Giấu anh vào nỗi nhớ chương 56 | Bên nhau trọn đời

14/01/2024 Tác giả: Hà Phong 326

Thầy Lim chính là người đã phát hiện ra Đinh Vũ Phong từ ngày cậu mới bước vào Học Viện Cảnh Sát. Trong một hội thao của trường, ông lấy lí do đến Học viện để móc ngoặc với một số đối tượng biến chất tha hóa nhằm lôi kéo họ làm tay trong cho Tập đoàn nên Vũ Lân không hề nghi ngờ bởi lúc đó ông đã cống hiến cho Vĩnh Trường bốn năm trời. Thực ra, thầy Lim đã biết rõ năm đó Học viện Cảnh sát lấy điểm cao và có nhiều thí sinh xuất sắc nên ông muốn tìm được những cảnh sát trẻ năng nổ, dám hi sinh vì sau bốn năm nằm vùng, thầy đã thu thập được rất nhiều chứng cứ về các phi vụ trái phép của Vĩnh Trường nhưng vẫn chưa tìm ra tầng hầm bí mật của Vũ Lân. Trong hội thao đó, Đinh Vũ Phong và Đỗ Mạnh Kiên đã lọt vào tầm mắt của thầy Lim không chỉ bởi tài võ, bởi điểm thi xuất sắc mà cả khí phách toát ra từ hai học viên này.

Để biến hai anh chàng này thành “cảnh sát ngầm”, thầy Lim đã bàn bạc với Ban giám hiệu nhà trường và hai chàng trai ưu tú. Đinh Vũ Phong đã lợi dụng mâu thuẫn vốn có với Gia Minh, tạo ra một vụ ẩu đả do không kiềm chế được và dĩ nhiên sẽ bị đuổi ra khỏi trường. Hai ngày sau, Đỗ Mạnh Kiên tạo ra một vụ móc túi đồng môn khá lộ liễu để chịu hình phạt tương tự. Vậy là hai học viên ưu tú đã “tan hoang sự nghiệp do nóng giận”, bị gia đình mắng mỏ, bị người đời khinh bỉ, ghét bỏ trở thành những tên xã hội đen chỉ biết đâm đâm chém chém.

Nghe thầy Lim kể lại, mọi người đều lặng đi. Đó là cái lặng thinh trước những hi sinh cao cả của những chàng trai trẻ, cái lặng thinh đầy xúc động, có cả sự ân hận, nuối tiếc vì những lời nhiếc móc…Bà Thúy Hằng nấc lên:

  • Thằng ngốc này, chịu đựng cả năm trời…

Vương Nguyệt Cát khuôn mặt đẫm lệ, cô đã luôn tin anh là người tốt, dù anh có bị người đời, thậm chí cả bố mẹ cô miệt khinh thì cô vẫn tin trong trái tim Đinh Vũ Phong có một điểm sáng không phai được. Nhưng bản thân cô không thể ngờ anh đã phải chịu đựng nhiều như vậy, đã phải đối mặt với lắm nguy nan như vậy. Cô không nói nổi bởi tất cả đều trở nên nghẹn ngào, muốn nói thật nhiều mà lại không thể. Đang ngơ ngác nhìn anh thì cô nghe tiếng gõ cửa. Mạnh Kiên vội lại mở cửa và tươi cười:

  • Dạ hai bác vào đi ạ, tất cả đang ở đây, thiếu mỗi hai bác thôi ạ!

Nguyệt Cát ngước nhìn ra và ngỡ ngàng khi thấy bố mẹ mình vui vẻ bước vào. Hai người cúi chào tất cả rồi tiến đến chiếc xe lăn có người đàn ông cao lớn ngồi trên đó:

  • Phong, con ổn chưa? Cái thằng…bác nghe Kiên kể hết mọi sự rồi…vất vả cho cháu và đồng đội quá!

Vũ Phong mỉm cười:

  • Con xin lỗi ạ! Nhưng vì nhiệm vụ, con không thể tiết lộ thân phận. Lại không muốn mất con gái hai bác nên chỉ biết cướp dâu, khiến hai bác khó xử ạ!

Mọi người đều cười. Vị thủ trưởng nháy mắt:

  • Tội này phải phạt!

Vũ Phong nhìn ông:

  • Thủ trưởng vẫn dạy hậu phương vững chắc thì tiền tuyến mới yên tâm chiến đấu đấy thôi ạ! Cô ấy là hậu phương của tôi mà!

Mẹ Nguyệt Cát giọng trách móc nhưng ánh mắt lại đầy yêu thương:

  • Xin lỗi gì chứ. Trong trường hợp này, chỉ mỗi bọn tội phạm là có lỗi thôi. Nhanh khỏe đấy, con bé vẫn đợi con!

