Mình còn yêu nhau chương 29 | Hân nghén và chuyến đi tuần trăng mật của Quân

21/01/2024 Tác giả: Hà Phong 31

Sáng hôm nay là ngày Thục Oanh và Quân tổ chức đám cưới. Cả gia đình Thục Oanh đã dậy sớm để chuẩn bị cho cô dâu, chuẩn bị cho lễ cưới tại nhà hàng. Khi đã đến nhà hàng, Thục Oanh ngồi chờ trong phòng, sẵn sàng thay váy và đợi thợ trang điểm. Nhìn bản thân mình trong gương, cô cười thầm với niềm hạnh phúc. Sau bao nhiêu cố gắng, giấc mơ làm vợ của Quân cuối cùng cũng thành hiện thực. Bà Trang, mẹ Thục Oanh, đi vào phòng và nhìn thấy con gái đang trang điểm, bà tiến lại gần và hỏi:

– Con có đói không, để mẹ lấy đồ ăn cho con nhé.

– Dạ, con không đói mẹ ơi. Gia đình nhà anh Quân đã đến chưa mẹ?

– Ba mẹ Quân đã đến, chỉ còn Quân chưa đến thôi. Chắc khi con trang điểm xong, Quân sẽ đến thôi. Con yên tâm nhé.

Thục Oanh gật đầu rồi tiếp tục để thợ trang điểm làm đẹp cho mình. Bà Trang đi ra ngoài và gặp bà Liên, mẹ của Quân, đang nói chuyện với ông Bằng.

– Quân bận việc gì mà giờ vẫn chưa đến vậy chị Liên? Con bé Oanh ở trong phòng trang điểm, mà cứ hỏi chồng nó mãi.

Bà Liên nghe vậy, cười và nói:

– Quân sẽ đến đúng giờ thôi, mọi người đừng lo lắng.

Nghe lời bà Liên, nỗi lo trong lòng bà Trang giảm bớt, từ khi lo lắng Quân sẽ không đến, giờ bà cảm thấy yên tâm hơn.

……

Quân ở nhà ngồi trong phòng suy nghĩ mãi, đến khi gần giờ và mẹ gọi điện thoại thì anh mới thay quần áo chú rể và bước ra khỏi phòng. Khi đến nơi, thấy mọi người đang chờ đợi, có cả Thục Oanh đứng đó. Thấy Quân, Thục Oanh đứng dậy, cầm váy đi lại và khoác tay vào Quân, sau đó hỏi:

– Anh đến trễ quá vậy, em với mọi người đợi anh lâu quá, em nghĩ hôm nay anh sẽ không đến chứ.

– Anh bận công việc đột xuất nên tới trễ, xin lỗi đã để em đợi lâu. Thôi đến giờ làm lễ rồi, chúng ta bắt đầu thôi.

Nói xong, Quân cùng Thục Oanh vào làm lễ. Sau khi lễ kết thúc, họ bắt đầu mời rượu với khách. Mọi người đều khen ngợi cặp đôi, Thục Oanh cười suốt và Quân chỉ mỉm cười một cách nhẹ nhàng, rồi nhìn xung quanh để tìm Hưng, nhưng không thấy anh đâu cả. Khách mời mời Quân uống đến mức anh mới chịu buông tha. Thục Oanh nhìn thấy Quân say khướt, cô chạy lại đỡ anh và nói với bố mẹ rằng họ sẽ đưa Quân về nhà trước.

Vì hôm qua Hương đã hứa sẽ đưa tôi đến bệnh viện khám, nên tôi dậy sớm để chuẩn bị. Trong lòng tôi đầy hồi hộp. Hương ra phòng sau khi thay quần áo, đi ra đặt taxi và sau khoảng mười phút, chúng tôi đã đến bệnh viện phụ sản Mê Kông để khám. Sau khi thủ tục, chúng tôi ngồi chờ và đến lượt tên của tôi được gọi. Tôi bước vào phòng, bác sĩ nhìn thấy tôi và nói:

– Cháu đừng hồi hộp, thả lỏng người ra rồi lên đây nằm, cô sẽ thực hiện siêu âm cho cháu nhé.

