Một căn hộ rộng lớn, đầy đủ tiện nghi, chỉ cần di chuyển vào ở. Vũ Phong đưa đồ vào phòng và nằm xuống giường. Lúc đó, điện thoại anh reo lên:
– Nguyệt Cát!
Ở đầu bên kia, giọng Nguyệt Cát lo lắng:
– Vũ Phong, sao rồi? Cậu ổn chứ?
Vũ Phong mệt mỏi nói:
– Tôi mới đến nhà mới, chung cư YZ…
Nguyệt Cát giữ im một chút rồi nói:
– Cậu…
Vũ Phong cười chua chát:
– Cậu đừng lo… tôi ổn…
Nguyệt Cát dè dặt:
– Chúng ta… gặp nhau được không?
Vũ Phong gật đầu:
– Ừ, ở công viên nhé. Chờ tôi một lát!
Ba mươi phút sau, cả hai đến công viên. Nhìn Vũ Phong mệt mỏi, Nguyệt Cát cảm thấy xót xa:
– Cậu không ổn chút nào!
Vũ Phong cười:
– Tôi không sao. Ngày mai tôi sẽ đi học.
Hai người lại chuyển sang nói về trường lớp. Nguyệt Cát không muốn nhắc nhở về những điều không vui. Trong suốt tuần tiếp theo, Vũ Phong và Nguyệt Cát tập trung vào kỳ thi học kì đầu tiên. Khi thi xong, Vũ Phong về chung cư. Như mọi khi, anh gọi video cho mẹ. Khuôn mặt mẹ vẫn trầm buồn, nhưng vẻ lo lắng có vẻ giảm đi một chút:
– Vũ Phong, con đã thi xong chưa?
Anh mỉm cười:
– Dạ rồi mẹ ạ, con làm tốt, mẹ yên tâm nhé!
Mẹ anh ngập ngừng:
– Con… sống với bố hay với cả…

Vũ Phong hiểu mẹ đang nhắc tới người phụ nữ nào đó trong cuộc sống của bố, mà cho đến giờ anh cũng không biết đó là ai. Anh gật đầu:
– Chỉ có bố và con ở đây thôi ạ. Nếu mẹ không tin, mẹ có thể đến đây kiểm tra ạ!
Bà Thúy Hằng lắc đầu:
– Không, mẹ tin con. Mẹ chỉ lo sợ người đó sẽ xuất hiện và làm ảnh hưởng đến việc học của con… vì… người ta sẽ…
Vũ Phong biết mẹ đang lo lắng về mối quan hệ giữa bố và một phụ nữ. Mẹ mệt mỏi và luôn tự làm tổn thương bản thân vì suy nghĩ đó. Anh cảm nhận được tâm trạng của mẹ nhưng không muốn mẹ bị ảnh hưởng bởi những điều đó. Anh thở dài:
– Không sao mẹ ạ. Con không phải là đứa trẻ để người ta có thể áp đặt dễ dàng đâu ạ. Mẹ đừng nghĩ nhiều và làm tổn thương bản thân. Ở đây chỉ có hai bố con, và mọi bữa cơm đều là bố con cùng nhau nấu nướng.
Bà Thúy Hằng định nói gì đó nhưng cuối cùng lại gật đầu:
– Ừ, vậy cũng tốt.
Vũ Phong an ủi và động viên mẹ một số câu rồi tắt máy.
Tối hôm đó, anh thấy bố về muộn hơn bình thường và khuôn mặt bố có vẻ buồn phiền:
– Bố, có chuyện gì vậy ạ?
Ông Đinh Long lắc đầu:
– Cơm nước chưa con? Hôm nay bố có chút việc nên về trễ, không kịp nấu cùng con được.
Vũ Phong cười nhẹ:
– Bố con ăn uống đơn giản mà. Con đã nấu xong lâu rồi ạ, bố tắm rửa đi, để con giữ ấm thức ăn rồi bố con mình cùng ăn!
Những ngày gần đây, dù không nói ra nhưng Vũ Phong cảm nhận được bố cũng không phải là hạnh phúc. Dù sao, họ từng là một gia đình hạnh phúc và được khen ngợi. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, dù chuyện mẹ anh nghi ngờ có đúng hay không, Vũ Phong cũng thấy bố có vẻ buồn phiền. Vì vậy, ngoài việc quan tâm đến chuyện học và cuộc sống hàng ngày ở khu chung cư, Vũ Phong không muốn can thiệp vào mối quan hệ của bố mẹ. Hôm nay, ông có vẻ mệt mỏi, ngồi im lặng trong bữa cơm, không khí trở nên yên lặng, chỉ thỉnh thoảng có tiếng đũa thìa vang lên nhẹ nhàng. Một lúc sau, ông Đinh Long nâng đầu, ánh mắt đỏ hung nhìn Vũ Phong:
– Con đã thi xong chưa? Bố quên hỏi, con có ổn không?
Vũ Phong gật đầu:
– Dạ, con đã thi xong rồi, cảm ơn bố! Kì thi học kì đơn giản mà bố!
Ông Đinh Long ăn xong một bát cơm rồi đứng dậy, Vũ Phong nhìn lên:
– Phong,bố muốn nói chuyện với con !

