Mình còn yêu nhau chương 18 | Vui chơi và mối quan hệ không rõ ràng

20/01/2024 Tác giả: Hà Phong 32

Vào nhà tôi, Hương đang nói chuyện điện thoại, vì thế tôi quyết định vào phòng thay quần áo và ra dọn cơm. Hương đã nấu sẵn cơm và tôi, do vẫn còn no từ bữa trước, chỉ có mình Hương ăn. Ngồi nghịch điện thoại, Hương hỏi tôi liệu hôm nay đã đi chơi vui chưa. Tôi mỉm cười và nói vui rằng, đợi có lương, tôi sẽ dắt Hương đi chơi. Hương cười và bảo tôi vào phòng nằm chút, sau đó sẽ đi làm khi nào nó ăn xong.

Tôi gật đầu và vào phòng nằm, sau đó lấy điện thoại gọi cho mẹ. Cuộc trò chuyện quen thuộc bên kia đường:

– Alo, Hân đấy hả con?

– Dạ, con đây mẹ. Mẹ đã ăn cơm chưa?

– Mẹ chưa, đang chờ em Khang đi học về rồi ăn đây.

– Dạ, mọi người ở nhà vẫn khỏe chứ, con nhớ nhà, nhớ mẹ với Khang quá.

– Ờ, mọi thứ ổn hết con à. Ráng sắp thi học kỳ để kết thúc năm học rồi về chơi mấy hôm nhé.

– Dạ, con cũng đang mong đây.

– Thôi em Khang về rồi, mẹ tắt máy dọn cơm cho em ăn đây. Con cũng ăn cơm luôn đi nhé.

– Dạ, con biết rồi, con chào mẹ ạ.

Sau cuộc gọi với mẹ, tôi nằm thêm mười phút rồi dậy để chuẩn bị đi làm. Khi đến quán, mọi người nói rôm rả về sinh nhật của anh Thuận, khiến tôi tò mò. Tôi quyết định hỏi anh Long để hiểu rõ hơn:

– Anh Long ơi, hôm nay ở quán có chuyện gì vậy, sao em nghe mọi người bàn tán về anh Thuận thế?

– À, hôm nay là sinh nhật của anh Thuận, mọi người đang nghĩ xem có chương trình gì cho anh ấy.

– Dạ, thôi để lát vãn khách rồi anh gọi mọi người lại để bàn xem làm sao.

– Vậy cũng được, thôi em vào bê nước cho khách nhé.

Tôi bê nước cho khách và đến hơn tám giờ, mọi người đều rủ nhau đi ăn và hát karaoke. Tôi không muốn tham gia hát hò nên nói:

– Em chỉ đi ăn rồi về thôi nhé, em không thích vào mấy chỗ đó.

Mọi người cười và khiến tôi ngại hơn. Bất ngờ, tiếng anh Thuận vang lên sau lưng:

– Hôm nay là sinh nhật anh, mọi người hãy đi cho anh vui nhé, đừng về sớm làm anh buồn lắm đấy.

Anh Thuận và anh Long đều thúc đẩy tôi tham gia và tôi không thể từ chối được nữa. Tới chín giờ, chúng tôi dọn dẹp quán và đi ăn. Tôi nhắn tin cho Hương thông báo rằng tôi sẽ về trễ và đi lại bằng chiếc xe đạp. Nhưng anh Thuận đến và đề xuất:

– Hân, để xe ở quán đi, lên đây anh chở đi cho nhanh. Mọi người đã đi hết rồi, còn em đạp xe thì khi nào mới tới đây.

Tôi thấy không còn sự lựa chọn, nên tôi gật đầu và đi cùng anh Thuận. Khi đến quán ăn, mọi người đã đến trước và đang tận hưởng bữa tiệc sinh nhật. Tôi ngồi giữa anh Thuận và anh Long, nhưng cả hai đều muốn gắp đồ ăn cho tôi, khiến tôi ngại nên tôi nói:

– Anh Thuận và anh Long ăn đi, đừng gắp cho em nữa, em ăn không hết đâu.

Sau khi ăn xong, mọi người quyết định đi hát karaoke. Ban đầu tôi đồng ý, nhưng sau đó tôi lại muốn về sớm. Tuy nhiên, để không làm mất vui, tôi quyết định đi theo mọi người. Anh Thuận bảo:

– Mọi người hát thoải mái vì anh sẽ bao hết.

