Khắc tên vào tim em chương 19 | Đồ khốn nạn

01/02/2024 Tác giả: Hà Phong 46

Cánh cửa phòng bệnh khép lại, Quỳnh nằm im thin thít trên giường, mặt quay vào trong sau khi đã rút kim truyền. Gia Khiêm lặng lẽ ngồi xuống cạnh giường. Anh sợ tiếng động làm cô giật mình nên chỉ ngồi như thế, hại Quỳnh cũng chả dám nhúc nhích.

Một lát sau, nghĩ Quỳnh vẫn mệt mà ngủ nên Khiêm lại ngồi ở bộ sofa nhỏ. Ban nãy anh có đưa laptop vào theo để nếu có vấn đề gì gấp sẽ xử lý trên đó. Giờ thấy Quỳnh cứ nằm im như vậy, anh nhẹ nhàng mở laptop làm việc, lướt xem các thông tin thị trường xong, Gia Khiêm lại đọc đến các báo cáo gửi qua mail. Đôi mày rậm cau lại chăm chú, quả là một vẻ đẹp đến xiêu lòng người.

Dạ Quỳnh nằm mãi một tư thế cũng chán, lại nhức mỏi, cô đành phải trở người. Nãy giờ Quỳnh cũng tò mò không biết Gia Khiêm đang làm gì. Hé mắt nhìn, thấy anh đang chăm chú làm việc, Quỳnh chợt nở một nụ cười. Kể ra anh ấy đẹp trai thật, lại chuyên tâm vào công việc nữa. Không lẽ một người tốt như vậy lại có duyên với cô ư?

Khiêm đang chăm chú đọc mail thì chợt thấy tin nhắn đến – là chị Tú Uyên:

Chủ tịch ơi, chị Quỳnh chỉ giả vờ ngủ đấy, chị ngại mà, tranh thủ đi nhé!
Khiêm giật mình. Nãy giờ cũng bốn mươi phút rồi còn gì, mình làm việc say sưa quá. Anh đưa mắt nhìn lên giường và bất ngờ lại thấy Quỳnh cũng đang nhìn mình. Khuôn mặt khá xanh kia có nét ửng hồng, hình như cô ấy đang thẹn thùng khi bị anh bắt gặp khoảnh khắc đó. Khiêm cười:

Em dậy rồi à? Có đói không? Anh ngồi buồn buồn nên lại lấy máy ra xem tin tức thôi.
Quỳnh ngồi dậy, Gia Khiêm nhanh chân bước lại giường đỡ lấy lưng cô rồi kê một chồng gối ra sau lưng cho Quỳnh ngồi cho thoải mái:

Từ từ nhé!
Anh ngồi xuống cạnh giường và hỏi lại câu ban nãy:

Em có đói không?
Quỳnh lắc đầu:

Không ạ, lúc nãy mới ăn cháo còn no. Cảm ơn anh đã đưa em đến đây và mua cháo cho em!
Gia Khiêm nói:

Có gì đâu, ai ở trong hoàn cảnh đó cũng sẽ làm như anh thôi mà!
À, vậy ra đó là việc bình thường đối với anh ấy. Có lẽ là Quỳnh tự đa tình thôi. Bởi anh ấy là người tốt chứ không phải vì anh ấy yêu Quỳnh mà làm như thế. Một chút hụt hẫng dâng lên trong lòng Quỳnh. Cũng phải, một người như Gia Khiêm chắc hẳn phải lấy một người xinh đẹp, trẻ trung và giỏi giang hơn Quỳnh mới xứng chứ? Con bé Tú Uyên nói nhiều quá khiến cô huyễn hoặc rồi. Thế nên thay vì nói những gì nghĩ nãy giờ – một điều gì đó lạc quan thì Quỳnh lại buông một câu:

Vâng, nhưng ít người được tốt như chủ tịch!
Chủ tịch? Từ này ngày nào Khiêm cũng nghe, nhưng nghe từ miệng Quỳnh thì anh không muốn. Gia Khiêm nghĩ – vậy là con đường sắp tới của mình cũng nhiều chông gai đấy. Vì có vẻ như đối phương chưa hề mở lòng, cô ấy vẫn ăn nói rất khách sáo, vẫn chỉ là sự tôn trọng với mình chứ chưa phải yêu thương. Một chút chạnh lòng… nhưng người ta nói cũng đúng, càng khó lại càng muốn chinh phục. Mà cũng do mình nữa, tự dưng buông một câu như lúc nãy. Trong đầu nghĩ tới cảnh sáng nay thì lo sút vó, chỉ thở phào khi cô ấy bình an. Vậy mà lại nói “ai cũng sẽ làm như thế”, chả hiểu nổi bản thân mình nữa. Nghĩ thế, Khiêm lên tiếng:

Sáng nay em làm cho anh lo quá. Lần khác, em phải chú ý sức khỏe và nhất là đừng tắm đêm, nguy hiểm lắm đấy!
Anh ấy đang lo cho mình hay đang nhắc nhở mình thế nhỉ? Quỳnh chỉ cười nhẹ:

Dạ hôm qua thay đổi thời tiết thôi ạ. Với lại mấy hôm trước em đau họng mà hơi chủ quan nên mới thành ra thế này thôi!

