Khắc tên vào tim em chương 29 | Về nhà Gia Khiêm

03/02/2024 Tác giả: Hà Phong 45

Thực sự, đây không phải là lần đầu tiên Quỳnh ghé thăm nhà bác sĩ Long. Trước đây, trong những dịp quan trọng cần trang trí bữa tiệc, cô và nhóm nhân viên đã đến ngôi biệt thự tuyệt vời như trong cổ tích này. Chỉ cần nhìn từ bên ngoài, đó đã làm cho cô mê mẩn rồi, chưa kể việc bước vào bên trong. Hôm nay, Quỳnh đến với vai trò được giới thiệu là người yêu của Gia Khiêm, nên không khỏi cảm thấy hồi hộp.

Khi chiếc xe lăn vào sân biệt thự, Quỳnh đã thấy bà Thư và ông Long đứng đợi sẵn. Dạ Quỳnh bước xuống và trao giỏ hoa tulip cho bà Thư:
– Dạ, con tặng cô ạ!
Bà Thư lườm Quỳnh:
– Hoa đẹp thật, người xinh thật, nhưng câu chào thì nghe không ưa lắm đấy nha!
Gia Khiêm bật cười:
– Đấy! Anh nói mà em có chịu nghe đâu! Cứ gọi “cô” đi cho vừa lòng em!
Quỳnh gãi đầu gãi tai:
– Dạ… cháu… cháu …à .. con chưa quen ạ!
Bà Thư phì cười:
– Phải thế chứ, phải tập làm quen nha con dâu. Nào, thử nhé! Hai ba nào, mẹ Thư, gọi đi!
Quỳnh lí nhí:
– Dạ, con… con… chào mẹ Thư ạ!
Ông Long cười hiền lành:
– Vợ à! Em làm con nó sợ đấy, từ từ chứ lo gì. Cứ vào đây rồi thì em chả phải lo gì nữa!
Bà Thư nhìn chồng:
– Không, em cứ phải chắc chắn cơ. Anh thấy đấy, mỗi lần Chivas nó đăng cái gì là có mấy con trời đánh vào bình luận, õng à õng ẹo phát ghét, em phải cho hai đứa cưới thật nhanh cơ!
Ông Bảo Long kéo tay vợ:
– Thôi, em để con vào nhà đã.
Bà Thư cười:
– Ôi dào, mẹ mừng quá nên lú lẫn. Hai đứa vào đi, đứng lâu mỏi chân đấy!
Bà kéo tay Quỳnh vào trong, tạo cảm giác như hai người bạn lâu ngày không gặp. Thấy vú Năm, Quỳnh cúi chào:
– Con chào vú Năm, nay vú sang nay ở luôn hay sao ạ?
Bà Năm cười hiền:
– À không, có tiệc vui nên ông bà chủ kêu vú sang đây thôi, chứ vú vẫn ở bên kia, phải chờ chăm con của cô cậu nữa chứ!
Ông Long cười lớn:
– Chivas, tư tưởng của con phải đuổi kịp vú Năm đấy! Mới yêu là phải tính ngay đến chuyện sinh con luôn cơ.
Trong khi Quỳnh đỏ mặt thẹn thùng, bà Thư liếc chồng:
– Bố con kinh nghiệm dữ chưa!
Ông Long nhìn vợ đầy sự cưng chiều, ánh mắt không thay đổi qua bao năm:
– Lại chả không à?
Bà Thư lườm chồng một cái rồi kéo Quỳnh lại ghế. Bà cầm điện thoại và gọi video cho con gái. Một cô gái xinh đẹp xuất hiện trên màn hình. Bà Thư hạnh phúc:
– Chipu à, chị dâu về ra mắt rồi này!
Quỳnh gật đầu chào em của Gia Khiêm, cô bé vẫy tay chào Quỳnh. Bà Thư nói nhanh:
– Xinh không? Xinh nhờ!
Chipu cười:
– Mẹ cứ làm như con không biết ấy. Con mới sang Pháp có vài năm mà. Chị Quỳnh xinh nổi tiếng rồi. Công nhận anh hai giỏi ghê nha!
Chivas ngồi đối diện Quỳnh, nghiêng người ra ghế, nhìn lên trần nhà:
– Haizz, biết mà, mình chính thức bị ra rìa rồi. Giục mình đưa người yêu về rồi có đoái hoài gì đến con trai đâu. Thế mà khi nào cũng yêu con, thương con bla bla…
Bà Thư liếc anh:
– Nín! Hôm nay Dạ Quỳnh mới là nhân vật chính, con không có quyền lên tiếng!
Ông Long vỗ vai con trai:
– Tập làm quen đi con trai, sẽ ổn thôi!.
Gia Khiêm gật đầu:
– Vâng, con ổn ạ, rất ổn!

