Lỡ một chuyến đò chương 29 | Hạnh phúc có nhau

19/12/2023 Tác giả: Hà Phong 430

Cô dừng bước, quay đầu lại, ánh mắt cũng lạnh lùng nhìn về phía anh. Anh không nói không rằng tiến tới nắm lấy cổ tay cô rồi kéo vào trong chiếc xe, đóng sập cửa lại.

Về đến nhà, cánh cửa vừa đóng lại thì anh hỏi.

Rốt cuộc anh đã làm gì khiến em giận? Em nói đi.

Anh chẳng làm gì cả.

Vậy tại sao em lại dùng thái độ đó với anh.

Vì em thích.

An Nhi.

Nếu anh đã thích em nói thẳng thì anh nghe rõ đây, thực sự em vẫn chưa quên được Huy, những ngày qua em ở với anh chỉ là thỏa mãn nhu cầu và để trả thù Huy vì đã phản bội em thôi. Thật lòng xin lỗi vì đã khiến anh bận tâm.

Thoả mãn nhu cầu? Trả thù Huy?

Dũng nghe vậy, sắc mặt thay đổi trở nên xám xịt hỏi lại, trong lòng dâng lên một cảm giác đau đớn giống như vừa bị ai đó giáng xuống một đòn trí mạng.

Phải… tất cả chỉ vì vậy thôi.

Tôi không tin.

Anh không tin cũng được, nhưng đó là sự thật.

Dũng đưa tay nắm vào hai bả vai cô, ánh mắt đau khổ hỏi lại.

Nhìn thẳng vào mắt anh đi. Em đang đùa anh thôi đúng không?
Cô không muốn nói thêm gì nữa vì thực ra trái tim cô đang đau như muốn rỉ máu, toàn bộ tâm trí đau đến tê liệt. Cô lạnh lùng đẩy tay anh ra khỏi cơ thể mình, cố gắng nói từng chữ rõ ràng.

Tôi xin lỗi, tôi nghĩ mình không nên lợi dụng anh như vậy.
Nói rồi cô xoay người lại, tiến thẳng tới tủ quần áo đem hết quần áo của mình bỏ vào trong chiếc vali.

Em định làm gì?

Tôi nghĩ mình chẳng còn lý do gì ở lại nơi này nữa.

Tôi không cho phép em đi đâu hết.

Anh giữ tôi lại có ích gì không khi trái tim tôi không thuộc về anh?

Câu hỏi đó của cô khiến anh sững người, bàn tay cũng từ từ buông ra khỏi người cô. Ánh mắt anh ngập tràn đau khổ nhìn cô. Có trời mới biết cả đêm qua vì không liên lạc được cho cô, vì sợ cô ra ngoài gặp chuyện không may mà anh đã lái xe cả đêm tìm cô như một kẻ khờ. Anh còn quên hết tất cả, thậm chí quên mình là ai chỉ vì anh muốn được ôm cô vào lòng và thấy cô vẫn an toàn. Giờ đây khi nhìn thái độ xa cách của cô, ánh mắt lạnh lùng của cô, anh đau lắm, anh khó nhọc hít một hơi thật sâu rồi nói.

Em thực sự chưa quên được hắn ta?

Phải.

Được rồi, nếu như ở bên cạnh tôi em thấy không hạnh phúc, không quên được hắn ta, thì TÔI ĐỂ EM RA ĐI!

Nghe anh nói thế, tự nhiên cảm xúc trong cô vỡ oà, cô muốn bật khóc như một đứa trẻ nhưng cô cố gắng không cho phép mình rơi nước mắt vào lúc này.

Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã hiểu.

Mình đến với nhau là vì tình yêu, là vì tự nguyện, nếu một trong hai đã không có tình cảm, đã không được hạnh phúc thì tôi chấp nhận để cho người đó ra đi.

Rõ ràng anh đang làm đúng ý mình nhưng mà cớ sao trái tim cô lại khó chịu thế này?

Sau khi thấy cô sắp xếp đồ đạc xong xuôi rồi thì việc khiến cô bất ngờ nhất chính là.

