Mình còn yêu nhau chương 22 | Chuẩn bị cho cuộc trò chuyện

20/01/2024 Tác giả: Hà Phong 34

Trong những ngày Hương đi du lịch, tôi ở nhà tự quản lý việc dọn dẹp nhà cửa và làm việc. Kể từ khi Quân đưa tôi về, chúng tôi ít gặp nhau, chỉ gửi tin nhắn hỏi thăm vài câu. Tôi không quan tâm nhiều vì Quân thường nói anh ấy bận. Hôm nay là ngày kỷ niệm một năm quen nhau, tôi mệt xin nghỉ ở nhà, hy vọng Quân sẽ ghé thăm. Nhưng không có dấu hiệu gì, khiến tôi buồn bã. Gọi điện cho mẹ, mẹ bảo mọi thứ ổn, chỉ có Khang thường hỏi về chị hai. Tôi nói chị sẽ về cuối tháng, khiến Khang cười nhiều. Sau vài câu chuyện, tôi tắt máy, pha gói mì và rồi nằm xuống phòng.

Bà Trang, sau vài ngày suy nghĩ về chuyện của con gái, quyết định gọi điện hẹn bà Liên để trò chuyện. Bà Liên đồng ý, hai người gặp nhau tại quán cafe sang trọng. Bà Trang mỉm cười và bắt đầu nói về vấn đề chính:

– Chị đến rồi, ngồi xuống đi chị. Chị uống gì để tôi kêu nhé.

Bà Liên tháo kính và yêu cầu một ly nước ép cam. Bà Trang gọi phục vụ và bắt đầu trò chuyện:

– Chị này, chuyện của con bé Oanh và thằng Quân, không biết gia đình chị tính sao?

– À, tôi đang định mấy hôm nữa sẽ sang nói chuyện với gia đình. Nếu mọi thứ ổn định, cuối năm sẽ cưới.

– Dạ, nếu được thì tốt quá. Chị cũng biết Oanh thích Quân, nhưng Quân đã có người yêu rồi. Làm sao đây?

Bà Liên chuẩn bị trả lời khi nhân viên mang nước đến. Bà Trang nói:

– Chuyện đấy chị không cần lo, để tôi giải quyết.

– Dạ, vậy thì tôi nhờ chị nhé. Hy vọng sẽ làm thành một gia đình.

Sau vài câu chuyện, bà Liên nói có chuyện cần về trước. Bà Trang thanh toán và cùng nhau rời quán.

Trên đường về nhà, bà Liên gọi điện cho ông Nguyên, thông báo về cuộc hẹn ngày mai để trò chuyện với gia đình Thục Oanh và Quân. Ông Nguyên đồng ý và hẹn giờ đón hai mẹ con.

– Hẹn 7h nhé, chào ông.

Bà Liên sau khi nói xong, tắt máy và đi về nhà. Khi bước vào nhà, bà thấy Quân đang ngồi xem laptop. Bà tiến lại gần và nói:

– Quân ơi, ngày mai con có bận gì không?

Quân, đang chăm chú với laptop, nghe mẹ hỏi liền nhìn lên và trả lời:

– Dạ không ạ, mà mẹ mới đi đâu về vậy?

– Mẹ đi gặp bác Trang, mẹ cũng gọi cho ba con ngày mai sẽ đến nhà Thục Oanh để nói chuyện. Ngày mai con hãy cùng mẹ đến đấy nhé.

Quân bất ngờ và phản đối:

– Cái gì, sao mẹ không hỏi qua ý kiến con mà lại đi quyết định vậy.

– Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, nếu ngày mai con không chịu đi thì mẹ chết cho con vừa lòng. Hay con muốn mẹ tìm con bé Hân nói chuyện đây.

Quân nghe mẹ nói về việc tìm Hân liền đồng ý. Bà Liên hài lòng nở một nụ cười và rời đi lên phòng.

Sau khi mẹ đi lên phòng, Quân lấy điện thoại mở ứng dụng ben love memory ( ứng dụng đếm ngày yêu ), nhận ra ngày họ yêu nhau tròn một năm. Quân liền gọi điện cho Hân.