Rồi anh bày tỏ vẻ mặt đầy nhăn nhó. Bà Thư quay anh vào khung hình:
– Chipu, con nhìn cái mặt nó kìa. Mẹ có đang mặc bộ váy sang trọng mà nó lại nhăn nhó thế này không? Có khi nào mắt mẹ đang ngứa không?
Chipu trả lời qua điện thoại:
– Anh Chivas, chúc mừng anh thoát ế nhé!
Chivas nhìn em gái qua màn hình:
– Ừ, đám cưới nhớ gửi nhiều tiền vào đấy!
Chipu cười hạnh phúc, sau đó quay sang trò chuyện với Quỳnh. Cô bé thân thiện, làm cho Quỳnh cảm thấy thoải mái hơn. Chi Pu từng là Hoa khôi của trường cấp ba, nên nhiều người biết đến.

Cuộc trò chuyện diễn ra vui vẻ, Quỳnh thấy vú Năm bước ra:
– Mời mọi người dùng bữa ạ!
Quỳnh vội đứng dậy:
– Ơ, cháu quên giúp vú dọn cơm!
Nhìn cử chỉ của cô, vú Năm cười:
– Trời ạ, có ba người giúp việc mà! Bên này hai người, vú ở bên kia, nay về cũng không cần làm gì thêm đâu!
Bữa ăn diễn ra vô cùng ấm cúng. Bà Thư nhìn chồng:
– Bác sĩ, anh tuyên bố lý do bữa tiệc đi nào!
Ông Long đứng dậy, chuẩn bị nói điều gì đó rồi quay sang vợ:
– Ơ, Chivas giới thiệu người yêu chứ không phải là anh tuyên bố? Vợ làm anh nhầm. Lần sau đừng nhìn anh với ánh mắt đắm đuối đó, dễ gây hỗn loạn cảm xúc lắm.
Ông nói xong rồi ngồi xuống, bà Thư phì cười:
– Ai bảo anh nhầm!
Sau đó, bà quay sang Gia Khiêm:
– Chivas, nói cho tử tế đi, nếu không thì nhịn và đi ra ngoài!
Gia Khiêm đứng dậy mỉm cười:
– Bố mẹ chỉ đùa thôi, đây là lý do tại sao mình tổ chức bữa tiệc. Hôm nay, tôi giới thiệu Dạ Quỳnh là người yêu của mình. Vậy giờ đã được ăn chưa ạ?
Bà Thư gật đầu:
– Rồi, ngồi xuống đi con trai. Yêu đương thì phải tử tế nghe chưa? Hay là có khi mai mình đi đăng ký kết hôn luôn nhỉ?
Quỳnh ngơ ngác, Gia Khiêm nhìn cô:
– Em thấy chưa? Bố mẹ còn vội hơn cả anh!
Rồi anh nhìn hai vị phụ huynh:
– Đừng làm vợ con sợ nhé phụ huynh!
Mọi người cùng cười và thưởng thức bữa ăn ngon lành. Sau bữa ăn, ông Long nói với Gia Khiêm:
– Chivas à, lên phòng bố xem giúp bố cái máy tính nào!
Anh quay sang Quỳnh:
– Em ở đây chơi với mẹ và vú Năm nha, anh lên xem máy tính giúp bố!

Quỳnh nhẹ nhàng đáp:
– Dạ, em biết rồi ạ. Em sẽ cẩn thận, và em cảm ơn bác đã lưu ý cho em ạ.

Trong khi phía dưới đang diễn ra cuộc trò chuyện vui vẻ, ở phòng làm việc của bác sĩ Long, Gia Khiêm hỏi về sự cố với máy tính:
– Máy tính của bố có vấn đề gì ạ?

Ông Long thở dài và trả lời:
– Anh mới bị làm sao đấy! Anh nghĩ tôi không đủ trình độ sửa máy tính à?