Tôi dạ rồi lên nằm, trong khi thực hiện siêu âm, bác sĩ chỉ cho tôi thấy một chấm đen nhỏ như hạt đậu trên màn hình và nói đó là con của tôi. Sau khi hoàn thành siêu âm, tôi nhận tờ giấy kết quả, ghi chép về một thai nhi sống trong tử cung của tôi được bảy tuần. Bác sĩ nhắc tôi về việc chăm sóc bản thân, tránh những thực phẩm như khổ qua và đu đủ xanh, có thể gây sảy thai, và tránh vận động mạnh. Tôi dạ rồi cảm ơn bác sĩ và cầm tờ giấy ra ngoài.

Hương đứng đợi bên ngoài, hạnh phúc khi tôi ra và hỏi:

– Thế là có thai rồi đúng không?

– Ừ, có rồi. Đã bảy tuần rồi. Siêu âm nhìn chấm nhỏ trên màn hình, tôi thấy nó rất đáng yêu.

Hương hỏi xem tôi có thể xem tờ giấy kết quả không, và sau khi xem, cô ấy cũng thấy đáng yêu. Hương nói về việc đặt tên cho bé và tỏ ý sẽ giúp đỡ tôi trong việc chăm sóc bé. Tôi từ chối vì Hương còn đi học và không có khả năng giúp đỡ. Hương ôm bụng bé và nói:

– Mẹ Hương sẽ không mua quần áo mới nữa, sẽ dành tiền để mua sữa cho bé con.

Tôi cười và nói:

– Thôi, không cần rồi. Bây giờ tôi về nấu cơm ăn.

Hương đồng ý và chúng tôi về nhà. Trên đường về, chúng tôi nói về việc đặt tên cho bé. Khi về đến nhà, Hương nấu cơm và tôi vào phòng thay quần áo. Tôi nhìn tấm hình siêu âm và cất nó vào tủ. Sau khi ăn xong, tôi vào phòng nghỉ đợi đến giờ đi làm.

Quân được Thục Oanh đưa về nhà, sau khi thức dậy, không thấy Thục Oanh, anh đi xuống nhà và thấy mẹ và Thục Oanh đang ăn cơm. Thục Oanh mừng rỡ khi thấy anh và kể về việc lên gọi anh dậy nhưng mẹ đã để anh ngủ thêm. Quân ngồi xuống ăn và mẹ hỏi về kế hoạch tuần trăng mật.

– Hai đứa định đi đâu thì đi, nếu chưa chọn thì Đà Nẵng là một lựa chọn tốt. Ở đấy có resort của bạn mẹ, phòng đẹp và view tuyệt vời.

– Dạ, chưa chọn nên có thể đi Đà Nẵng. Anh Quân, ngày mai chúng ta đi được không?

Quân đồng ý và chuẩn bị cho kế hoạch tuần trăng mật của hai người.

Quân đang ngồi ăn cơm, khi Thục Oanh hỏi, anh chỉ gật đầu và tiếp tục ăn. Bà Liên, lo lắng về sự lạnh lùng của con trai, cầm tay Thục Oanh và nói:

– Quân ít nói nhưng sống tình cảm lắm, đừng buồn nhé con.

– Dạ, con biết mẹ. Mọi người ăn cơm thôi nhé.

Sau bữa cơm, vợ chồng Quân lên phòng trước, trong khi bà Liên ở dưới nhìn thấy và nghĩ về hướng hôn nhân của con trai. Quân và Thục Oanh vào phòng, Quân ngồi trên giường, Thục Oanh thay đồ và ôm cổ Quân từ phía sau. Quân không quen nên rút tay và nói:

– Hôm nay anh hơi mệt, chúng ta nên đi ngủ sớm. Chiều mai anh sẽ đưa em đi Đà Nẵng.

– Anh ngủ cả ngày rồi, có lẽ anh không còn quan trọng với em nữa.

– Đừng nói linh tinh nữa. Nằm xuống giường đi, anh sẽ nằm sofa.

