Lấy chồng khùng chương 17 | Luân thường đạo lý

06/12/2023 Tác giả: Hà Phong 69

Ông Trần và bà hai lên xe đi, tôi vội vàng bước nhanh vào trong nhà. Vừa đi vừa suy nghĩ về những gì ông Trần vừa nói, đó là điều làm tôi lo lắng thêm. Vấn đề không chỉ đơn giản là việc sinh con, mà câu cuối cùng của ông Trần khiến tôi nghi ngờ. Tôi cảm nhận ông Trần không phải người đơn giản. Ông là một người quản lý lạnh lùng của một xưởng lớn, chắc chắn ông đã nhận ra mối quan hệ giữa tôi và Phong. Liệu ông đã phát hiện chuyện Phong bị ҟҺùпg hay chưa, đó là một câu hỏi khó.

Nhưng với tâm trạng bồn chồn, khi bước vào căn phòng quen thuộc, tôi gặp ngay Phong. Anh ngồi yên bên cửa sổ, ánh mắt buồn bã hướng về chậu cây xinh đẹp nằm gần góc tường.

Tôi nhẹ nhàng đóng cửa, tiến gần Phong. Nhìn cây hoa đang nở mà anh đang nhìn chăm chú, tôi bắt đầu nói nhẹ nhàng:

“Cây này ra hoa đẹp nhỉ, cánh hoa nhỏ xinh màu hồng phấn, thêm chút yếu đuối, càng nhìn càng bị cuốn. Nhưng tôi sợ nó giật mình nên không dám chạm vào.”

Phong quay lại, giọng anh trầm khẽ đáp:

“Em có biết tại sao anh lại đặt cây này ở đây không? Không phải vì anh thích đâu.”

Tôi đoán đáp:

“Vì tên của mẹ anh?”

Phong cười buồn, nhìn về phía xa nhà bà cả từng sống:

“Vì loài hoa này mang tên của mẹ anh và cách sống của nó giống với tính cách anh ngày trước. Luôn lo sợ người khác sẽ hại mình, không dám đối đầu, chỉ biết lẩn tránh. Bây giờ anh đặt cây này ở đây để nhắc anh nhớ về bản thân của anh trước kia, để không bao giờ quên. Và cũng để nhắc anh rằng không được phép mặc kệ sự hiện diện của mình.”

Tôi đứng im lặng, nghe rõ những điều Phong chia sẻ. Anh tỏ ra có nhiều nỗi thất vọng, những nỗi đau sâu kín, nhưng tôi vẫn chưa hiểu rõ ý anh.

Tôi kéo ghế ngồi bên cạnh Phong, chạm nhẹ vào chiếc lá. Mỗi lần đùa loại cây này, nó lại rung mình và co rút lại như một người bị coi thường. Tôi hiểu rằng Phong muốn mở lòng hơn, muốn giải thích rõ hơn về những gì đang xảy ra. Vậy nên, tôi quyết định đặt câu hỏi:

“Từ khi về đây, liệu chuyện anh nói có ảnh hưởng tới tâm trí anh không? Tôi đoán thôi, không phải tôi quan tâm quá nhiều, nhưng có những điều tôi không thể hiểu được. Anh có thể nói rõ hơn cho tôi được không?”

Phong gật đầu đồng ý. Tôi cảm thấy nhẹ lòng, lo lắng rằng anh sẽ từ chối tôi nhưng nay anh đã đồng ý. Thế nên, tôi nhanh chóng lên tiếng.

Tôi đặt một thắc mắc lớn về vụ bà cả. Ban đầu, Phong nói bà hai hại mẹ anh, nhưng sau đó, anh nói lại là do Ꮙ-ú Huệ. Mọi thứ trở nên mơ hồ. Tôi yêu cầu anh giải thích.

Phong tỏ ra buồn bã khi nghe câu hỏi của tôi. Anh đưa lưng vào ghế, bắt đầu kể:

“Sau tai nạn, tôi hôn mê và mất trí nhớ trong mấy tháng. Mẹ tôi do ám ảnh của sự việc đó mà buồn rầu trong thời gian dài… Khi đó, ba thuê người chăm sóc cho tôi. Đó chính là bà hai Ngọc Phụng.”

“Chờ chút!”

Tôi ngắt lời, làm Phong ngưng lại. Anh nhìn tôi với biểu cảm khó hiểu, có lẽ anh muốn biết tại sao tôi tỏ ra quyết liệt như vậy.

Tôi kinh ngạc khi nghe Phong kể về bà hai. Ngọc Phụng là người lớn tuổi hơn tôi vài tuổi, có lẽ cũng bằng tuổi với Phong, và bà ấy đã được thuê để chăm sóc anh? Điều đó có thể sao? Nhưng nếu là thật, thì liệu…

Tôi lo lắng khi suy nghĩ về giả thuyết đó. Đối diện với Phong, tôi muốn biết sự thật. Tôi nói:

“Ngọc Phụng chăm sóc anh, nhưng hai người…?”

Phong hiểu ý tôi, và khi tôi dừng lại, anh gật đầu nhẹ. Anh nói với một chút trọng đạm:

“Đúng, em hiểu phần nào rồi đó.”

Sự thừa nhận này làm tôi shock. Tôi nhìn thẳng vào Phong, đặt câu hỏi tiếp theo:

“Còn phần còn lại, anh hiểu tôi nghĩ gì không?”