Mọi người đã hô hoán cảm ơn quản lý và bắt đầu gọi đồ uống. Tôi không thích hát, nên ngồi ăn trái cây và uống nước ngọt. Mọi người hát và uống bia, sau đó cùng nhau nhảy nhót. Tôi chỉ nhìn mọi người mà buồn cười. Khi chán trái cây, tôi lấy điện thoại ra xem giờ và thấy đã muộn. Tôi ghé sát tai anh Thuận và nói vì âm nhạc ồn quá:

– Anh đưa em về đi, giờ đã trễ lắm rồi. Mai em còn học nữa.

Anh Thuận, say sưa, đồng ý và cầm tay tôi đứng lên. Anh nói với mọi người:

– Mọi người tiếp tục vui chơi nhé, anh sẽ thanh toán. Bây giờ anh đưa Hân về trước.

Mọi người đồng ý và anh Thuận đưa tôi xuống lấy xe. Anh đội mũ bảo hiểm cho tôi và cho mình. Trên đường về, anh nói:

– Hân à, em có biết anh thích em không? Ngay từ khi em xin việc, ánh sáng trong veo từ nụ cười của em khiến anh thổn thức, anh luôn mong đợi mỗi ngày để gặp em ở quán.

Tôi hiểu ra rằng anh Thuận có tình cảm với tôi. Nhưng tôi đã có mối quan hệ với Quân, nên tôi thở dài và trả lời:

– Em đã nói trước đó là em đã có người yêu, anh đừng dành tình cảm đó cho em nữa. Em không nhận đâu.

Anh Thuận nghe trả lời của tôi và giữ im lặng. Khi sắp đến nhà, tôi yêu cầu anh dừng xe để tôi bước về bộ, tránh làm ai phát hiện. Anh Thuận ban đầu không đồng ý, nhưng sau cùng, anh chấp nhận. Trước khi tôi đi, anh nói điều khiến tôi suy nghĩ cả đêm:

– Nếu người ấy đối xử không tốt với em, em có thể cho anh một cơ hội không? Anh sẽ làm mọi cách để em trở thành người hạnh phúc nhất trên thế giới này.

Tôi không trả lời và đi vào nhà. Đến khi nhận lương, anh Thuận đưa phong bì tiền cho tôi và nói:

– Anh gửi Hân tiền lương tháng này nhé.

– Dạ, em cảm ơn anh ạ.

Tôi vui vẻ đưa tay cầm lấy lương, đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi kiếm được tiền. Hồi hộp và vui sướng, tôi cất ngay vào balo để về nhà khoe với Hương. Quên mất rằng anh Thuận vẫn đứng nhìn tôi cười tủm tỉm. Khoảng hai mươi phút sau, giờ tan làm, tôi chào tạm biệt mọi người và lên xe đạp về nhà. Đến nhà, tôi tìm kiếm Hương và thấy nó đang đắp mặt nạ trong phòng. Tôi hào hứng nói:

– Hôm nay tớ nhận lương đây, đây là hai triệu, mốt trả mày.

– Thôi tớ lấy hai triệu, còn một trăm cho mày.

– Không, tớ mượn bao nhiêu thì trả bấy nhiêu. Mày không lấy, lần sau tớ không mượn nữa đâu.

– Được rồi, tớ nhận được đâu.

– Vậy thì tớ đi tắm, sau đó ra ăn cơm vì đói quá.

– Ừ, đi tắm đi, tớ cũng đi rửa mặt rồi ra dọn cơm ăn.

Tôi gật đầu và vào phòng tắm. Tắm xong, tôi thấy bữa ăn đã sẵn sàng. Ngồi xuống ăn, tôi vừa ăn vừa chia sẻ mấy chuyện linh tinh. Khi ăn xong, cả hai tôi phân công công việc và rồi mỗi người về phòng ngủ của mình. Tôi vào phòng, lấy điện thoại và thấy tin nhắn của Quân: “Em ngủ chưa? Anh nhớ em quá.” Tôi vui vẻ nhắn lại: “Em chưa, em cũng nhớ anh lắm. Dạo này anh bận lắm hả? Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.” Khoảng một phút sau, Quân trả lời: “Anh biết rồi, thôi trễ rồi, em ngủ sớm đi. Chúc em ngủ ngon. Anh yêu em.” Tôi đọc xong tin nhắn và tự dưng mặt đỏ bừng lên. Tôi nhắn lại: “Anh cũng ngủ ngon nhé. Yêu anh ♥️” kèm theo icon trái tim.