Những ngày vừa qua, bố mẹ cô đã đi du lịch, thăm thú những cảnh đẹp của đất nước Việt Nam. Lòng họ đã nhẹ nhõm dần đi. Khi chuẩn bị trở về thì bố Nguyệt Cát nhận được cuộc điện thoại từ Mạnh Kiên nói rõ sự tình. Bố mẹ cô thực sự xúc động trước những việc làm của Vũ Phong và có chút bối rối khi nghĩ đến việc nghi oan cho cậu. Tuy nhiên, mẹ Nguyệt Cát nói đúng, trong tình huống này không thể trách ai ngoài những kẻ ác đã bị trả giá.

Không gian đang vui vẻ thì Vũ Phong lên tiếng:

  • Xin phép thủ trưởng, xin phép mọi người cho con được nói với Nguyệt Cát vài câu ạ! Rồi anh tiến chiếc xe lăn lại gần cô, ánh mắt tràn ngập sự chân tình:
  • Vương Nguyệt Cát, anh không biết nói lời bay bổng. Hôm nay vì bị thương nên anh không thể quỳ gối. Nhưng anh nghĩ đã đến lúc nói ra những lời bấy lâu chỉ giữ trong lòng mình. Nguyệt Cát, anh nợ em nhiều lắm. Anh nợ em lời xin lỗi vì khiến em hiểu nhầm, khiến em rơi nước mắt quá nhiều. Anh nợ em lời xin lỗi khi không có mặt kịp thời khi gia đình em gặp khó khăn, nợ em lời xin lỗi vì đã để em phải chọn lựa và chịu đựng một mình. Anh nợ em cả lời cảm ơn. Cảm ơn em đã luôn tin và yêu anh. Đến giờ này, trước tất cả mọi người có mặt ở đây, anh chỉ muốn nói với em rằng ANH YÊU EM. Nguyệt Cát, làm vợ anh nhé! Cô im lặng. Mọi người im lặng. Bởi lúc này đây, tất cả xúc động đến nghẹn ngào khi Đinh Vũ Phong móc trong túi áo bệnh nhân chiếc hộp nhung xinh xắn và mở ra để lộ chiếc nhẫn bên trong. Thương cho tình yêu của họ, một tình yêu đẹp như mơ được vun đắp từ thuở học trò, vậy mà phải chịu bao thương đau, có lúc tưởng chừng như không vượt qua được. Trong thời bình mà cuộc tình của họ cứ ngỡ ở thời chiến. Họ xa nhau đủ rồi, nước mắt rơi đủ rồi, đau thương cũng đủ rồi. Giờ đây, không còn lí do gì để chia cắt họ nữa… Vương Nguyệt Cát một tay giữ chặt miệng để khỏi bật lên tiếng nấc, bờ vai run lên, tay trái cô đưa ra cho Vũ Phong đeo nhẫn vào. Cô sà xuống chiếc xe lăn ôm lấy anh khóc nức nở:
  • Vũ Phong, em yêu anh! Ở một góc phòng, bà Thúy Hằng lặng lẽ lau nước mắt. Ông Đinh Long vỗ vỗ lưng bà:
  • Con hạnh phúc, bà phải vui chứ, đừng khóc! Bà bối rối gạt tay ông. Bố Vũ Phong lên tiếng:
  • Xin lỗi…xin lỗi bà về tất cả… Bà Thúy Hằng lắc đầu:
  • Không, tôi bình tâm lại rồi. Chẳng do ai cả, tất cả chúng ta đều có phần lỗi. Chúng ta quá ham mê công việc mà bỏ lỡ thời gian bên gia đình, chúng ta đã bỏ lỡ nhau vì những suy nghĩ ích kỉ của mình. Ông Đinh Long gật đầu rồi thở dài:
  • Như Hoa đã mất cách đây một tháng vì bệnh ung thư. Những giấy phút tỉnh táo cuối đời, cô ấy gửi lời xin lỗi bà… Bà Thúy Hằng ngạc nhiên:
  • Trời ơi, sao ông không nói để tôi tới thắp nén hương cho cô ấy? Dẫu sao cô ấy cũng đã chăm sóc Vũ Phong… và cả anh nữa… Ông Đinh Long cúi đầu:
  • Vì tôi không còn mặt mũi nào gặp bà. Thúy Hằng….chúng ta có thể…già đi cùng nhau không? Bà Thúy Hằng im lặng. Cả hai người đều chưa cạn nghĩa tình, nhưng trước những việc bất ngờ liên tiếp, nhất thời bà không biết nói gì. Đúng lúc đó, Vũ Phong tiến lại:
  • Bố mẹ về sống chung đi, còn trông cháu nội nữa, không lẽ bắt cháu con đi đi lại lại giữa hai thành phố sao? Bỗng nhiên đang đông đảo mọi người, ai cũng chờ đợi câu trả lời của mình, nghe con trai nói, bà lại đỏ mặt như thời con gái, khẽ liếc ông Đinh Long và nói:
  • Để tôi nghĩ đã!