An Nhi!
Giọng nói của anh bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng và dịu dàng hơn bao giờ hết. Bàn tay kia cũng đặt nhẹ lên bả vai cô rồi xoay người cô lại. Từ từ nói:

Chúng ta đừng như vậy nữa được không?
Cô nghe xong chợt sững người lại, anh vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt cô chờ đợi câu trả lời.

Dũng, cảm ơn anh đã dành tình cảm cho tôi, nhưng xin anh hãy quên tôi đi được không?

Vậy là em vẫn nhất quyết muốn rời xa tôi?

Cô gật đầu, anh liền nở ra nụ cười khổ.

Tôi biết người đầu tiên bao giờ cũng khó quên, tôi cũng đã cố gắng để bù đắp những tổn thương trong em, nhưng tiếc là tôi lại không đủ khả năng khiến em hạnh phúc.
Từng lời anh nói như từng mũi dao cứa thẳng vào trái tim cô vậy, đau không để đâu cho hết. Cô cười gượng đáp:

Dù sao cũng cảm ơn anh. Nếu như hôm đó không có anh thì làm sao tôi biết được cái gọi là chung cư cao cấp đúng không. Mong anh sớm tìm được cô gái thích hợp với anh.
Nói rồi cô kéo Vali bước đi, cô sợ bản thân mình còn đứng thêm ở đó nữa sẽ không chịu nổi. Cô bước ra tới cửa thì anh hỏi lớn:

Tôi muốn hỏi em câu cuối. Em đã từng rung động với tôi chưa?

Chưa từng!

Anh đứng yên đó, thân hình cao lớn dường như có chút cô độc khi nhìn về phía cô, bóng dáng cô đang khuất dần sau bức tường. Hai người, chỉ một khoảng cách ngắn nhưng lại giống như cách xa nhau vạn dặm…

Cô vẫn bước những bước chân nặng trĩu, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi. Tim cô như có một tảng đá lớn đè nặng, trong đầu chỉ toàn là những lời nói của anh và hình ảnh của anh. Làm sao cô có thể nói cho anh biết rằng “ anh ơi em cũng yêu anh lắm”

Một tuần sau thì cô cũng về quê, mấy ngày nay Nhung liên tục hỏi cô lý do chia tay nhưng cô không có nói. Quả thực chia tay anh xong thì những tháng ngày tiếp theo trôi qua không dễ dàng. Đặc biệt là cứ mỗi đêm về cô lại nhớ anh da diết, nhớ muốn phát điên, nhớ muốn điên cuồng. Mấy tháng nay, dường như cô đã quen với sự tồn tại của anh nên khi thiếu anh giống như thiếu một phần quan trọng trong cuộc sống. Cô đã thay sim điện thoại mới, thậm chí còn không dám vào Facebook vì sợ vô tình lại nhìn thấy những hình ảnh của anh sẽ khiến cô không chịu đựng được. Những đêm trôi qua, một mình cô ôm nỗi muộn phiền vì nhớ anh, nhớ một người mãi mãi không thuộc về mình. Nhìn lên bầu trời cao, anh giống như những vì sao kia, thấy trước mặt nhưng chẳng bao giờ chạm tới.

Sao giờ này con còn chưa ngủ?

Mẹ à..

Sao thế? Dạo này mẹ thấy sắc mặt con không tốt đâu ấy. Nghĩ cái gì mà đăm chiêu suốt vậy?

Dạ không có gì đâu mẹ. Con nghĩ mấy cái linh tinh ấy mà, con đang không biết có lên Hà Nội làm không hay là về quê luôn.

Nếu cảm thấy Hà Nội bon chen quá thì về quê cũng được con ạ. Rồi mẹ nhờ bác Tấn xem thế nào xin giúp con vào làm bệnh viện huyện cũng được.

Dạ vâng mẹ.

Thôi ngủ sớm đi.

À mẹ,

Ừ,

Bố ngủ rồi à mẹ?

Ừ, bố nghỉ rồi, bố cũng biết con ly hôn rồi.

Vậy, vậy bố bảo sao hả mẹ.

Bố không nói gì. Nhưng con yên tâm nhé.

Dạ vâng ạ.