Gia Khiêm khẽ ” ừ “, bỗng nhiên những gì đã chuẩn bị ban nãy bay đâu đi mất sạch. Có lẽ tình cảm không cần một kịch bản, không cần sự chuẩn bị, khi nào trong lòng mình muốn nói thì miệng sẽ tự cất lời thôi. Khiêm chẳng biết bắt đầu thế nào, thôi thì nghĩ ra cái gì thì nói cái đó vậy:

Thế em thấy ổn hơn chưa?
Quỳnh gật đầu:

Em khỏe rồi, cho thuốc hạ sốt vào là khỏe mà. Không biết tại sao bác sĩ Vương chưa cho em về chứ? Em thấy sức khỏe của mình có bị vấn đề gì đâu. Anh ở đây làm gì? Anh bận thế cứ đi làm đi chứ?
Khiêm cười:

À không. Anh làm việc trên máy cũng được. Công việc đấu thầu ổn rồi, giờ thi công thôi, không sao đâu. Để Quỳnh một mình ở đây anh không yên tâm! Tính Quỳnh hay làm việc nên nằm thế chắc sẽ buồn!
Quỳnh gật đầu:

Dạ!
Thấy không gian hơi ngột ngạt, Khiêm nói:

Em có muốn đi dạo một chút không?
Quỳnh cũng thấy không gian này hơi khó xử nên gật đầu cái rụp. Khiêm nói:

Em đi được không? Anh đỡ em nhé!
Quỳnh xua tay:

Không ạ! Em tự đi được, không sao đâu!
Khiêm cười:

Mình sẽ đi trong khu vực gần nhà kính của bệnh viện, không nắng đâu!
Quỳnh cũng gật đầu rồi cùng Khiêm bước ra ngoài. Ánh nắng nhè nhẹ, không gian thoáng khiến cô dễ chịu hẳn. Anh đi song song với cô, rồi chẳng biết nói chuyện gì. Cuối cùng, Khiêm nhớ tới lời Bá Tùng rằng” người ta thích gì thì hỏi cái đấy”, anh mở miệng:

Chắc Quỳnh mê hoa lắm nhỉ?
Quả như Bá Tùng nói, nhắc đến hoa, ánh mắt của Quỳnh sáng lấp lánh như những vì sao vậy. Cô gật đầu:

Đúng vậy ạ. Thực ra, nhiều người chỉ thấy hoa đẹp, nhưng mỗi loài hoa có một ý nghĩa riêng, một câu chuyện riêng đấy ạ.
Lúc này, Khiêm cảm nhận như Quỳnh đang quay trở lại thời thơ ấu, hồn nhiên nói về sở thích của mình. Cái cách cô ấy xưng ” em ” hay tiếng ” dạ” khiến Gia Khiêm cảm thấy như có một dòng nước mát lan ra khắp cơ thể mình, thật dễ chịu và bình yên. Có lẽ, khi người ta có tình cảm với ai đó, thì cái chao chát chỏng lỏn cũng thành hiền dịu. Hay những thay đổi trong tình cảm của cả hai khiến Quỳnh trở nên dịu dàng như thế? Quỳnh lên tiếng:

Chẳng hạn như cô Thư thích hoa tulip xanh, em nghĩ bởi đó là loài hoa hợp với tính cách của cô ấy – mạnh mẽ, bản lĩnh. Em rất thích kiểu phụ nữ như vậy – không yếu đuối, không lệ thuộc!
Gia Khiêm nhìn sang Quỳnh, ở góc nhìn nghiêng, trông cô ấy thật khả ái:

Vậy… vậy em thích hoa gì?
Quỳnh cười:

Anh đoán xem!
Khiêm nhìn lên bầu trời rồi nói:

Anh nghĩ em thích hoa quỳnh. Dạ Quỳnh – loài hoa nở về đêm. Em cũng vậy – đẹp và lặng lẽ tỏa hương.
Kể ra khi có chút cảm tình với ai đó, Khiêm thấy mình ăn nói văn vở hẳn. Trước giờ chưa bao giờ anh chú ý đến những từ trong cái tên của các cô gái đâu. Có những cô sấn sổ vào làm quen, rủ anh đi ăn này nọ, vậy nhưng tên của họ anh cũng chẳng nhớ. Thế mà chẳng hiểu sao lần này Gia Khiêm lại có thể nói hay như thế. Anh tự thưởng cho mình một nụ cười rồi đưa ánh mắt trông chờ nhìn Quỳnh. Cô lại gật đầu:

Đúng là em thích hoa quỳnh. Nhưng em đâu đẹp được như anh nói.