Một tháng sau, tại Thung Lũng Tình Yêu của Đà Lạt mù sương… Sáu giờ chiều, một sân khấu ngoài trời rực rỡ ánh đèn, những bông hồng nhung xen những bông bách hợp được xếp xen kẽ hai hàng tạo thành hai lối đi dưới ánh nến lung linh huyền ảo. Một không gian đẹp tựa cổ tích chào đón, níu giữ bước chân mọi người. Tiếng nhạc dìu dặt như đong đưa níu kéo. Một người đàn ông ngày thường đĩnh đạc nghiêm trang được các đồng chí cảnh sát gọi hai tiếng ” thủ trưởng” cầm micro tiến lên sân khấu:

  • Kính thưa tất cả mọi người. Hôm nay tôi vinh dự được đứng đây để làm chủ cho một hôn lễ đặc biệt của ba cặp đôi. Tôi xin phép mời ba đôi uyên ương tiến lên sân khấu để mọi người chúc mừng cho hạnh phúc của các bạn, chúc mừng các bạn đã vượt qua mọi thử thách để đến với nhau: ĐINH VŨ PHONG và VƯƠNG NGUYỆT CÁT, ĐỖ MẠNH KIÊN và NGUYỄN MAI HƯƠNG cùng một cặp ngoài ngành là thầy giáo LƯU ĐỨC TRÍ và cô giáo TRẦN GIA HÂN! Ba cô dâu xinh tựa ba nàng công chúa tay trong tay cùng các chú rể bước lên trong tiếng nhạc du dương mừng hạnh phúc, trong tiếng vỗ tay, tiếng cười và cả những giọt nước mắt. Có lẽ niềm hạnh phúc khiến họ trở nên xinh đẹp hơn. Ngoài Đức Trí mặc vest thì Vũ Phong và Mạnh Kiên đều mặc cảnh phục – màu áo đáng tự hào trong ngày hạnh phúc. Trần Gia Hân vốn là một giáo viên thực tập tại ngôi trường Đức Trí giảng dạy. Cô thầm yêu anh từ lâu nhưng Đức Trí chỉ một lòng hướng về Nguyệt Cát. Sau khi hôn lễ thất bại, những ngày tiếp theo, Gia Hân chính là người đã động viên, an ủi anh. Bản thân cô cũng đã định từ bỏ tình yêu đó để làm bạn với anh. Nhưng chính Đức Trí đã nhận ra tình cảm mộc mạc chân phương của cô giáo trẻ. Hạnh phúc này anh xứng đáng nhận được bởi thực sự xuất phát từ tình yêu của hai người. Pháo bông đang bắn rợp trời thì một âm thanh vang lên:
  • Phong, chúng tôi đến hơi muộn! Từ phía dưới, Jack ” Hoàng tử” cùng Dũng, Dương và Hưng bước vào. Jack cũng là cảnh sát chìm tham gia vụ án để phá đường dây buôn bán vũ khí xuyên quốc gia mà Vũ Lân là một mắt xích quan trọng. Anh đã liên lạc với Vũ Phong trong suốt quá trình tham gia và đã cứu Phong thoát chết trong gang tấc. Ba người anh em còn lại dù biết Phong và Kiên là cảnh sát nhưng không hề oán giận mà còn kính phục hơn. Dù nằm trong đường dây nhưng ba người này có công giúp lực lượng cảnh sát triệt phá đường dây nguy hiểm nên họ không bị án tử. Sau đám cưới lớn này, họ vui vẻ chấp nhận thụ án của nhà nước, chờ đợi ngày làm lại cuộc đời. Đêm hôm đó, trong một khách sạn năm sao ở thành phố Đà Lạt thơ mộng, một cảnh xuân tình viên mãn đã diễn ra. Vương Nguyệt Cát thoải mái nằm trong vòng tay chồng trên chiếc giường sang trọng trải những cánh hông nhung thắm đỏ:
!
ChatGPT
  • Nguyệt Cát, em hiểu vì sao lúc đó anh không dám chạm vào em rồi đấy! Vương Nguyệt Cát rúc đầu vào vòm ngực ấm:
  • Đồng chí cảnh sát, đêm nay thì sao? Đinh Vũ Phong không nói không rằng, kéo tuột dây váy ngủ hững hờ trên người cô, để lộ làn da trắng sứ khiến Nguyệt Cát bối rối:
  • Em thách thức anh đấy à? Lời vừa dứt, chàng cảnh sát trẻ ngậm lấy môi cô. Lưỡi anh dây dưa, vấn vít, hút cạn những nhớ mong, những mật ngọt trong miệng cô. Bàn tay không an phận mở nút áo ngực, xé tan tất cả những rào cản của cả hai. Đến khi da thịt va chạm, sự nóng bỏng khêu gợi khiến nhiệt độ trong căn phòng tân hôn như tăng cao. Đinh Vũ Phong cắn nhẹ vành tai Nguyệt Cát khiến cả cơ thể cô run lên. Mọi dây thần kinh của cô cứ căng cứng theo những sự va chạm của anh. Vũ Phong dời bờ môi xuống cổ, đến xương quai xanh và dừng lại ở đỉnh đồi đang vươn lên kiêu hãnh. Sự đụng chạm thể xác đầu tiên của hai tâm hồn yêu đến cuồng si khiến mọi ngôn từ đều trở nên vụng dại, chỉ có những cảm xúc mơn man khắp da thịt nói nên lời. Môi anh đi đến đâu, tay anh chạm đến đâu, cơ thể của cô như muốn nổ tung đến đó. Bàn tay Vũ Phong nhẹ nhàng vuốt ve cô rồi dừng lại ở chỗ nhạy cảm nhất. Ngón trỏ anh trêu ghẹo, đưa vào rồi lại rút ra khiến Nguyệt Cát như phát điên. Cô oằn mình khó chịu dưới sự trêu đùa kích thích của anh. Vũ Phong dường như chu du chưa thỏa mãn, làn môi phong tình trượt dài qua vòng bụng phẳng lì, chiếc lưỡi lại đùa giỡn với những mật ngọt chốn rừng ẩm ướt. Đến nước này thì Nguyệt Cát không chịu nổi, cô hết co rồi duỗi chân, cuối cùng bật thốt lên:
  • Phong…em muốn… Thế nhưng Đinh Vũ Phong vẫn lì lợm trêu ghẹo khiến cô phải ngẩng đầu lên:
  • Phong…xin…anh…ưm…m… Vũ Phong hít một hơi sâu, cất giọng khàn khàn:
  • Nguyệt Cát, là em muốn nhé! Rồi anh đi vào trong cô. Đau. Rát. Cảm giác cả cơ thể như bị xé tan ra. Mọi thứ như nổ tung. Đinh Vũ Phong để cô quen với sự xuất hiện của anh trong mình:
  • Đau lắm phải không em? Thả lỏng đi! Cô nhẹ nhàng nghe theo anh. Vũ Phong nhẹ nhàng ra vào trong cô, đưa cảm giác đớn đau khi chiếc màng mỏng bị xé toang đến sự đê mê khó tả. Mọi thứ bắt nhịp với nhau theo nhịp ra vào của anh, theo những nhịp thở gấp, những giọt mồ hôi đong đưa trên trán anh, mồ hôi lấm tấm trên trán cô. Tiếng da thịt va chạm, tiếng thở, tiếng rên rỉ khe khẽ… tất cả tạo nên một cảnh xuân tình bỏng mắt. Đinh Vũ Phong đang ở trong cô, bóng lưng anh lên xuống trên bức tường khiến cô thấy thỏa mãn. Cái đớn đau đã được thay bằng sự sung sướng khi khát khao được lấp đầy. Đến khi Vũ Phong phóng dòng nước ấm vào cô, Nguyệt Cát đã lên đến đỉnh cao của sự hòa quyện giữa dục và tình, giữa thể xác và tâm hồn. Một sự quyện giao đẹp đẽ. Cô đã thuộc về anh một cách trọn vẹn nhất…

