Khắc tên vào tim em chương 16 | Quỳnh bị ốm

01/02/2024 Tác giả: Hà Phong 45

Một mình cầm điện thoại, Gia Khiêm nghiên ngẫm, sau 15 phút không biết nên viết tin nhắn gì, anh quyết định tham gia nhóm Zalo “ANH EM” và chia sẻ:

Mới bị anh Kim nói mắng một trận!
Bá Tùng ngay lập tức hỏi:

Sao thế? Công ty có vấn đề gì à?
Vương Thành tiếp theo:

Lạ lùng! Chẳng lẽ tập đoàn mà có vấn đề, trợ lý cũng không chịu mắng chủ tịch bao giờ! Lúc nãy em đưa Quỳnh về hả?
Gia Bảo đặt câu hỏi:

Anh Thành tại sao hỏi chuyện khác vậy?
Gia Khiêm tiết lộ:

Quỳnh tự về nhà, em đưa về mà Quỳnh không chịu!
Bá Tùng gửi icon khóc và viết một từ:

Hỏng!
Vương Thành thêm vào:

Hỏng nặng!
Gia Bảo bày tỏ sự thắc mắc:

Anh Thành hỏi chuyện khác làm gì vậy ạ?
Gia Khiêm giải thích:

Mọi người nói giống anh Kim thế nào vậy? Anh ấy mắng em về chuyện này đấy! Anh ấy bảo nếu em tiếp tục như vậy, mãi chỉ là người che đậy cho Quỳnh, không khéo người ta rước Quỳnh mất thì đừng than vãn gì với anh ấy cả!
Vương Thành gọi Gia Bảo:

Sonic, em hiểu vì sao anh hỏi câu không liên quan chưa? Nhìn màu của Chivas là biết ngay!
Bá Tùng thêm vào:

Đúng, anh Kim nói quá đúng. Anh ấy mới là đàn ông chính hiệu!
Bác sĩ Vương tham gia cuộc trò chuyện:

Haizz, vậy thì tụi này nghĩ mười mươi là giờ này cậu đang tâm sự với em Quỳnh, chẳng biết khi nào mới về!
Gia Khiêm đỏ mặt:

Thì người ta từ chối mà, em làm sao được?
Gia Bảo phê phán:

Chán anh ghê, từ chối mà anh cứ đòi đưa về được à?
Bá Tùng nói thêm:

Ông cha ta dạy rồi, “nhất cự ly, nhì tốc độ”. Em xem lại mình đi, cự ly không dám gần, tốc độ chẳng dám tấn công, thì làm sao tán được gái? Thật là chán! Thôi, ôm vợ đi ngủ cho khỏe!
Gia Khiêm gấp gáp nhắn tin:

Mọi người giúp em với! Cho em cách đi!
Thiên Vương bình tĩnh hơn:

Được rồi, vậy anh ấy bảo em làm gì?
Chivas nhanh chóng đưa ra giải pháp:

Anh Kim bảo em nhắn tin hỏi Quỳnh xem cô ấy về chưa, có mệt không này nọ…
Vương tiếp tục:

Đúng rồi đấy! Quỳnh trả lời thế nào?
Gia Khiêm soạn tin:

Nhưng em đã nhắn tin mà không biết ý người ta thế nào?
Gia Bảo thêm vào:

Lạy anh, vậy anh ĐÃ TỈNH dậy chưa?
Vương Thành tức giận:

Thậm chí thằng em út Sonic còn hiểu rõ vấn đề hơn cậu, biết đâu cậu đã hiểu mức độ khó khăn của việc tán gái. Thật là chán! Thôi, đi ngủ với vợ đây! Tạm biệt!

Gia Khiêm tỏ ra khó chịu và phản đối:

Các anh cứ mắng em mãi, ngoài anh Bơ ra, mấy anh cũng ế nhăn ế nhở, chẳng khác gì em!
Vương Thành trả lời mỉa mai:

Anh mày là chưa tìm được đối tượng phù hợp đâu. Nếu có cảm tình với ai thì cũng không khù khờ như chú em!
Bá Tùng chốt lại với quyết định mạnh mẽ:

Nếu không thấy người ta để có được vợ như hôm nay thì suốt ngày kè kè ở tiệm hoa làm gì? Em tính sao thì em tính, trật kèo này thì giải tán luôn tổ tư vấn! Thế nhé, đi ngủ với vợ đây! Chào mọi người!
Sau khi đọc tin nhắn của các đồng nghiệp, Gia Khiêm cảm thấy ý đầu óc lưu luyến và quyết định rời khỏi nhóm Zalo. Anh ta nhanh chóng tìm số điện thoại của Quỳnh và bắt đầu soạn tin nhắn. Anh chọn câu hỏi theo gợi ý của Trần Kim:

Quỳnh, em về tới tiệm lâu chưa? Có mệt không?
Gia Khiêm gửi tin nhắn và cảm thấy hồi hộp chờ đợi phản hồi từ Quỳnh. Anh không hiểu tại sao việc tán tỉnh lại khiến anh lo lắng như vậy. Sau một thời gian, anh nhận được tin nhắn trả lời từ Quỳnh:

À, tôi về một lúc rồi, không sao đâu. Cảm ơn anh đã hỏi thăm!
Gia Khiêm tiếp tục gửi tin nhắn, chăm sóc và gợi ý Quỳnh nghỉ ngơi sớm. Anh cảm thấy hồi hộp khi chờ đợi phản hồi, lo lắng về cách Quỳnh nhận định về mình. Tin nhắn cuối cùng từ Quỳnh khiến Gia Khiêm thấy an tâm.