Khiêm nhíu mày:
– Sao lúc nãy bố nói là…

Ông Long ngồi xuống và chỉ sang chiếc ghế đối diện, mời Gia Khiêm ngồi xuống, sau đó nói:
– Giờ ngoài công việc, con đang chuẩn bị xây dựng một tổ ấm cho riêng mình. Vì vậy, bố muốn con cẩn trọng hơn trong kinh doanh. Bố biết thương trường là như một chiến trường, nên bố cũng khuyên các con học võ, thậm chí học chuyên sâu để tự bảo vệ và đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống. Bố là bác sĩ, công việc chính của bố là chữa trị bệnh nhân, nhưng bố không muốn phải chữa trị người thân của mình!

Có vẻ như vấn đề với Lão Lục đã đến tai của bác sĩ. Gia Khiêm hiểu không nên nói nhiều và chỉ gật đầu:
– Dạ, con biết rồi ạ. Con sẽ cẩn thận, cảm ơn bố đã nhắc nhở con ạ!

Ông Long nhìn thẳng vào mắt con trai:
– Còn nữa!

Gia Khiêm tò mò:
– Dạ, còn việc gì nữa vậy bố?

Ông Long hát hàm hỏi con:
– Bao giờ anh dự định với vợ? Bao giờ chúng tôi sẽ được ôm cháu cháu nội?

Gia Khiêm chưng hửng, vì đang nói một chủ đề rất nghiêm túc, ông lại chuyển sang vấn đề này:
– Trời ạ, bố mẹ làm gì mà hối thúc con dữ vậy? Chúng con mới yêu nhau được vài ngày chính thức thôi đấy!

Vị bác sĩ nhún vai:
– Đấy, vợ tôi giục tôi có sai bao giờ đâu? Yêu nhau nên phải bảo vệ được người mình yêu và bảo vệ tình yêu của mình. Yêu nhau cũng có nghĩa là kết hôn và xây dựng gia đình, đó là cách duy nhất! Anh phải học tập từ bố, mẹ anh giãy giụa kiểu gì cũng phải quyết định ngay!

Vừa nói đến đó, khuôn mặt ông bác sĩ thay đổi. Gia Khiêm còn chưa hiểu, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng:
– Quyết định ngay không, đấy? Ngày xưa nếu không có anh rể và bác sĩ Vỹ giúp đỡ, anh còn lâu mới khiến Đan Thư này đổ gục đấy!

Bà Thư bước vào, trong lòng nghĩ: “Phải ra oai một chút chứ, thực ra ngày trước tôi cũng đã mê ông bác sĩ này từ đầu mà!” Tuy nhiên, ông Long nghe vợ nói liền đứng dậy. Vẻ mặt mạnh mẽ từ trước đó biến mất, ông vuốt nhẹ lưng vợ:
– Vợ à, sao không ở dưới chơi? Hai mẹ con lên đây làm gì vậy? Lát nữa anh sẽ massage lưng cho vợ nhé!

