Lỡ một chuyến đò chương 26 | Môn đăng hộ đối

19/12/2023 Tác giả: Hà Phong 347

Trong lúc cô vẫn còn suy nghĩ, anh từ phòng tắm bước ra và thấy cô đang suy tư nên anh hỏi:

Có chuyện gì vậy em?

Không có gì đâu, chỉ là em đang nghĩ liệu mẹ anh sau khi biết về hoàn cảnh của em sẽ đồng ý cho chuyện tình cảm của chúng ta không. Em thấy bản thân mình không muốn rời xa anh.

Anh nghe xong tràn ngập ý cười thân thiện, ngồi xuống ôm chặt cô và nói:

Em yên tâm, mẹ anh, sinh ra trong một gia đình khá khó khăn, nên bà rất cảm thông và thấu hiểu. Em không nghe hôm bữa bà bảo anh là sợ anh lại làm khổ con gái nhà người ta à.
Cô nhìn anh, nhẹ nhàng hỏi:

Anh nói vậy để em yên tâm hả?

Không, em ngốc, anh thề luôn đấy.

Anh véo nhẹ cái mũi xinh của cô, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, đắm chìm trong hương vị ngọt ngào. Cô cũng quấn lấy lưỡi anh, buông bỏ hết nỗi bất an trong lòng để hoà quyện cùng anh. Nụ hôn ngày càng mãnh liệt, như đã không còn khoảng cách nào nữa.

Khi anh vuốt nhẹ lên ngực cô, cô không kìm nén được tiếng rên nhẹ. Miệng anh chuyển từ đôi môi sang vành tai, thủ thỉ từng câu như rót mật vào trái tim cô “từ nay về sau, em không cần phải làm gì cả, việc của em chính là yêu anh và làm vợ anh”.

“Haha, ai đồng ý lấy anh chứ?”
“Em dám không?”

Cô vui vẻ bật cười, trên cơ thể cô đều in dấu những nụ hôn ướt át của anh. Anh lột bỏ đồ của cô và đưa tay cô xuống nơi cương cứng, khiến cô xấu hổ đỏ bừng mặt. Khi cô muốn rút tay ra, anh nắm chặt lại. Bàn tay mềm mại kia khiến khoái cảm trong anh dâng lên cuồn cuộn.

Cô không còn muốn tránh né, chỉ muốn chìm đắm vào cảm giác tình ái với anh. Anh, dưới vẻ hấp dẫn, khiến cơ thể anh đầy cuồng nhiệt. Anh nói:

Anh yêu em!

Em cũng yêu anh!

Ánh nắng chiếu qua lớp rèm, cô tỉnh dậy, dựa vào ngực anh, tìm tư thế thoải mái nhất, im lặng nghe từng nhịp đập trái tim anh.

Cô hít thở mùi hương anh, mỉm cười, vô thức sờ nhẹ khuôn mặt anh. Cảm giác này thật kỳ diệu, trên môi cô tràn ngập nụ cười ngây ngốc.

Thực ra anh đã tỉnh từ lâu, lặng lẽ để ý đến người phụ nữ nằm trong vòng tay anh. Cô đã thuộc về anh hoàn toàn.

Em muốn ăn gì sáng nay không, vợ?
Cô nghe giọng anh và ngạc nhiên hỏi:

Anh đã tỉnh rồi à?

Ừm, anh tỉnh được một lúc rồi.

Sao anh không chịu báo cáo với em?

Anh cười nhẹ và hỏi:

Em mệt không?

Em thử nghĩ xem có mệt không? Đêm qua anh tham lam ăn em hết lần này tới lần khác như muốn rút sạch khí lực của em vậy.

Ai bảo em hấp dẫn vậy chứ.

Bây giờ buông em ra được chưa?

Chưa?

Lại gì nữa?

Anh đang ôm cả thế giới của anh trong tay. Làm sao anh nỡ buông?

Cô mỉm cười, mở to mắt ngước nhìn anh. Trước khi cô nói gì, anh đã hôn cô đầy cuồng nhiệt. Bàn tay lớn của anh di chuyển theo đường cong cơ thể cô.