Sáng hôm sau, Quỳnh thức dậy, cảm thấy đầu nặng trịch và cơ thể mệt mỏi. Cô không nhấc nổi người lên khỏi giường và chỉ muốn nghỉ thêm. Khi cô kiểm tra điện thoại, cô phát hiện máy đã hết pin do quên sạc trong đêm. Mặc dù mệt, Quỳnh không lo lắng nhiều về công việc vì đội ngũ nhân viên chăm chỉ. Cô thả điện thoại xuống và lấy thiếp đi, chuẩn bị cho một ngày mới.

Hoàng Gia Khiêm dậy sớm sau một đêm trằn trọc vì Quỳnh không trả lời tin nhắn. Anh quyết định ghé qua tiệm hoa mời Quỳnh đi ăn sáng, nhưng thất vọng khi thấy tiệm hoa đóng cửa. Anh lo lắng và tự hỏi Quỳnh đi đâu từ sớm, vì cô không thường đi sớm như vậy. Anh bấm điện thoại cho Quỳnh nhưng chỉ nghe giọng tổng đài lạnh lùng. Sau khi suy nghĩ một lúc, anh gọi cho Tú Uyên, vợ của chủ tịch Trương Thị.

Alo, chị nghe đây Chivas! – Tú Uyên nghe máy.

Chị Uyên, em qua tiệm hoa mà không thấy Quỳnh mở cửa. Em không biết Quỳnh có sao không? Hoặc có việc gì khiến Quỳnh đi sớm không ạ? – Gia Khiêm nói vội.

Tú Uyên mỉm cười khi nghe câu hỏi của Gia Khiêm:

Lo gì, cứ sốt ruột làm gì? Mê rồi đúng không?
Gia Khiêm giục giã:

Em đang lo lắng mà chị còn đùa giỡn. Hôm nay tiệm hoa có gì không ạ? Vì chị Uyên thường qua đó mà!
Tú Uyên nghiêm túc:

Không có gì đặc biệt, tiệm hoa bình thường. Nếu có sự kiện đặc biệt, Quỳnh sẽ thông báo trong nhóm của cửa hàng. Chị không thấy gì bất thường cả. Nếu cần, chị sẽ qua mở cửa xem sao.
Gia Khiêm cảm ơn Tú Uyên rồi tiếp tục chờ đợi. Tuy nhiên, Tú Uyên không tìm được Dạ Quỳnh qua điện thoại, nên cô quyết định đến tủ quần áo. Bá Tùng đến và nhắc Tú Uyên mặc đồ để đi ăn sáng. Tú Uyên trả lời về cuộc điện thoại với Gia Khiêm rồi nói về việc chồng mình chuẩn bị ăn sáng.

Rồi rồi, may quá chồng em là đầu bếp giỏi, nấu gì cũng hợp với bé con, không thì em không chịu đâu. Ai cũng nói anh giống bảo mẫu của em lắm! – Tú Uyên cười.
Bá Tùng đưa cho Tú Uyên một bộ váy và nói:

Mặc đi, anh xuống bỏ cháo vào cặp lồng rồi mình đi!
Khoảng mười phút sau, Gia Khiêm thấy xe Tùng đến. Tú Uyên xuống mở cửa và gọi:

Chị Quỳnh! Chị Quỳnh ơi!

Không có tiếng đáp lại. Gia Khiêm nhanh chóng tiến đến cánh cửa phòng ngủ và mở ra. Trước mắt anh, Quỳnh đang nằm dưới chăn, kín mít. Anh lao tới:

Quỳnh! Quỳnh! Em ốm à?
Bá Tùng và vợ chồng Tùng cũng đến gần. Uyên chạm tay lên trán Quỳnh rồi rút lại nhanh chóng:

Trời ơi! Nóng quá!
Cô kiểm tra điện thoại và phát hiện nó đã mất nguồn từ lâu:

Thảo nào gọi không được! Chúng ta phải đưa chị ấy đến bệnh viện ngay!
Gia Khiêm nâng Quỳnh lên, cảm nhận sự nóng bức từ cơ thể cô khiến anh lo lắng:

Anh Bơ, nhanh lên!
Bá Tùng nhanh chóng ra xe, mở cửa sau để Khiêm đặt Quỳnh vào. Uyên khóa cửa tiệm và sau đó ngồi gần Quỳnh trên ghế lái. Tùng đẩy xe nhanh về hướng bệnh viện. Tú Uyên gọi điện thoại cho Thiên Vương:

Anh Kem ơi, chị Quỳnh sốt cao quá, không biết sao đây, chúng tôi đang đến bệnh viện!
Thiên Vương trả lời:

Em đến đi, anh sẽ ở bệnh viện rồi!
Ngồi phía sau, Gia Khiêm ôm chặt Quỳnh, không chỉ vì trách nhiệm mà còn vì sợ mất đi một thứ gì đó mới nhen nhóm trong trái tim anh…

Bài viết liên quan