Quân, đang ở nhà xem hồ sơ công ty, đọc tin nhắn của Hân và cười hạnh phúc. Trong thời gian này, Quân vừa đi học vừa làm việc tại công ty của ba, nên ít có thời gian gặp Hân. Vì muốn tạo ra tương lai tốt cho cả hai và muốn ba mẹ từ bỏ hôn ước với gia đình Thục Oanh, Quân đang cố gắng chứng minh rằng, nếu không có sự hỗ trợ từ gia đình Thục Oanh, anh vẫn có thể điều hành công ty thành công. Suy nghĩ xong, Quân gấp tập hồ sơ lại, xoa xoa trán rồi lên giường đi ngủ. Vì quá mệt, Quân ngủ đến tận trưa hôm sau. Trong giấc mơ, tiếng gõ cửa và giọng nói làm Quân tỉnh giấc. Anh mở cửa và nghĩ đó có lẽ là cô Tám gọi, nhưng thấy Thục Oanh đang đứng trước cửa. Quân cáu kỉnh đóng cửa, tạo tiếng động khiến Thục Oanh tức giận và đi xuống để nói chuyện với bà Liên. Trong phòng, Quân nghiên ngẫm về việc Thục Oanh đến làm phiền vào thời điểm này và cảm thấy tức mình.

Bà Liên đang thư giãn với tách trà nóng, nhận ra Thục Oanh đi xuống với khuôn mặt buồn bã. Bà hiểu ngay rằng Quân, con trai yêu quý của mình, chắc chắn đã nói điều gì đó khiến Thục Oanh buồn lòng. Bà mời Thục Oanh ngồi gần và nói:

– Quân dạo này bận nên tính tình thay đổi, con đừng để tâm buồn.

– Dạ, con không giận anh Quân đâu bác. Vì lâu quá không gặp nên con sang đây xem anh thế nào thôi.

– Nếu đã đến đây, thì ở lại ăn cơm với bà cho vui đi.

– Dạ, con ạ.

Sau khi Thục Oanh nói xong, bà Liên gọi cô Tám lên gọi Quân xuống ăn cơm. Khoảng mười phút sau, Quân xuống. Anh nghĩ Thục Oanh đã về, nhưng ngạc nhiên khi cô vẫn ngồi ở đây. Quân ngồi xuống ăn cơm một cách vội vã, làm bà Liên không hài lòng. Bà buông đũa xuống và nói:

– Quân à, ăn từ từ, đừng nôn mệt.

Quân đang ăn, nghe mẹ nói thì dừng lại trả lời:

– Hôm nay con phải đưa hồ sơ lên công ty cho ba, nên con ăn nhanh rồi đi. Muộn lắm rồi.

– Từ từ rồi hãy đi. Ở đây chơi với Thục Oanh một lúc rồi mới đi cũng được mà. Hôm nay con bé đến thăm con đó.

– Dạ, con bận lắm mẹ ạ. Để lúc khác con rãnh sẽ tính.

Thục Oanh ngưng ăn, nhìn Quân và bà Liên rồi nói:

– Dạ, không sao đâu bác. Vậy lát anh Quân đi cho em, em nhờ về nhà được không? Em đi taxi tới, giờ trưa lại là giờ cao điểm, em khó bắt xe lắm.

– Thục Oanh nói đúng đấy, lát anh đi cho em, họp mặt rồi về chung nhé.

Quân dù không hài lòng, nhưng đã có lời mẹ mở cửa nên phải gật đầu. Sau khi ăn xong, Quân đi lên phòng thay quần áo, còn Thục Oanh ngồi với bà Liên ăn trái cây. Khoảng mười phút sau, Quân xuống và Thục Oanh nhanh chóng chào bà Liên trước khi đi cùng Quân. Bà Liên nhìn thấy Quân đi trước, Thục Oanh đi theo, mỉm cười trong lòng hy vọng rằng hai người sẽ trở thành đôi và ba mẹ sẽ an lòng. Còn Hân, bà sẽ sớm tới để nói chuyện.

Bài viết liên quan