Đáng ghét, buông em ra.

Muộn rồi, anh nghiện em lắm rồi.

Anh đúng là đáng ghét!

Lúc này, tại phòng tạm giam.

Huy, sao mẹ nhìn con thấy tiều tuỵ vậy? Con có ăn được không đó?

Mẹ, con thất bại thật rồi.

Con yên tâm, mẹ đã thuê luật sư giỏi nhất rồi. Ông ấy nhất Đinh sẽ có cách cứu con.

Còn có cách sao mẹ? Con xong rồi, xong hết rồi.

Không đâu, nhất định là sẽ còn có cách. Con tin mẹ đi. Cùng lắm là hôm nay mẹ sẽ đi tìm cái Nhi lần nữa, chỉ cần nó giúp là mọi chuyện sẽ xong.

Mẹ đi tìm cô ta sao? Cô ta đang hận con, nhất định sẽ không chịu giúp con đâu.

Mẹ nghĩ nó không phải loại người bạc tình bạc nghĩa vậy đâu. Nó hiện tại đang qua lại với cậu ta, nhất định nó sẽ giúp.

Mẹ, mẹ có đang nghĩ tất cả mọi chuyện xảy ra với con là do cô ta đang trả thù con không?

Ý con là …?

Chuyện con tham ô trước giờ đâu ai biết? Nhưng từ khi con ly hôn cô ta, cô ta mới dở trò sau lưng con. Cô ta đúng là rắn độc mà.

Nếu như tất cả mọi chuyện là do con tiện nhân đó thì mẹ nhất định sẽ khiến cô ta trả giá. Nhưng trước mắt mẹ sẽ đi tìm nó nói chuyện lần nữa. Con chịu khó ở trong này vài bữa nhé.

Huy gật đầu và thở dài.

Lê sinh con rồi hả mẹ? Con gái con giống ai?
Bà ngập ngừng nhìn Huy, cố nén tâm trạng đau đớn:

Mẹ nhìn nó chẳng giống ai. Mẹ hỏi nó có vài câu rồi nó nổi giận ôm con bỏ đi rồi. Nó mang theo cả thằng Bin nữa.
Huy nghe xong sắc mặt thay đổi, nụ cười của anh có vẻ ớn lạnh…

Chiều hôm đó, cô nhận lời trông quán cho Nhung vì bé nhân viên kia nghỉ đột xuất phải về quê. Trong lúc nhắn tin với anh, Nhung về và thấy cô mỉm cười ngọt ngào.

Dạo này sao lại yêu đời thế? Nhìn điện thoại cười nói với ai đó à?

Ừ, anh Dũng chắc lại đi hẹn với đối tác rồi. Thôi tôi về trước nhé.

Bye bye!

Cô vừa bước chân về nhà thì nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại lạ, giọng nói của một cô gái trẻ vang lên.

Chào cô, tôi là Thảo. Chúng ta đã gặp nhau trước đó. Cô có thể xuống gặp tôi trong vòng 15 phút được không?

Xin lỗi, nhưng chúng ta không quen biết, không có lý do gì tôi phải gặp bạn.

Tôi sẽ đợi cô bên dưới. Tôi nghĩ có rất nhiều điều về Dũng mà tôi muốn nói với cô.

Cô tắt điện thoại, không hiểu làm sao cô ấy lại có số điện thoại của mình. Dù đã cố gắng lờ đi tất cả những lời cô ấy nói, nhưng cuối cùng, cô không thể làm ngơ và buộc phải đứng dậy và đi xuống.

Chúng ta có thể nói chuyện ở quán cà phê kia.

Được.

Thảo đặt ra hai ly cà phê sữa, thái độ bình tĩnh và nhẹ nhàng. Còn cô, thẳng thắn đặt câu hỏi.

Cô tìm tôi vì lí do gì?

Cô hãy thư giãn và thử cố uống cốc cà phê này, cà phê này anh Dũng thích lắm đấy.