Phong cười trừ và tiếp tục câu chuyện:

“Sau khi Ngọc Phụng chăm sóc, cô ấy có tình cảm với tôi và thổ lộ. Nhưng khi đó, tôi mất trí nhớ, chỉ cảm nhận cô ấy như người thân. Khi tôi nhớ ra, tôi thấy cô ấy quan tâm, nhưng khi tìm hiểu, tôi nhận ra cô ấy không tốt. Cô ấy dấu kế và tôi tránh xa cô ấy.”

Phong ngưng lại, hơi thở nặng. Anh nắm chặt hai tay, ánh mắt đỏ bừng như thể muốn bùng cháy. Tôi ngồi bên cạnh, không hiểu rõ nhưng cũng lo lắng trước thái độ này. Sự ghen tức đối với bà hai trong tôi nhanh chóng tắt ngấm. Thay vì đòi hỏi thêm, tôi ngồi im lặng, sợ rằng mình sẽ lỡ miệng.

Một khoảnh khắc yên lặng trôi qua. Phong nhìn về phía ngoài, cùng với đôi tay nắm chặt, anh cười khẩn. Nụ cười ám chỉ sự nhếch nhác của cuộc đời, giọng nói của anh tiếp tục:

“Cuộc đời có thể bất ngờ, thậm chí trái với quy luật đạo lý… Chẳng ai tránh được. Một đêm mưa gió, cảnh tình đặc biệt xảy ra, với tiếng mưa rơi, gió thổi, và âm thanh đều loạn trong đêm, anh nghe tiếng động từ bên trong.”

Anh cảm thấy rung cả người, nắm chặt cánh cửa đến mức tay thủng da, máu rơi đỏ nhưng đau chẳng bằng nỗi thống khổ và sợ hãi khi nhìn thấy ba anh và Ngọc Phụng thân mật như nhộng quấn lấy nhau. Khi ấy, anh sợ đến tê liệt, mong muốn chạy vào giải cứu hai con người đê tiện kia, nhưng lại quay đi, hèn nhát không dám đối mặt. Anh quay về phòng, ôm sâu vết thương dài và sự phản bội của Ngọc Phụng, làm tâm anh như ngừng đập từ lúc đó.

Sau cú sốc tâm lý, anh trở thành một thằng không biết gì về sự đen tối trong gia đình. Nhưng chuyện xấu không thể giấu được lâu. Mẹ anh phát hiện và la ó trách móc ba anh, cả gia đình rối bời và cuối cùng Ngọc Phụng, từ một đứa giúp việc, leo lên làm bà hai của họ một cách ấn tượng.

Mọi thứ dần rõ ràng, và tôi càng thấy thương Phong. Những người giàu cũng có thể khóc, không chỉ vì tiền, mà còn vì bất lực trước những khó khăn trong cuộc sống. Tôi thở dài, cảm thấy may mắn khi bên cạnh Phong, người đang chịu đựng sự cô đơn. Tôi nhìn Phong, nhận ra nỗi cô đơn bao trùm anh, với đôi mắt thâm trầm, nụ cười biểu lộ sự tuyệt vọng. Mặc dù vẫn còn nhiều thắc mắc muốn hỏi, nhưng tôi không dám, sợ sự tò mò có thể làm tổn thương anh thêm.

Rụt rè, tôi đặt bàn tay lên bàn tay anh. Tôi quan tâm:

“Anh ổn chứ?”

Phong nhìn xuống tay chúng tôi, anh nắm chặt, đan xen từng ngón tay. Anh nhìn tôi, nụ cười tuyệt vọng. Anh nói:

“Anh nghĩ cuộc đời này sẽ không bao giờ ổn, nhưng từ khi có em, cuộc sống của anh đã thay đổi.”

Cảm giác ấm áp từ tay anh truyền tới, tôi cảm thấy bối rối. Mặc dù cảm thấy lạ, nhưng tôi không nỡ rút tay lại. Đối mặt với Phong, khuôn mặt đỏ bừng, tôi ngần ngừ nhìn anh và hỏi:

“Anh nói quá, em có làm gì giúp anh đâu?”

“Em không làm gì? Nhưng em có thể làm cuộc sống của anh trở nên thú vị hơn.”

“Em chưa hiểu lắm?”

“Rồi sẽ có ngày em hiểu…”

Không gian bỗng trở nên im lặng khi câu nói kia kết thúc. Tôi và Phong không thêm lời nào, chỉ ngồi yên, ánh mắt mơ hồ nhìn về phía trước. Nắng và gió nhè nhẹ lướt qua, mỗi người đều chìm đắm trong suy nghĩ, không ai biết được suy nghĩ của đối phương. Bàn tay chúng tôi nắm chặt không buông.

Còc… còc… còc…

Tiếng gõ cửa vang lên, giọng Sen quen thuộc vang lên từ bên ngoài.

“Anh hai ơi, mở cửa đi. Con mang cơm vào cho anh, mợ hai ơi… Đến giờ cơm trưa rồi…”

Chúng tôi nhìn nhau, mỉm cười, rồi lặng lẽ rút tay ra. Luôn vậy, Sen luôn đến đúng lúc.

Tôi đứng dậy kéo cái ghế ra, chuẩn bị đi mở cửa. Nhưng đột nhiên nhớ một điều, tôi lấy tờ giấy thầy Diệp gửi sáng nay từ túi ra, đưa cho Phong. Giọng thì nhỏ, sợ Sen ngoài nghe:

“Quên rồi, thầy Diệp nhờ gửi cho anh đây.”

Phong nhận tờ giấy mà không mở ra, chỉ cất vào túi, sau đó cúi gần tai tôi nói nhỏ:

“Em mở cửa ra và ăn cơm với mọi người đi. Anh cần em giúp điều tra vụ bà cả và Vú Huệ ở đâu.”

Bài viết liên quan