Quân nói xong rồi đi nằm sofa, Thục Oanh ngồi trên giường tức giận và khóc. Đêm tân hôn không như mong đợi, Thục Oanh quyết định thay đổi tâm trạng bằng cách gọi bạn bè đi bar. Quân thấy cô đi, lắc đầu và đi lên sân thượng hút thuốc. Trong khi đó, anh nghĩ về Hân, không biết cô ấy đã về chưa. Quân hút thuốc xong, đi xuống và nằm trên sofa ngủ.

Không biết Thục Oanh đi đến khi nào, khi Quân mở mắt thì thấy cô ngồi ở bàn trang điểm. Cô bảo anh vệ sinh rồi xuống ăn sáng vì mẹ đang đợi. Quân làm xong, sau đó lên phòng để chuẩn bị và Thục Oanh nhắc anh xếp quần áo phụ để lát đi.

Chẳng biết đến khi nào Thục Oanh đến, khi Quân mở mắt, cô đã ngồi trước bàn trang điểm. Thấy Quân đã thức dậy, Thục Oanh nói:

– Anh nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng nhé, mẹ đang chờ dưới đây. Ăn xong, chúng ta lên phòng xếp quần áo phụ để sẵn sàng đi sau đó.

Quân gật đầu và vào phòng tắm. Sau một thời gian, anh xuống và thấy mẹ và Thục Oanh đang chờ. Bà Liên, không biết về sự kiện tối qua, vẫn thể hiện sự quan tâm bình thường và nói:

– Thục Oanh, con ngủ có tốt không?

– Con ngủ hơi chập chờn vì còn lạ nhà, nhưng sau một thời gian, con sẽ quen thôi mẹ ạ.

– Ừ, giờ hai đứa nhanh chóng ăn sáng và lên phòng xếp quần áo, phòng đã được sắp đặt sẵn cho hai đứa rồi đấy. Bây giờ chỉ cần nghỉ ngơi là được.

– Dạ, con cảm ơn mẹ ạ.

Sau bữa sáng, Quân và Thục Oanh lên phòng xếp quần áo. Khi xong, cả hai xuống và chào bà Liên trước khi Quân lái xe đưa Thục Oanh đi. Tới địa điểm, Thục Oanh thích thú với view và không chịu nghỉ, bắt Quân dẫn đi khắp nơi. Quân không muốn nhưng nghĩ rằng đây là vợ mình, anh phải theo ý cô.

Trong khi đó, Hân đang phải đối mặt với cơn nghén khó khăn. Từ khi đi khám trở về, Hân gặp khó khăn trong việc ăn uống và thường xuyên nôn mửa. Hương lo lắng nói:

– Mày thử kiên nhẫn, trên mạng nói sau ba tháng sẽ giảm nghén. Mày phải cố lên.

– Không cần, tao tự mình đối mặt.

– Không phải, tao mua sữa bầu cho mày.

Tôi chỉ biết nhìn nó và cười, nói làm liền. Hương đi mua sữa bầu và pha ra ly, đưa cho tôi uống ngay. Tôi nhìn nó, đột nhiên cảm động nước mắt rơi. Thấy tôi khóc, nó lại tiến lại ôm tôi và nói:

– Sao thế, mày cảm động vì tao đúng không. Thôi, mau uống đi, cho con tao mau lớn.

– Ừ, ttao biết rồi. Cảm ơn mày nhiều, nếu không có mày, tôi không biết phải làm sao.

– Được rồi, vậy thì phải đối xử tốt với tao nhé, mai mốt sinh bé, phải để tao làm mẹ hai nữa đấy.

– Chắc chắn vậy, mà dạo này mày với Hưng sao rồi, không thấy mày đi chơi gì cả.

– Tụi tao vẫn bình thường thôi, mày bầu bì còn phải đi làm thêm, tao không muốn đi chơi, ở nhà giúp mày làm việc nhà.

– Tao có sao đâu, tối nay tao đi làm thì hai đứa đi chơi nhé. Tao tự lo được mà.

Hương nghe tôi nói vậy cũng gật đầu, tôi uống ly sữa xong cảm thấy dễ chịu hơn, sau đó đi vào phòng nghỉ một lát rồi ra đi làm.

 

Bài viết liên quan