Nghề tình nhân chương 32 | Khó khăn trong quyết định

23/02/2024 Tác giả: admin 217

Tôi nhìn anh từ xa, anh định giơ tay đấm tiếp cái thứ ba vào mặt Trung thì trong giây phút ấy anh đã bắt gặp đôi mắt ngấn lệ của tôi. Anh nhìn tôi rồi từ từ hạ tay xuống. Môi Trung vì cú đấm của Dương khi nãy đã bị chảy máu ở môi, Trung lấy tay quệt vết máu rồi cười đểu:

– Có gì thì anh đánh chết tôi cũng được. Đằng nào thằng này bây giờ sống còn không bằng chết.

Dương không trả lời, ánh mắt chăm chú nhìn về phía tôi, sắc mặt trắng bệch như không còn giọt máu. Tôi nhìn rất rõ lồng ngực anh quặn lên mạnh mẽ, hai tay nắm chặt lại với nhau giống như đang cố gắng kiềm chế sự tức giận. Nhìn anh như vậy tôi cảm thấy tim mình nhói lên từng cơn quặn thắt. Anh lùi về phía sau một bước, ngẩng đầu nhìn tôi một lần cuối cùng rồi xoay người bước đi. Khi đó, tôi muốn chạy nói với anh rằng “ chuyện không như Trung nói” nhưng cuối cùng chân tôi cứ như chôn chặt một chỗ, lồng ngực thắt lại co rút từng cơn đau đớn. Rồi những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi, lăn dài trên hai má.

Mãi cho đến khi Trung đứng trước mặt tôi, giọng nói của anh ta vang lên mới khiến tôi giật mình bừng tỉnh, anh ta nói:

– My…anh…

Tôi ngước mắt nhìn Trung, không nói không rằng đưa tay giáng mạnh xuống mặt anh ta một cái, uất hận bảo:

– Tôi không ngờ anh lại khốn nạn như vậy đấy.

– Em nghe anh nói đã. Anh chỉ là muốn chọc điên thằng Dương mà thôi, chứ từ trước đến giờ những gì anh làm cho em và Bin đều là thật lòng, đều xuất phát từ tình cảm của anh.

– Tôi hỏi anh, có phải ngày đầu gặp tôi, anh đã biết tôi là người phụ nữ của Dương, có đúng không?

Trung nhìn tôi, ngập ngừng một hồi rồi anh ta gật đầu:

– Phải, đúng là ngay từ đầu anh tiếp cận em là có mục đích. Nhưng thời gian trôi qua, tình cảm anh dành cho em là thật.

– Anh đừng nói tình cảm dành cho tôi nữa, tôi thấy nó tởm lởm lắm. Anh nên nhớ, một người như anh cả đời thua Dương mà thôi. Và cả mẹ anh nữa, những gì bà ta làm bị đuổi ra khỏi nhà vẫn còn là nhẹ đấy. Lẽ ra anh nên cảm ơn Dương mới đúng, anh oán hận cái đếch gì ở đây. Đúng là mẹ nào con đấy!

Khi tôi nói ra câu này dường như đã chọc đúng chỗ điên của anh ta, hai mắt anh ta giận dữ nhìn tôi, gằn giọng quát lên:

– Cô biết cái đếch gì mà nói.

– Tôi không biết gì nhưng ít ra nếu như ai giết mẹ tôi thì tôi cũng phải sống chết với họ. Kể cả là tôi chết thì họ cũng phải trả giá. Cái giá mà mẹ anh phải trả là quá nhẹ nhàng rồi.

– Cô yêu nó thì cái đếch gì nó chẳng tốt đẹp. Còn cô nữa ấy, nhìn lại bản thân mình đi, cô chuyên cặp kè với đại gia để moi tiền mà. Ngày xưa cô cũng làm gái bao của nó mà. Tôi nói cho cô biết, cả đời cô làm đĩ thì được chứ đừng mơ có cửa làm vợ nó. Thằng Dương nó sắp lấy vợ rồi.

Tôi nhìn anh ta, uổng công hai năm nay tôi cứ nghĩ mình may mắn gặp được một người bạn tốt. Vậy mà giờ nghe anh ta nói tôi giận đến run người, chỉ muốn cầm tô phở trên tay hất thẳng vào mặt anh ta cho đỡ tức. Thế nhưng tôi vẫn cố gắng dùng chút lý trí còn sót lại đáp:

– Tôi có từng đám đĩ nhưng tôi chắc chắn đếch bao giờ đến lượt anh đâu.

Nói xong tôi cố nén bực tức đi về phòng bệnh của Bin. Tôi đặt cốc cháo và cặp lồng phở xuống bàn, tôi bảo:

– Cháo của Bin đây, còn đây là phở của mày nè Nhung. Ra ăn đi cho nóng.