Trong khi tôi đang mơ màng ngủ, tiếng chuông điện thoại reo, tôi lấy điện thoại và thấy người gọi là Quân. Tôi mỉm cười và bấm nghe máy. Quân nhanh chóng nói:

– Anh đây, anh xin lỗi em nhé, hôm nay tròn một năm yêu nhau của chúng ta mà anh quên mất, giờ mới nhớ.

– Không có gì đâu anh, chỉ cần trong lòng anh luôn có em là được rồi.

– Vậy tối nay anh qua rước em đi ăn nhé.

– Dạ, sao cũng được hết. Hẹn anh bảy giờ tối nay nhé. Yêu anh.

– Yêu em, anh tắt máy nhé.

Quân tắt máy sau khi nói chuyện xong, gấp chiếc laptop lên và đưa lên phòng. Quân tiếp tục gọi cho Hưng, nhưng không thấy đáp lại. Một lúc sau, có tin nhắn từ Hưng: “Tao đang đi du lịch với người yêu, đừng gọi nữa nhá.” Quân đọc xong, bật cười và quyết định tự đi mua quà cho Hân. Quân ghé tiệm hoa, chọn một bó hoa hồng 99 đoá và đặt lấy sau. Sau đó, Quân tới cửa hàng quần áo, chọn cho Hân một bộ váy và một đôi sandal. Cuối cùng, Quân tới cửa hàng PNJ và mua cho Hân một chiếc nhẫn hồ ly. Sau khi mua xong, Quân ghé cửa hàng gói quà và thanh toán. Quân tự hài lòng với những món quà đã chọn và về nhà chờ tới tối.

Sau khi nghe Quân gọi, tôi tỉnh ngủ và bắt đầu nghĩ về cuộc hẹn tối nay. Sau khi lướt qua Facebook một chút, tôi dậy và đi tưới nước cho cây hoa giấy. Sau khi hoàn thành công việc nhà, tôi vào phòng, thay quần áo và đi tắm. Khi tôi bước ra, thì thấy đèn của Hương sáng lên, tôi liền nghĩ rằng Hương đã về. Hương ôm chầm tôi và nói:

– Nhớ mày quá đi thôi.

– Mày đi chơi vui vẻ chứ nhớ gì tao đâu, tao mới là người nhớ mày đây.

– Thôi được rồi, ai nhớ cũng được hết. Tao có mua quà cho mày nè.

– Đâu, đưa đây cho tao xem nào.

Hương lôi ra một túi đồ, mở ra là một bộ váy màu hồng nhạt rất xinh. Tôi nhìn không rời mắt và nói:

– Thích không, tao lựa mãi mới được đó.

– Thích chứ sao không, tối nay tao có hẹn với Quân đi ăn nhân ngày kỷ niệm một năm yêu nhau nên tao sẽ mặc bộ váy này luôn. Cảm ơn Hương yêu dấu nhé.

– Đi rồi về sớm đó. À nghỉ hè rồi khi nào mày về quê.

– Tao định cuối tháng này về nè. Mày về luôn không.

– Có chứ, nhớ nhà nhớ ba mẹ quá trời luôn. Mà hẹn nhau mấy giờ đi vậy đưa đây tao trang điểm cho xinh nè.

– 7 giờ á, thôi cũng gần đến giờ rồi, tao về phòng thay váy rồi qua mày giúp nhé.

Hương gật đầu đồng ý rồi tôi về phòng thay váy. Thay xong, tôi đi sang phòng Hương để nó trang điểm. Sau một thời gian, mọi thứ xong, tôi tự hài lòng với vẻ ngoại hình của mình. Hương cũng hài lòng và nói:

– Cảm ơn Hương nhé, tao ra trước nhà ngồi chờ Quân. Mày mới đi về mệt nghỉ ngơi sớm cho khoẻ đi.

– Ừ, đi chơi vui vẻ nhé.

Tôi gật đầu và đi ra trước nhà chờ Quân.

Quân ở nhà thấy gần đến giờ, nhanh chóng thay quần áo và cầm hộp nhẫn bỏ túi. Anh đưa xe đến cửa hàng hoa mà anh đã đặt từ sáng. Sau khi nhận hoa, anh cảm ơn và bắt đầu hành trình đến nhà Hân.