Bẵng đi một tháng sau, cô cũng được xin vào làm tại bệnh viện của huyện. Buổi đầu tiên đi làm nhưng hôm nay tự nhiên cô lại cảm thấy trong người mệt mỏi khó chịu vô cùng, mà không chỉ hôm nay đâu, mấy ngày nay cô đều có dấu hiệu vậy rồi. Bữa đó vừa tiêm xong cho bệnh nhân thì cô bị ngất, đến khi tỉnh dậy đã thấy mình nằm trên giường bệnh.

Em tỉnh rồi à?

Chị? Em không biết sao buổi đầu tiên đi làm đã yếu ớt vậy nữa.

Vì em có bầu nên sức khỏe tất nhiên phải thay đổi rồi.

Hả? Chị vừa nói gì cơ? (cô kinh ngạc hỏi lại)

Em có em bé rồi ấy Nhi. Bé của em được 7 tuần và có tim thai rồi ấy.

Nghe những lời này, cô không biết mình ngẩn người trong bao lâu, mãi sau khi chị đồng nghiệp lay người cô thì cô mới bừng tỉnh.

Em có sao không Nhi?

Em mang bầu thật hả chị?

Ơ thế em không biết em mang bầu hả? Phiếu siêu âm đây em.

Cô nhìn kết quả siêu âm, đúng là cô đã mang bầu, đúng là trong bụng cô đang có một sinh linh nhỏ lớn lên từng ngày mà cô lại không hề hay biết. Đứa bé này chính là kết quả bên nhau đến kiệt sức của hai người. Cô không biết mình nên vui hay nên buồn, nhưng dù sao cô cũng cảm ơn ông trời đã một lần nữa cho cô biết cái cảm giác hạnh phúc khi được làm mẹ. Cô hứa với bản thân, hứa vào lòng dù có ra sao cũng nuôi con lên người.

Chuyện cô mang bầu cô cũng không dám nói với mẹ cô ngay, cuộc sống của cô cứ thế trôi qua nhẹ nhàng cho tới ngày Nhung gọi cô lên thành phố nói chuẩn bị cho hôn lễ của Nhung.

Cô cũng cố gắng xin phép nghỉ ở bệnh viện hai ngày, tối đó chuẩn bị đồ để về lại nơi mà có quá nhiều kỷ niệm ở đó. Cô thực sự rất nhớ Hà Nội, nhớ cả anh. Nhiều lúc cô tự hỏi không biết anh có nhớ cô như cô nhớ anh? Đã yêu ai khác ngoài cô chưa? Đã nắm tay ai khác và hôn ai khác chưa? Chỉ cần nghĩ tới đó thôi lại khiến cô quặn thắt của con tim.

Hà Nội vẫn nhộn nhịp là thế, Hà Nội vẫn đẹp lộng lẫy như vậy, có điều anh đã không là của cô nữa rồi. Cô bắt taxi theo đúng điểm Nhung hẹn, kỳ lạ cũng không biết sao hôm nay cô ấy lại hẹn cô ở nhà hàng nữa. Vừa đến cửa nhà hàng thì nhân viên đã hỏi họ tên của cô rồi dẫn cô đi thẳng lên lầu trên. Mà cô cũng để ý hôm nay nhà hàng lại không có khách, cứ như ai đó đã bao trọn quán rồi ấy. Khi cô vừa bước chân lên tới tầng hai, ánh điện vụt tắt khiến cô không khỏi căng thẳng. Còn chưa kịp định hình được gì thì ánh điện bỗng dưng vụt sáng sắc vàng. Chỉ là không ngờ trước mắt cô chính là Dũng. Anh đang đứng cách chỗ cô không xa, vừa vặn 5 bước chân. Ánh mắt anh nhìn cô mang theo bao nhiêu tình ý, còn có… chút oán trách và đau đớn.

Giữa ánh sáng màu vàng lung linh, anh mặc bộ Tây trang màu trắng cứ như một vị hoàng tử bước ra từ câu chuyện cổ tích. Nhìn người đàn ông cao lớn kia, nước mắt cô thi nhau chảy xuống.