Một năm rưỡi sau….

  • Nguyệt Cát, em giận anh hai tiếng đồng hồ rồi đấy! Nguyệt Cát nhếch môi:
  • Tối nay em ngủ với cu Bo. Anh ngủ một mình đi! Đinh Vũ Phong trố mắt:
  • Làm gì có cái luật nào quy định vợ chồng ngủ riêng? Nguyệt Cát thể hiện sự không quan tâm:
  • Luật nhà! Anh nói thêm câu nữa em bế con qua nhà bố Long mẹ Hằng đấy! Vũ Phong ngạc nhiên:
  • Em định chia cắt bố con anh sao? Nguyệt Cát tỏ ra thờ ơ:
  • Chia chác gì, em cần cu Bo là được! Vũ Phong nhẹ nhàng:
  • Pháp luật còn được khoan hồng, còn em thì…mỗi cục vàng cứ đòi bế đi. Nguyệt Cát đưa ra vẻ ngượng ngùng:
  • Em sinh con, em có quyền! Đinh Vũ Phong cười tinh nghịch:
  • Thôi, để công bằng cả lý lẫn tình, chúng ta sản xuất thêm một cục vàng nữa, nếu giận nhau thì mỗi người ôm một đứa, được không? Có cô vợ trừng mắt:
  • Anh… Đồng chí chồng ôm chặt vợ:
  • Em không có quyền kháng cáo!
Bài viết liên quan