Mình còn yêu nhau chương 25 | Chia tay…

20/01/2024 Tác giả: Hà Phong 53

Quân đánh thức bản thân bằng việc tắt điện thoại và sau đó đi vào nhà tắm để rửa mặt. Anh thấy cơ thể mình có vẻ đau nhức và phát hiện ra rằng đang bị băng bó. Anh vỗ đầu và nhớ lại một số chi tiết từ đêm trước, đặc biệt là việc anh gọi tên Hân và thấy cô xuất hiện. Quân cố gọi điện thoại cho Hân nhưng không thấy cô nghe máy. Sau đó, anh quyết định thay đồ và đi tìm Hân, nhưng khi anh mở cửa, đã thấy mẹ đứng ở đó từ khi nào.

Bà Liên ngăn con trai lại và nói với anh:

– Con dậy rồi à, xuống dưới nhà mẹ có chuyện muốn nói.

– Dạ, mẹ xuống trước đi, con vào phòng lấy điện thoại rồi xuống.

Bà Liên gật đầu và đi xuống nhà trước, trong khi đó, Quân vào phòng lấy điện thoại. Sau vài phút, cả hai người ngồi xuống và bắt đầu cuộc trò chuyện.

– Từ nay về sau, mẹ không muốn chuyện say sỉn của con xảy ra nữa. Sắp lấy vợ mà lại như thế, ai mà tin tưởng gả con gái cho con được.

– Con xin lỗi, sau này con sẽ không như vậy nữa. À, mà hôm qua con nhớ trong cơn say, con có nhìn thấy Hân, cô ấy băng bó vết thương lại cho con đúng không mẹ?

– Con say quá hoá rồi, tội con bé Thục Oanh. Nó đến thăm mẹ, thấy con say khướt, nó đập phá đến mức bị thương, nên ở lại băng bó và dọn dẹp cho con. Còn Hân đâu ra mà Hân.

– Thôi, chuyện đó nói sau đi, giờ con có việc bận rồi. Mẹ ở nhà ăn cơm khỏi chờ con nhé.

– Con đi đâu đấy, nhớ gọi điện thoại cảm ơn con bé Thục Oanh nha.

Quân không trả lời và rời đi nhanh chóng. Anh đến nhà Hân, nhưng Hân đã đi làm và chỉ còn Hương ở nhà. Hương nói với Quân:

– Hân đã đi làm rồi, nhưng vào nhà đi. Hương có chuyện muốn nói.

Quân gật đầu và vào nhà, Hương rót nước cho anh và bắt đầu kể về những gì Hân nói về sự kiện hôm trước. Quân nghe và cảm thấy đau lòng, không ngờ mẹ anh lại đối xử với Hân như vậy. Hương nói tiếp:

– Hân là một người con gái tốt. Nếu không mang lại hạnh phúc cho cô ấy, thì tốt nhất anh và Hân nên chia tay. Điều đó sẽ giúp cô ấy ít đau đớn hơn.

– Không được, Quân rất yêu Hân, không thể chia tay được.

– Quân nghĩ xem, mẹ anh đã không thích Hân, liệu khi cả hai đến với nhau, liệu có hạnh phúc không? Một bên tình, một bên hiếu có thể sẽ là quãng đường khó khăn, nhưng dù sao, trong hai tháng tới, Quân cũng sẽ là chồng người khác. Đừng để Hân phải chịu đựng thêm những đau đớn từ mẹ anh nữa.

Quân giữ im lặng, không nói một từ, khiến Hương cảm thấy nóng giận hơn. Hương quyết định rời đi và bước vào phòng, để Quân ngồi đó. Sau thêm năm phút, Quân đứng dậy và nhanh chóng ra ngoài, đến quán làm việc của Hân. Anh đứng trước quán, chờ đến khi Hân tan ca chỉ còn mười phút nữa.

Trong một buổi làm việc mệt mỏi, Thuận nhận ra tình trạng mệt mỏi của Hân và đề xuất:

– Hân, anh thấy em có vẻ mệt. Em nên về trước, ngủ sớm để khỏe nhé.

– Dạ, em cảm ơn anh. Em về trước, anh và mọi người về sau nha.

Anh Thuận gật đầu và tiếp tục công việc của mình. Hân lấy balo và dắt xe đạp ra về. Khi tới cổng, Hân gặp Quân ngồi trên xe máy. Quân đứng dậy, kéo Hân vào chỗ khuất và xin lỗi thay mặt mẹ:

– Anh biết tất cả mọi chuyện rồi. Anh xin lỗi em. Em đừng giận nữa được không?

Hân nắm tay Quân và nói:

– Vết thương của anh thế nào rồi? Sau này anh đừng uống say và làm những việc như vậy nữa nhé.

Quân xin lỗi và nói:

– Anh sẽ nói chuyện lại với mẹ. Đừng buồn, em nhé.

Hân cười và nói:

– Mẹ anh nói đúng, chúng ta không cùng đẳng cấp. Bây giờ, chính thức chia tay đi, anh sắp lấy vợ.

Quân níu tay Hân và xin lỗi:

– Anh không muốn lấy ai khác. Anh chỉ muốn lấy em làm vợ.

Hân nói:

– Bây giờ là quá khứ, anh phải làm theo lời hiếu thuận của gia đình. Chúng ta chia tay nhé.

Quân níu tay và xin lỗi, nhưng Hân quyết định chấm dứt mối quan hệ:

– Anh giữ lời hứa và bảo mẹ anh về đây. Chúng ta chia tay, căn nhà nói dối là của Hưng, em sẽ ở nhờ và tìm chỗ mới.