Sau một khắc, anh bước nhanh về phía cô,đưa tay ôm chặt lấy cô vào lòng, dùng sức ghì lấy cô giống như sợ mất đi một vật vô cùng trân quý. Gặp lại anh sau những ngày dài nhớ mong, cuối cùng cô cũng không thể khống chế nổi tình cảm trong lòng, ôm chặt lấy anh hệt như cách anh ôm mình.

Cô gái ngốc, em còn định trốn chạy anh tới bao giờ nữa. Từ nay về sau, có chết anh cũng không bao giờ buông tay em.

Dũng, em cứ tưởng sẽ không được gặp lại anh nữa

Tại sao em lại làm vậy? Tại sao lại tự ý quyết định mọi chuyện như thế?

Em…

Em có biết những tháng ngày qua anh đã đau khổ tới nhường nào không? Có lúc anh phát điên lên vì nhớ em không?

Dũng… em…!!!

Bây giờ em đừng nói gì cả. Em cũng không có quyền rời xa anh nữa. Anh đã biết hết mọi chuyện rồi. Bố mẹ anh đã nói tất cả sau chuyến đi công tác bên Pháp đợt vừa rồi của anh.

Bố mẹ anh nói tất cả?

Phải. Bố mẹ anh đã nói tất cả. Bố anh làm vậy chỉ là để thử lòng em, chỉ muốn xem người con gái ấy có thật lòng yêu anh và thật lòng vì anh hay không?

Nói như vậy là…?

Ngốc. Là từ giờ chúng ta có thể đường đường chính chính bên nhau và cùng nhau nuôi dậy các con lên người.

Nói rồi anh quỳ gối xuống trước mặt cô, từ từ lấy trong túi áo ra một hộp nhẫn màu đỏ, lôi trong đó ra chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, anh dịu dàng nói:

Chiếc nhẫn này chỉ có một, cũng giống như trong tim anh chỉ có em. Trần An Nhi, em có đồng ý lấy anh không?
Cô cúi xuống nhìn anh, nhìn vào đôi mắt chân thành kia mà gật nhẹ đầu, cảm xúc hạnh phúc vỡ oà trong giọt nước mắt. Thực sự cô vẫn chưa dám tin hết thảy mọi thứ trước mắt là sự thật. Cô cười nhẹ đáp.

Em…đồng ý!
Đeo nhẫn xong cho cô, anh liền đứng dậy ôm chặt lấy cô, từ từ cúi xuống hôn thật sâu lên đôi môi đỏ mọng của cô. Đúng lúc đó một bản tình ca hạnh phúc vang lên, bất ngờ còn có cả những tiếng vỗ tay và giọng nói reo hò.

Chúc mừng hạnh phúc…
Cô giật mình buông tay ra khỏi người anh, ngoảnh ra đã thấy Nhung và Tiến đứng đằng sau. Cô chỉ tay với Nhung, Nhung nháy mắt với cô, khoé môi ai cũng tràn ngập niềm vui hạnh phúc.

Bất ngờ Tiến cũng quỳ xuống dưới chân Nhung, cười nhẹ nói.

Anh không giàu có như Dũng, cũng không đẹp trai như Dũng, cũng không có kim cương phiên bản duy nhất như Dũng, nhưng anh có trái tim này dành tặng cho em. Làm vợ anh nhé.
Nhung hoàn toàn bất ngờ trước lời Tiến nói, mặc dù trong lòng vô cùng hạnh phúc nhưng vẫn nũng nịu nói:

Ơ thế là cầu hôn ké à?

Ké đâu. Đây gọi là một công đôi việc.

Cả 4 người bật cười thành tiếng. Tối hôm đó, một buổi tối với những ánh nến lung linh huyền ảo, với những bản tình ca lãng mạn và ngay cả không khí cũng tỏa ra hương thơm ngọt ngào và hạnh phúc.

3 năm sau….

Một ngày đẹp trời mùa xuân, bầu trời trong xanh, khí hậu mát mẻ, vậy mà đã thấm thoắt 3 năm cô với anh về chung một nhà. Hai người đã có một cậu con trai đầu tên đầy đủ là Hoàng Anh Tú, tên ở nhà là cu Shin, và theo như dự đoán lớn lên sẽ làm khổ con gái nhà người ta bởi vẻ ngoài điển trai còn hơn cả bố.