Bà Thư quay đầu nhìn ông:
– Không cần! Con trai đã mua máy massage cho tôi rồi đấy, có gì bằng!
Ông Long bật cười:
– Máy làm sao sánh kịp anh được. Thực ra, anh nói vậy để Chivas nó biết lo chứ! Em cũng phải để anh “lấy le” với con một chút chứ!
Gia Khiêm nhún vai:
– Vậy bố mẹ cứ đứng đây “lấy le” với nhau đi nhé! Con đi với vợ con đây!
Bà Thư cười:
– Mẹ đang đưa Quỳnh đi xem nhà mình để cô bé quen cửa quen nhà. Mai mốt cưới xong hai đứa ở bên kia tự do. Nhưng nghe bố con nói ngứa tai quá nên mẹ lao vào luôn!
Ông Long nhìn Gia Khiêm:
– Chivas này, nếu hai đứa chưa có ý định sinh con ngay thì để bố đưa mẹ sang Paris chơi một chuyến, sẵn tiện xem Chipu học hành thế nào luôn.
Gia Khiêm cười:
– Vâng, hai người cứ vi vu cho thoải mái, để chúng con còn có thời gian yêu nhau nữa. Chứ vài ngày lại nghe mệnh lệnh của phụ huynh một lần kiểu này con đối ứng mất!
Chủ tịch Hoàng Gia nói xong quay sang Quỳnh:
– Đi thôi em, để anh dẫn em đi xem tiếp. Mẹ Thư mà hờn dỗi bố Long thì không còn tâm trí nào đưa em đi thăm nhà nữa đâu, phải đến sáng mai mẹ mới cười được.
Ông Long nói với theo khi thấy mặt Quỳnh ngơ ngác:
– Chivas này, nói xấu bố mẹ không tốt lắm đâu nhé!
Gia Khiêm quay sang nháy mắt với bố:
– Giờ thì bố tha hồ “lấy le” với mẹ đi nhé!
Anh dẫn Quỳnh đi lòng vòng quanh biệt thự, tới khi quay lại phòng khách đã thấy vợ chồng bác sĩ Long đang vui vẻ trò chuyện với vú Năm. Thực sự, Quỳnh cảm nhận đây là một gia đình hạnh phúc đúng nghĩa. Cô thấy mình may mắn khi được yêu Gia Khiêm và hi vọng sẽ trở thành một thành viên trong gia đình này. Thấy hai người đi vào, bác sĩ Long nói:
– À, lát nữa bố chở vú Năm về bên đó luôn.
Khiêm nói:
– Bố mẹ cứ nghỉ đi, để con chở vú về luôn rồi chở Quỳnh về tiệm hoa.
Bà Thư liếc con:
– Anh đúng là không được cái nước non gì. Thà là một mình vú Năm, nay có cả cái Quỳnh cơ mà, anh cứ lo cho Quỳnh đi, để đấy bố mẹ chở vú về!
Quỳnh vội lên tiếng:
– Dạ không phải thế đâu ạ! Cứ để anh Gia Khiêm chở vú Năm về luôn cho tiện đường. Cô chú cứ nghỉ đi ạ!
Bà Thư giả vờ thở dài:
– Lại cô chú nữa rồi!
Quỳnh thẹn thùng bối rối:
– Dạ con xin lỗi vì con… chưa quen ạ!.
Bà Thư nhìn Quỳnh:
– Ừ, cứ làm quen dần đi. Mà con đấy, mùa mưa này sang bên nhà anh Gia Khiêm ở, vừa cho quen nhà vừa ấm cúng, chứ mưa gió con gái ở một mình tội nghiệp lắm. Với lại, phụ nữ cần làm việc để chủ động kinh tế là đúng, nhưng tham công tiếc việc vừa thôi, con cứ để Khiêm nói lo là chính. Con phải lo cho bản thân, phải yêu bản thân, cứ làm đẹp nhiều vào cho mẹ, hiểu chưa?
Quỳnh cúi đầu:
– Dạ, con hiểu rồi ạ. Nhưng con ở bên này cũng quen rồi lại còn hàng hóa nữa, không sao đâu ạ!. Ông Long nói:
– Mẹ con nói đúng đấy. Ban ngày con có thể làm việc ở đó, tối về nhà anh Khiêm mà nghỉ ngơi, cho vui nữa. Trước đây mẹ con đã…

Bà Thư nhìn chồng:
– Anh chưa có lời nào để bàn về em à?
Ông Long gật đầu:
– Vâng, em có đúng, anh im lặng.
Quỳnh nói:
– Vâng, con đã hiểu rồi ạ. Bây giờ con xin phép được rời đi ạ!
Bà Thư nhìn Gia Khiêm:
– Đưa con dâu về nhà một cách an toàn nhé? Nếu nó bật lựa thì anh làm sao chịu đựng!
Gia Khiêm nhăn mặt:
– Mẹ ơi, con không có uống rượu gì cả mà mẹ cứ đe dọa con thế?
Bà Thư cau mày:
– Say rượu có thể coi là một sai lầm nhỏ vì có thể canh giác khi lái xe, nhưng say vợ mới là vấn đề. Anh lo lắng về con bé sau khi nhìn rõ thì chưa chắc đã tập trung lái xe một cách an toàn, làm ơn chở nó về rồi mới tâm sự nếu cần chứ.
Gia Khiêm bật cười:
– Dạ, mẹ nói đúng. Con tuân lệnh!
Ông Long cũng mở cửa đợi vợ và vú Năm lên xe. Gia Khiêm lắc đầu:
– Cặp đôi này đi đâu có đôi mới chịu được đấy!
Mọi người cùng chia sẻ niềm vui. Quả là một đêm tĩnh lặng và hạnh phúc…

Bài viết liên quan