Tôi ngồi chờ được khoảng hai mươi phút, Quân cũng đến. Tôi nhìn thấy trên xe có một bó hoa rất lớn. Tôi mở cửa cổng và Quân cười đưa bó hoa cho tôi, nói:

– Tặng cho em nè, chúc cô gái của anh luôn hạnh phúc bên anh, yêu anh nhiều thật nhiều nhé.

– Em cảm ơn anh nhé. Chúc chàng trai của em cũng luôn hạnh phúc bên em và yêu em thật nhiều như em yêu anh nhé.

Nói xong, tôi hôn lên má Quân một cái. Quân nở nụ cười hạnh phúc và sau đó, anh ta lấy chiếc hộp từ túi ra. Khi mở ra, một chiếc nhẫn hồ ly rực rỡ hiện ra. Quân ôm tay tôi và đeo chiếc nhẫn, sau đó hỏi:

– Em có thích không? Anh lựa mãi mới được đấy.

– Dạ, cái gì anh tặng em cũng thích hết á.

– Vậy hôm nay em muốn đi ăn gì để anh đưa đi?

– Dạ, em đi ăn gì cũng được, anh chọn hết đó.

Quân đội nón bảo hiểm cho tôi, tôi mang bó hoa vào nhà rồi sau đó chúng tôi lên xe và đi. Sau một hồi, Quân dừng xe tại một nhà hàng sang trọng. Tôi thấy hơi ngần ngại, nên tôi vỗ nhẹ vào vai Quân và nói:

– Thôi, mình đi chỗ khác đi anh, ở đây quá sang trọng, em cảm thấy không quen lắm.

– Anh đã đặt bàn và món ở đây rồi, nên mình vào thôi.

Nghe Quân nói đã đặt món hết, tôi chỉ có thể gật đầu và chờ Quân đưa xe cho bảo vệ cất. Hai đứa chúng tôi nắm tay nhau và bước vào nhà hàng. Ngồi ở tầng hai, chúng tôi nhìn xuống và thấy cảnh đẹp. Món ăn đã được đặt trước nên chúng tôi chỉ cần ngồi và đợi. Khi đồ ăn được phục vụ, Quân chọn cho tôi nhiều đồ ăn. Ăn xong, Quân thanh toán và chúng tôi ra về. Vì no nên tôi đề xuất Quân đưa tôi ra công viên đi bộ trước khi về. Quân đồng ý và chúng tôi đi bộ tay trong tay. Tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ hạnh phúc mãi mãi, nhưng không thể tránh khỏi bão tố nào đó có thể ập đến bất cứ lúc nào, vì vậy tôi luôn trân trọng từng khoảnh khắc bên Quân.

Sau một thời gian đi bộ, tôi cảm thấy mệt nên nói với Quân để anh đưa tôi về. Quân đồng ý và chúng tôi trở về. Khi đến nhà, Quân nói:

– Em vào nhà ngủ đi nhé, chúc em ngủ ngon. Anh về nhé.

Tôi tháo mũ đưa cho Quân, nhưng bất ngờ Quân hôn lên môi tôi. Tôi giật mình và đẩy Quân ra, nói:

– Anh này, riết rồi như trẻ con. Thôi anh về đi, không muộn rồi. Em vào nhà nhé, anh về nhắn tin cho em.

– Anh biết rồi, em khoá cổng rồi vào nhà đi.

Tôi gật đầu và đợi Quân đi trước mới bước vào nhà. Nhanh chóng vào phòng, tôi thay đồ. Sau đó, tôi tẩy trang và thoải mái nằm xuống giường. Lấy điện thoại, tôi lướt Facebook một lúc, sau đó đọc tin nhắn của Quân nói anh đã về. Tôi trả lời chúc anh ngủ ngon, rồi tắt điện thoại để chuẩn bị đi ngủ. Trong giấc mơ, tôi thấy Quân là chú rể, nhưng cô dâu không phải là tôi, mà là Thục Oanh. Tôi đứng trơ trọi giữa đám đông, nhìn họ cười đùa vui vẻ. Tôi chạy đến la hét, nhưng Thục Oanh bảo vệ và đuổi tôi ra. Tôi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt gối. Nhìn xuống, tôi nhận ra rằng mình vẫn đang nằm trên giường và đã tỉnh dậy từ giấc mơ kinh hoàng đó. Tôi vỗ nhẹ vào má và nằm xuống ngủ tiếp.

Bài viết liên quan