Vũ Phong vội bước lại gần bộ sofa:
– Dạ, con đây ạ!
Ông Đinh Long giữ im lặng một lúc như đang suy nghĩ, sau đó nói:
– Chúng ta… sẽ chuyển đến sống ở thành phố C!
Vũ Phong bất ngờ:
– Tại sao ạ?
Bố cậu trầm ngâm:
– Công ty của bố chuyển đến đó sẽ thuận tiện hơn, và cuộc sống của chúng ta cũng sẽ ổn định hơn!
Vũ Phong thắc mắc:
– Bố, con không hiểu. Ở đây con được học trường tốt, công việc của bố cũng đang lên như diều gặp gió. Có gì không ổn ạ? Và… ở đây con có thể gặp mẹ nữa.
Ông Đinh Long cúi mặt:
– Vì… có thể… căn nhà của bố con sẽ có thêm một người!
Vũ Phong ngỡ ngàng nhìn bố. Thêm người? Là ai? Cậu lại thắc mắc:
– Bố định thuê giúp việc à? Mẹ chỉ có một mình nên vú Ba ở lại, chứ bố con mình thì không cần đến người giúp việc ạ. Nếu có thuê cũng không cần phải chuyển chỗ ở đâu ạ.
Ông Đinh Long vẫn không ngẩng mặt, hai tay nghênh chiếc ốp khăn trên đầu như đang chuẩn bị nói điều khó nói:
– Không phải… là… người phụ nữ mà bố yêu…
Hả? Vũ Phong ngạc nhiên đến mức nói không ra. Anh đang nghe gì vậy? Bố anh có mối quan hệ tình cảm với người khác sao? Sau một giây sửng sốt, Vũ Phong lên tiếng châm biếm:
– Vậy là mẹ đã nói đúng sao ạ? Người phụ nữ đã làm tan vỡ hạnh phúc gia đình từ bao giờ. Đâu phải bố trước đây thường nói rằng mẹ là phúc của đời bố? Bây giờ vì một người phụ nữ nào đó mà cái phúc ấy bị vứt bỏ hả bố? Hay trước đây những lời ấy chỉ là lừa dối ạ?
Vũ Phong càng nói, cảm giác đau nhói trong ngực anh càng gia tăng. Anh nhớ đến gương mặt mẹ, đôi mắt sưng húp và những giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt mẹ. Ông Đinh Long chậm rãi nói:
– Con không được xúc phạm cô ấy!
Nghe bố nói, Vũ Phong cảm thấy áp đặt, tựa như có một trọng lực nặng đè lên trái tim của anh:
– Sao vậy? Đến giờ này, con phải tôn trọng kẻ phá vỡ hạnh phúc của gia đình chúng ta à bố?
Ông Đinh Long thở dài:
– Cô ấy không phá vỡ hạnh phúc gia đình chúng ta. Đúng, trước đây bố nghĩ rằng việc lấy mẹ con là hạnh phúc của đời mình. Vì quan điểm hạnh phúc lúc đó tập trung đầy đủ ở một người phụ nữ như mẹ con – xinh đẹp, nết na và có công việc ổn định. Nhưng từ khi công ty bố phát triển, có nhiều mối quan hệ hơn, mẹ con trở nên đa nghi, suốt ngày kiểm soát khiến bố cảm thấy mệt mỏi.

Vũ Phong nhìn ông:
– Nếu bố không có hành động nào làm mờ đi sự minh bạch, tại sao mẹ phải kiểm soát như vậy ạ? Và không phải những gì đã xảy ra là minh chứng cho việc mẹ nghi ngờ đúng ạ?

Ông Đinh Long lặng lẽ lắc đầu:
– Không phải vậy. Mẹ con bắt đầu theo dõi bố khi công ty phát triển, có nhiều nhân viên hơn. Mọi lễ hội công ty, mẹ con luôn kiểm tra và theo dõi bố từng bước.

Vũ Phong vẫn nhìn thẳng vào bố:
– Nhưng đó là bởi vì mẹ yêu bố…

Ông Đinh Long ngước nhìn con trai:
– Bố biết. Nhưng đó là một loại tình yêu biến thành sự ích kỷ và chiếm đoạt. Rồi bố tình cờ gặp cô ấy, lúc đầu chỉ là quen biết và chia sẻ…

Vũ Phong nhếch môi:
– Rồi từ đó, yêu và cuối cùng là lên giường đúng không bố?

Ông Đinh Long nắm chặt hai tay, nói:
– Con khinh rẻ bố à?

Vũ Phong lặng thinh một giây rồi nói:
– Chẳng phải con không hiểu những gì bố vừa nói, con không dám khinh rẻ bố nhưng… con không phục. Hình tượng của bố trong con… đã thay đổi. Xin lỗi, con về phòng ạ!

Cậu nói xong, đứng lên và bước nặng nề về phòng mình. Ông Đinh Long cố gắng nói thêm:
– Phong… con sẽ đi cùng bố chứ?

Bước chân Vũ Phong khựng lại, bàn tay nắm chặt, những đường gân xanh nổi lên, khóe miệng nhếch lên một chút:
– Tùy bố. Nhưng…con có làm gì cũng là vì mẹ!

Bước qua cánh cửa phòng, một giọt nước mắt khẽ lăn trên gương mặt lạnh lùng của Vũ Phong.

Bài viết liên quan