Mình còn yêu nhau chương 28 | Hân có thai

21/01/2024 Tác giả: Hà Phong 47

Sau một thời gian thử và lựa chọn, Thục Oanh cảm thấy hơi khát nước và quyết định hỏi nhân viên:

– Em ơi, chị khát nước, gần đây có quán nước nào không? Em hãy gọi giúp chị một ly cam vắt và một ly cà phê sữa nhé.

– Dạ, gần đây có quán này, chị đợi em một chút để em gọi nước cho chị.

– Nếu được thì tốt quá, chị cảm ơn em.

Nhân viên liền gọi điện đặt nước từ quán của Hân và anh Long nhanh chóng chuẩn bị và nhờ Hân mang đi giao. Thục Oanh, sau khi được nhân viên giúp, trong lòng rất mừng, hi vọng người giao nước sẽ là Hân. Quân đang sử dụng điện thoại, thì giọng nói của Thục Oanh vang lên:

– Anh ơi, em đã nhờ bạn giao nước rồi, anh trả tiền hộ em nhé.

– Được, em chọn váy đi.

Thục Oanh vui vẻ cười và tiếp tục chọn váy. Trong khi đó, tôi đã bắt đầu đưa nước đến. Khi tới nơi, tôi mở cửa và nói:

– Em là nhân viên từ quán nước, đem nước đến đây. Người nào đã đặt nước thì nhận giúp em ạ.

Quân, đang bận bấm điện thoại, nghe giọng nói quen thuộc nhưng chủ quan nghĩ là giọng nói giống nhau, nhưng khi anh ngước lên, không ngờ người giao nước lại là Hân. Quân nghĩ rằng đây chỉ là một sự trùng hợp, và khi sắp mở lời, Thục Oanh xuất hiện từ bên trong, ôm lấy tay Quân và nói:

– Ôi, nước đến rồi này, anh trả tiền giúp em nhé. Ơ kìa, người giao nước này quen quen, có phải là Hân không.

Tôi, đã đứng lắng nghe từ trước đó nhưng không muốn xen vào, nói:

– Tiền nước của quý khách là năm mươi ngàn, mời thanh toán để tôi có thể trở về quán làm việc ạ.

Quân, trong tình trạng bất ngờ, ráo riết lấy ra một trăm ngàn đưa cho Hân và nói vội:

– Đây, trả nước đi.

Thục Oanh ở gần nói thêm:

– Tháng sau là đám cưới của mình và anh Quân, mời Hân đến chung vui nhé.

Hân từ chối lời mời và chúc mừng hạnh phúc cho cả hai. Tôi sau khi nói xong, nhanh chóng rút từ túi tạp dề năm mươi ngàn đưa lại cho Quân, sau đó vội vã rời khỏi tiệm. Tôi đang chạy, nước mắt và giọt mưa trộn lẫn, tôi đã lầm, lầm lạc khi nghĩ rằng Quân sẽ trở lại và nói lời xin lỗi, đây chỉ là sự trùng hợp, và khi gần quán, tôi lau nước mắt và bước vào để bỏ tiền vào két. Anh Long đang pha nước thấy mắt tôi đỏ hoe, nên hỏi:

– Hân sao vậy? Có chuyện gì đó hay có người làm phiền em mà em đi giao nước về mắt đỏ vậy?

– Dạ, không có gì đâu, bụi bay vào mắt thôi, lớn rồi mà cũng không ai thèm khóc đâu.

– Thật không đó hay lại nói xạo với anh vậy?

– Em nói thật mà, thôi anh lo pha nước đi, để em mang ra cho khách.

Anh Long không nói thêm và tập trung pha nước. Suốt buổi làm, tôi cảm thấy mình bất lực, không thể làm việc hiệu quả vì tâm trạng buồn bã.

Sau khi gặp Hân trong tình huống đó, Quân luôn cảm thấy tự ti và có lỗi với bản thân. Thục Oanh, nhìn thấy tình hình này, giữ trong lòng sự hài lòng và nghĩ rằng dù họ có yêu nhau đến đâu, cuối cùng cũng sẽ chấm dứt. Thấy Quân ngồi suy nghĩ, Thục Oanh đến và hỏi:

– Anh sao vậy, mệt mỏi ở đâu à? Hay là mình về đi.

– Ừ, anh cảm thấy hơi mệt, chúng ta về thôi.

Thục Oanh gật đầu rồi điều tay vào cùng Quân về xe. Trên đường về, Quân ôm đầu suy nghĩ, còn Thục Oanh thì nói về kế hoạch cho đám cưới. Khi đến nhà, Quân mở cửa cho Thục Oanh xuống xe và nói với tài xế về nhà Hân. Tới nơi, Quân đợi trước cổng trong khi Thục Oanh đi vào nhà và hỏi:

– Anh sao vậy, mệt mỏi ở đâu à? Có cần gì không anh?

– Không cần gì đâu, anh chỉ cảm thấy mệt thôi, chúng ta nghỉ ngơi đi.

Thục Oanh gật đầu và cùng Quân về nhà. Trên đường, Quân suy nghĩ mệt mỏi, trong khi Thục Oanh nói về kế hoạch đám cưới. Khi đến nhà Hân, Quân ngồi đợi ngoại trời.

Ở phía khác, Hân, sau khi khóc chán chê, nhanh chóng rửa sạch mặt và nói với Thuận:

– Hôm nay em hơi mệt, anh cho em về sớm một chút nhé.