Tại công viên gần nhà.

Cu Shin ơi đi từ từ thôi kẻo ngã con ơi.
Cô một tay ôm bụng bầu, miệng liên tục gọi tên cu Shin. Lúc sau anh cũng từ đâu chạy ra ôm lấy cu Shin, cười tươi nói.

Cu Shin của bố, bố về với con rồi này. Hôm nay cu Shin ở nhà với mẹ ngoan không đó?

Em vừa đón cu Shin bên nhà ông bà nội về.

Ơ thế ông bà đi du lịch về rồi à?

Bố mẹ về mà anh không biết á?

Thì từ ngày có em với cu Shin, anh cứ như người thừa ấy.

Êu êu, ghen tỵ với cả vợ con kìa.

Cô vừa nói dứt lời thì cu Shin đã chạy thẳng về phía trước rồi không may va phải chiếc xe lăn khiến thằng bé ngã nhoài xuống đất.

-Cu Shin, con không sao chứ?

Cô ngẩng mặt lên nhìn người ngồi trong chiếc xe lăn, cổ họng nghẹn đắng lại khi thấy mẹ chồng cũ của mình. Bà thấy cô liền vội vàng quay mặt đi, ba năm rồi, bà thay đổi nhiều quá, từ cách ăn mặc cho tới đầu tóc.

Lâu rồi không gặp bác. Bác khỏe không ạ?
Bác nghe cô nói vậy, hai hàng nước mắt cứ thế tuôn rơi, nhẹ nhàng gật đầu đáp.

-Cảm ơn, bác vẫn khỏe.

Nói rồi bà liếc mắt nhìn cu Shin, cười nhẹ hỏi:

đứa bé này mấy tuổi rồi. Đáng yêu quá.

Dạ bé được 3 tuổi rồi ạ.

Nhanh quá, vậy là đã 3 năm rồi.

Vâng ạ.

Chuyện ngày xưa, cho bác xin lỗi cháu nhé. Thực sự bác hối hận lắm rồi. Cũng cảm ơn vợ chồng cháu đã xin giảm án cho thằng Huy. Năm xưa nhà bác làm nhiều việc sai trái nên bị quả báo cũng đúng thôi. Ông trời có mắt lắm. Bác chê cháu là nhà quê nghèo hèn thì giờ nhà bác cũng còn cảnh gì đâu. Thằng Huy nó cũng đang vất vả làm lại từ đầu. Còn thằng Đức cũng ly hôn vợ rồi. Tưởng có hai đứa cháu trai nhưng cuối cùng lại là cháu người ta.

Nghe bà nói trong lòng cô cũng rấy lên nỗi chua xót mơ hồ. Cô cười nhẹ chúc bà sớm khỏe, mọi chuyện về sau sẽ tốt đẹp hơn. Nói với bà thêm vài câu nữa thì cô bảo cu Shin chào tạm biệt bà. Xong rồi hai mẹ con lại cười tươi nắm tay nhau bước về phía anh đang đứng chờ.

Người đàn ông ở trước mặt cô, chính là bố của các con cô, là người đã cứu vớt trái tim lầm lạc của cô, là người khiến cô một lần nữa tin vào tình yêu. Trải qua một cuộc hôn nhân đỗ vỡ, cô không hối hận về quá khứ vì nó làm cô mạnh mẽ hơn. Cũng bởi nhờ có sự tàn nhẫn của quá khứ mà cô biết có một người trên thế gian này yêu cô và trân trọng cô hơn tất cả.

ĐÚNG NGƯỜI, ĐÚNG THỜI ĐIỂM ẮT HẲN SẼ HẠNH PHÚC! CHỈ CẦN ĐƯỢC Ở BÊN CẠNH ANH, MƯA GIÔNG BÃO TÁP CŨNG LÀ NHỮNG NGÀY NẮNG VÀI RỰC RỠ. GẶP ĐƯỢC ANH LÀ ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT TRONG CUỘC ĐỜI CÔ❤️❤️❤️❤️

Bài viết liên quan