Quân xin giữ lại Hân, nhưng Hân quyết định rời đi. Cuối cùng, Quân ôm chầm lấy Hân và nói:

– Đợi anh một chút. Nếu cuộc đời không dịu dàng với em, anh sẽ mang hạnh phúc đến cho em. Đừng buồn, đừng thức khuya quá, và kiên nhẫn chờ đợi anh.

Nghe Quân nói, nước mắt tôi không giữ được và bắt đầu rơi. Thực sự, tôi không muốn chia tay với Quân, nhưng anh sắp sửa lấy vợ và tôi không muốn làm trở ngại cho hạnh phúc của anh. Dù lòng tôi đau đớn, nhưng nếu Quân hạnh phúc, tương lai anh sáng lạng, thì tôi coi như sự hi sinh của mình có ý nghĩa. Tôi lau sạch nước mắt và trả lời Quân:

– Cảm ơn anh đã luôn lo lắng, chăm sóc tôi trong suốt một năm qua. Tôi hy vọng người đàn ông của tôi sau này sẽ trở nên trưởng thành và chín chắn hơn, tạo nên một chỗ dựa vững chắc. Thương anh.

Tôi buông tay Quân và hôn nhẹ lên má anh, sau đó, tôi dắt xe và rời đi. Quân cố níu giữ tay tôi, nhưng tôi gỡ ra và đạp xe về nhà, nước mắt không ngừng rơi. Cuối cùng, chúng tôi đã chia tay, mối tình đầu tiên của tôi kết thúc quá nhanh. Tôi quét nhẹ nước mắt và đạp xe về nhanh chóng, không ngờ có một người theo sau tôi, chứng kiến tất cả mọi thứ.

Quân, sau khi nói chia tay với Hân, đứng như một bóng đứng đó cho đến khi mưa bắt đầu rơi. Anh mới chịu rời đi khi bầu trời trở nên âm u và mưa rơi lớn. Khi anh về đến nhà, bà Liên lo lắng vì Quân chưa về và gọi điện không được. Khi Quân cuối cùng về, toàn thân ướt sũng, bà Liên lật đật trả mũ cho anh. Quân lau mặt và nói:

– Con đi đâu mà ướt như vậy, mẹ lo cho con lắm đấy.

Quân gạt tay mẹ và trả lời:

– Mẹ lo cho con à, mẹ lo cho con mà lại xúc phạm Hân như vậy. Mẹ có biết con yêu cô ấy hơn cả sinh mạng không. Bây giờ, chúng ta chia tay rồi, mẹ đã hài lòng chưa?

Bà Liên vừa lau cho Quân vừa nói:

– Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, con lên thay quần áo và đi ngủ đi, mai thức dậy sẽ tốt hơn.

Quân không trả lời mẹ, lướt qua và lên phòng. Trên đường lên, anh gặp Hân, nghiêng đầu nhìn Hân mà trả lời:

– Mẹ lo cho con à, mẹ lo cho con mà lại xúc phạm Hân. Mẹ có biết con yêu cô ấy hơn cả sinh mạng không mà tại sao mẹ làm vậy. Bây giờ chúng ta chia tay rồi, mẹ đã hài lòng chưa?

Bà Liên nghe thấy hai đứa chia tay thì mừng thầm trong lòng, nhưng bên ngoài vẫn giữ phong thái bình thường và nói với Quân:

– Mẹ làm vậy chỉ muốn tốt cho con thôi. Con lên thay quần áo và đi ngủ sớm, mai sẽ tốt hơn.

Quân không trả lời và đi lên phòng. Bà Liên cười nhẹ và nghĩ rằng việc chia tay này sẽ tạo cơ hội cho Thục Oanh và Quân có thêm thời gian bên nhau. Đồng thời, bà cũng tin rằng đây là quyết định đúng đắn để mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn.

Sau khi về nhà, tôi không có tâm trạng để tắm rửa hay ăn uống gì cả. Thay vào đó, tôi nằm vào trong chiếc chăn và khóc, cảm thấy bản thân giờ đây trở nên yếu đuối hơn bao giờ hết.

Hương đang ở phòng và nghe thấy tiếng khóc từ phòng của Hân, cô tắt điện thoại và nhanh chóng đến gần. Khi mở cửa phòng, cô nhận ra rằng Hân đang trong tình trạng buồn bã. Hương mở mền ôm chặt Hân và nói:

– Đừng buồn nữa, mọi thứ sẽ ổn thôi. Ngày mai tôi dẫn cậu đi dạo, mua đồ và chúng ta về quê nhé.

– Tôi muốn về nhà, về với mẹ và em Khang của tôi, Hương ơi. Chúng tôi và Quân đã chia tay, kết thúc rồi.

– Được rồi, chiều mai chúng ta về nhé. Đừng khóc nữa, sưng hết mắt rồi đấy. Bây giờ cậu ngủ đi, mai thức dậy chúng ta mua quà cho mẹ và em Khang nhé.

Tôi nghe lời Hương và gật đầu, sau đó nằm xuống giường và đóng mắt lại để ngủ. Hương thấy Hân đã nhắm mắt, cô tắt đèn và rời phòng. Tuy nhiên, khi Hương đi ra, tôi mở mắt và tiếp tục suy nghĩ về chuyện của chúng tôi, rồi nước mắt lại rơi. Sau một thời gian khóc, tôi cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ, không biết khi nào.

Bài viết liên quan