– Em mệt à? Có cần uống thuốc không?

– Không cần, anh. Em về nghỉ một lát là khỏe ngay.

– Vậy thì em về trước đi.

– Dạ, em cảm ơn anh. Em về nha.

Hân rời đi, còn Thuận ngồi suy nghĩ. Hân đến nhà, thấy Quân đợi trước cổng, nên cô nói:

– Anh còn đến đây làm gì nữa, chuẩn bị cho đám cưới của mình đi.

Quân ôm Hân và xin lỗi. Hân quyết định chấm dứt mối quan hệ, nói rằng không cần tìm kiếm cô nữa khi Hân chuyển đi. Quân buông tay và nói về lòng xót xa, nhưng Hân không chấp nhận. Quân ngồi chờ lâu không thấy Hân trả lời, sau đó anh ta bất lực bắt taxi về.

Hân về nhà, chuẩn bị tâm trạng. Quân còn lưu lại, ôm chầm lấy Hân và xin lỗi, muốn Hân không biến mất khỏi tầm nhìn của anh. Hân từ chối và yêu cầu Quân lo về nhà. Hân sau đó đóng cửa và không chờ đợi câu trả lời của Quân. Hân suy nghĩ về mớ hỗn độn này và không biết mình sẽ thoát khỏi nó khi nào.

Kể từ khi tôi gặp Quân, đã gần hai tháng trôi qua kể từ khi tôi chuyển đến căn phòng mới. Trong thời gian nghỉ học, tôi vẫn làm việc chăm chỉ để kiếm tiền trả phòng và để dành cho năm học tới. Tuy nhiên, có một điều làm tôi thắc mắc, từ khi chuyển phòng mới đến nay, chu kỳ kinh nguyệt của tôi chưa đến, tôi ăn uống khó chịu và thường xuyên nôn mửa. Ban đầu, tôi nghĩ là do vấn đề về dạ dày và thói quen thức khuya.

Một ngày nọ, trong bữa ăn có món cá kho với Hương, tôi bắt đầu ngửi thấy mùi tanh và phải chạy vào toilet nôn mửa. Hương, nhận thấy biểu hiện của tôi, đặt ra câu hỏi:

– Này, mày với Quân có làm gì quá giới hạn không? Tao thấy mày dạo này có dấu hiệu của người mang thai rồi đó.

Tôi nghe Hương nói về mang thai và kể chuyện đi ăn với Quân, khiến Hương nghi ngờ. Hương sau đó nhanh chóng chạy đến hiệu thuốc và mua cây que thử thai.

– Hôm đó, tao đã mua một liều thuốc tránh thai khẩn cấp, chắc không sao đâu.

– Mày cứ ngồi đây, tao đi mua cây que về thử cho mày.

Hương chạy nhanh đến hiệu thuốc và sau khoảng mười phút, nó quay về với một gói que thử thai màu đen.

– Vào toilet thử đi, nhanh lên.

– Từ từ, tao sẽ vào ngay bây giờ, đừng hối tao.

– Được rồi, tao không hối nữa, mày vào thử đi.

Tôi gật đầu và vào thử. Kết quả hiển thị hai vạch rõ ràng, tôi vui sướng, nhưng vội vàng mở cửa và cho Hương xem cây que. Hương nhìn và cảm thấy giống tôi, nên nó nói:

– Bây giờ phải làm sao đây Hân? Tao nên gọi điện thoại cho Quân biết không?

– Không được, tao sẽ giữ đứa bé này lại để sinh ra. Tao không thể bỏ con của mình được.

– Nhưng mày đang đi học, tiền bạc không có làm sao nuôi đứa bé này đây. Nghe tao, mai tao sẽ dẫn mày đến bệnh viện khám và giải quyết luôn vấn đề.

– Tao không bỏ đâu, tao sẽ bảo lưu kết quả học tập, khi nào sinh xong tao sẽ học lại.

– Vậy mẹ mày thì sao, mày định nói thế nào với mẹ?

– Tao sẽ giấu mẹ, nên mày giúp tao nhé. Mai tao sẽ đi khám xem tình hình thế nào.

– Ừ, tùy mày quyết định cả. Thôi, mày uống hộp sữa rồi vào phòng ngủ đi.

Tôi nhận hộp sữa từ Hương và uống. Sau đó, tôi rời khỏi phòng và nằm xuống. Đưa tay sờ nhẹ lên bụng, tôi cảm nhận được sinh linh nhỏ bé đang hiện diện bên trong. Đó là kết quả của tình yêu giữa tôi và Quân. Tôi quyết định giữ lại đứa bé này và sẽ nỗ lực hết mình để đưa nó ra thế giới này. Tôi cảm thấy xin lỗi đứa bé, vì nó đến vào thời điểm mà mẹ chưa trưởng thành, và ba của nó sắp trở thành chồng của người khác.

Trong bụng mẹ, chỉ còn mẹ và con là cùng nhau đối mặt với thử thách. Mẹ sẽ cố gắng chăm sóc bản thân tốt nhất để đảm bảo sức khỏe tốt nhất cho đứa bé. Sau những suy nghĩ đó, tôi chìm vào giấc ngủ, đến khi tiếng chuông báo thức vang lên. Tôi dậy, thay quần áo và bắt đầu một ngày mới đi làm.

Bài viết liên quan