Tôi không có nhiều thời gian.

Ồ, tôi nghĩ cô sẽ rảnh rỗi vì cô đang thất nghiệp đúng không?

Tôi thất nghiệp không đồng nghĩa với việc tôi rảnh rỗi.

Sắc mặt Thảo có chút cứng lại, trong ánh mắt là vẻ tức giận nhưng cô vẫn cố gắng nói nhẹ nhàng.

Được rồi. Nếu cô thích thì trả lời thẳng vào vấn đề. Cô quen anh Dũng lâu chưa?

Có quan trọng không?

Tôi hỏi cô làm sao cô trả lời như vậy.

Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời cho cô.

Cô???

Hai chúng ta không quen biết, không có gì liên quan.

Thảo cười nhẹ và nói tiếp.

Nếu cô tự tin rằng anh ấy yêu mình như vậy, tại sao lại đến tìm tôi? Cô đang thiếu tự tin đúng hơn.

Cô tỉnh lại đi, cô là quá khứ của anh ấy.

Không, cô có biết tháng trước chúng tôi vẫn ngủ với nhau không?

Cô nghe đến đây, sững người lại, Thảo tiếp tục nói.

Hãy coi như tôi xin cô đi, nhưng đừng cướp người đàn ông của tôi. Đừng tham lam cướp chồng tôi.

Tôi không cướp ai cả, tôi rất dị ứng với người thứ ba vì hôn nhân của tôi đã tan vỡ chủ yếu là do người thứ ba. Nhưng cô hãy tỉnh lại, mọi thứ chỉ là do cô tưởng tượng.

Sao cô biết tôi tưởng tượng? Cô còn chưa hiểu Dũng một phần nào. Cô dựa vào cái gì mà nghĩ anh ấy đã hết yêu tôi? Nói thẳng, cô ấy bên Dũng chỉ vì tiền đúng không? Vậy thì cô đưa giá đi, cô muốn bao nhiêu để rời xa anh ấy? Cô làm gì cần tiền?

Thảo nói nhưng giọng nói của cô lại vang lên.

Từ bao giờ cô có quyền định giá về tôi vậy?
Cả hai đều nhìn về phía Dũng, anh đang đứng đó, vẻ mặt lạnh lùng khi nhìn Thảo nhưng lại trở nên dịu dàng khi nhìn cô.

Thảo liếc mắt qua và nhìn cô.

Cô dám kêu anh ấy ra đây à?

Đủ rồi Thảo, đừng làm như một diễn viên phim hài nữa. Nếu cô là người phụ nữ thông minh, hãy chấp nhận sự thật đi. Chúng ta đã chấm dứt từ 1 năm trước đó.

Chấm dứt à? Em không tin!

Cô là người phụ nữ mù quáng và ngu dốt.

Anh vừa nói gì? Anh nói ai ngu dốt? (Thảo hét lên trong nước mắt)

Anh không muốn trả lời, rút 500k và để lên bàn, sau đó kéo tay cô bước đi. Khi về đến nhà, anh nói:

Đừng nghe cô ấy nói bậy. Anh và cô ấy thực sự đã không còn gì.
Cô cười nhẹ và đưa tay lên miệng anh che lại.

Em tin anh.
Đêm đó, trước khi đi ngủ, anh vẫn hôn cô như thường lệ. Anh nằm bên cạnh cô một lúc rồi mới phải dậy làm việc vì cuộc họp quan trọng ngày mai. Trước khi đi, anh hôn lên tóc cô và rời phòng làm việc.

Cô đang thiu thiu ngủ khi nghe thấy tiếng tin nhắn Zalo từ điện thoại anh. Điện thoại nằm gần cạnh cô, và mặc dù cô rất tôn trọng quyền riêng tư của anh, nhưng vô tình cô liếc mắt và thấy màn hình hiện lên tin nhắn của mẹ với nội dung.

Bố con đã sắp xếp lịch xem mắt của con với cô gái tên Ngọc Mai rồi ấy, nghe đâu con nhà thứ trưởng.

Bài viết liên quan