Hai người đang còn chưa biết nói câu gì tiếp theo bởi Gia Khiêm đang cố vắt óc để nói cái gì cho hay, cho cảm động thì bỗng nghe âm thanh gần đó:

Anh quá k.h.ố.n n.ạ.n Tuấn ạ!
Vì nghe giọng quen quen nên Quỳnh nhìn về hướng đó. Và họ không khó nhận ra Tuấn và Lệ Thanh – một kẻ đã định hại cô và một người là bạn thân phản bội cô. Nghĩ tới tối hôm đó, Quỳnh định bước lại nhưng Gia Khiêm chợt giữ tay cô. Anh nói nhỏ:

Từ từ, để xem họ làm gì ở đây đã!
Cũng đúng, hai kẻ đó đến đây làm gì nhỉ? Không có Gia Khiêm chắc Quỳnh đã lại làm loạn lên, không khéo hỏng hết việc. Nghe lời anh, cô đứng im xem màn đấu khẩu của hai kẻ tồi tệ đó. Tuấn nhếch môi:

Cô thì không k.h.ố.n n.ạ.n chắc? Đến bạn thân còn bị cô bán đứng còn gì? Tối hôm đó nếu không bị nẫng tay trên thì cô và tôi cũng đã thành công trong việc hại người. Tôi sẽ có được Quỳnh, cô cũng thoả được cơn hận khi hại được cô ấy!
Những lời nói của Tuấn khiến Quỳnh rất khó hiểu. Cô có thể lý giải vì sao Tuấn muốn hại cô. Bao năm anh ta theo đuổi Quỳnh không được, giờ gặp lại có thể nảy ra tư tưởng đ.ồ.i b.ạ.i đó, có thể không phải vì yêu mà chỉ để chiếm hữu, để Quỳnh không còn cái quý giá nhất thì sẽ chẳng thể dám yêu ai mà đành gắn bó cuộc đời với anh ta. Nhưng Lệ Thanh thì Quỳnh không hiểu – một người bạn Quỳnh đã yêu thương, giúp đỡ, tại sao lại hận cô chứ? Quỳnh lại chăm chú lắng nghe Thanh nói:

Vấn đề là trước đó tôi đã trao tất cả đời con gái cho anh. Tôi yêu anh, tại sao người anh nghĩ tới luôn là nó? Dạ Quỳnh có gì hơn tôi,? Nhà nó giàu đúng không? Còn về xinh đẹp – tôi cũng có, học thức – tôi cũng có. Nó sinh ra được ngậm thìa vàng, có bố mẹ hậu thuẫn, không phải bươn chải như tôi đúng không? Tôi yêu anh, anh lại yêu nó, anh đã lên giường với tôi, vậy mà đến ngày sinh nhật, anh vẫn nghĩ đến nó và muốn có được nó, anh có hiểu cảm giác của tôi khi giúp anh dựng vở kịch đó không? Rồi giờ tôi mang thai con của anh, anh lại kéo tôi đến đây bắt bỏ? Anh không k.h.ố.n n.ạ.n thì là cái loại gì?
Tuấn trừng mắt:

Cô mới là loại k.h.ố.n n.ạ.n. Cô còn tệ hơn cả cái từ ” k.h.ố.n n.ạ.n “. Vì sao cô có thai? Vì cô bỏ thuốc k.í.c.h d.ụ.c cho tôi, cô nỉ non rồi cô c.h.i.ế.m đoạt tôi, cô mới là kẻ c.h.i.ế.m đoạt tôi chứ không phải tôi lên giường với cô. Cô dùng từ cho chính xác Thanh ạ! Đứa con này là của tôi hay của thằng nào ai mà biết được!
Lệ Thanh tát bốp vào mặt Tuấn rồi nói:

Vậy tại sao lúc đó anh không nói câu này? Giờ anh bắt tôi phá bỏ, anh có còn là con người không?
Tuấn nói:

Một con đàn bà thâm đ.ộ.c như cô thì việc gì chẳng dám làm? Cô biết là tôi không yêu cô nhưng vẫn cố tình. Hôm đó tôi đã bảo cô uống thuốc ngừa thai đi cơ mà, sao không uống?
Lệ Thanh mỉa mai:

Vì tôi nghĩ nếu có đứa con, anh sẽ thay đổi, sẽ thương tôi. Nhưng rồi anh lại mời nó tới dự sinh nhật, tôi cũng vì anh mà chèo kéo nó bằng được. Không ngờ khi nó xuất hiện, anh lại lên cơn cuồng muốn ch.i.ế.m đoạt nó. Khi anh dìu nó đi, tôi vẫn còn chúc phúc cho hai người, chúc anh đạt được nguyện vọng. Bởi vì tôi hiểu con Quỳnh, nó có bị anh hủy hoại thì chắc chắn cũng sẽ chẳng cưới anh đâu. Nó mạnh mẽ hơn anh tưởng, và rồi cuối cùng anh vẫn sẽ là của tôi. Nào ngờ, dù thất bại, đến giờ trong anh vẫn chỉ có nó. Tôi sẽ đi nói toàn bộ sự thật với nó, để nó rõ bộ mặt của anh!
Tuấn giữ tay Thanh:

Mày nên nhớ Quỳnh chưa lên xe hoa thì tao còn có cơ hội. Nếu mày nói cho Quỳnh biết thì tao sẽ cho mày biết thế nào là á.c!
Đúng lúc đó, Quỳnh lên tiếng:

Không cần nói nữa!

Bài viết liên quan