Cái Nhung nhìn tôi, kinh ngạc hỏi lại:

– Ơ hay, vừa có cô y tá mang cháo cá hồi với hai bát phở gà tới. Tao tưởng là mày bận gì đó nên gửi đồ ăn về trước. Tao và Bin vừa mới ăn xong. Còn một bát phở gà vẫn phần mày kia kìa.

Tôi liếc mắt nhìn bát phở gà phía trước, nếu như đồ ăn bệnh viện mang tới thì chỉ phục vụ bệnh nhân thôi, làm gì có chuyện phục vụ hai người nhà của bệnh nhân thế này. Tôi ngẫm nghĩ một lúc, mãi sau suy đi tính lại mới thấy cái kiểu làm việc âm thầm nhưng lúc nào cũng nhanh chuẩn chỉ có thể là một người thôi. Cái Nhung lên tiếng hỏi tiếp nhưng mà tôi ngại nên gật đầu cho xong chuyện.

Lúc sau bác sĩ đi vào khám cho Bin, trộm vía mọi thứ bình thường, nếu như không có gì thay đổi thì 1,2 hôm nữa con được xuất viện về nhà. Khi bác sĩ đi khuất rồi, tôi quay sang bảo Nhung:

– Hay là mày cứ về trước đi, ở đây mọi thứ cũng ổn rồi. Mình tao chăm Bin được.

– Mày có mệt lắm không? Tao thấy hai mắt thâm quầng như kiểu đêm qua mất ngủ à?

– Tao khỏe ấy mà, đừng lo. Về nhà nghỉ ngơi đi, bay ban đêm mệt lắm.

– Ừ thế tao về nhé. Có gì thì gọi cho tao.

– Ok, tao biết rồi.

Đến gần trưa Bin có sốt một lần nữa nhưng lần này sốt cũng không cao lắm. Bác sĩ gọi tôi sang phòng lấy đơn thuốc mua thêm, thế là tôi đành để Bin ở lại trong phòng một mình. Lúc tôi quay trở về phòng bệnh, vừa mở cửa ra tôi đã thấy Dương đang ngồi chơi đồ chơi với Bin ở giường. Dù mới gặp Dương thôi nhưng thằng bé chơi rất vui, nhìn gương mặt con giống anh như đúc, tự nhiên sống mũi tôi cay xè. Có lẽ từ trong thâm tâm đứa trẻ nào cũng cần đầy đủ hơi ấm của cả bố lẫn mẹ. Và hôm nay, sau hai năm trời không biết bố là gì thì cuối cùng con cũng có được cảm giác bên bố. Tôi không dám nhìn cảnh tượng này lâu, tôi sợ mình lại không ngăn được dòng nước mắt. Thế là tôi lẳng lặng lùi về phía sau, nhẹ nhàng khép cửa lại, một mình đi về hành lang ngồi.

Tôi ngồi đó không biết bao nhiêu lâu, cho tới khi giọng Dương vang lên:

– Cô vào trông con đi.

Nói xong anh cũng chẳng thèm dùng nửa con mắt mà nhìn tôi. Tôi gật đầu đứng dậy, khi anh vừa đi được 3 bước, đột nhiên tôi buộc miệng gọi:

– Dương!

Tôi ngập ngừng định nói với Dương về chuyện của Trung, mà chưa biết mở lời thế nào thì Dương đã tuyệt tình bảo:

– Cô không cần nói gì cả. Tôi không muốn nghe!

Dứt lời anh cũng bước đi tiếp, tôi đứng đó tha thẩn nhìn anh cho đến khi khuất dần rồi hít một hơi thật sâu quay trở về phòng với Bin. Tôi nhìn con vẫn đang chăm chú ngồi chơi lắp ghép, tôi hỏi:

– Ai dạy Bin lắp ngôi nhà thế?

Thằng bé ngước lên nhìn tôi, vui vẻ đáp:

– Dạ bố ạ.

Nghe Bin nói mà bất chợt tôi lặng người đi mất một lúc lâu. Tôi hỏi:

– Bố bảo con gọi bằng bố à?

– Dạ vâng.

Tôi cúi xuống nhìn con, trầm tư một hồi rồi lại hỏi tiếp:

– Bin thích chơi với bố à?

– Dạ vâng.

– Thế con có thích được bố ở bên không?

– Dạ Bin thích lắm mẹ ạ.

Tôi cười nhẹ không nói gì nữa, ngồi chơi với con một lúc thì tự nhiên con bảo:

– À mẹ ơi.

– Mẹ đây.

– Bố bảo hôm nào sẽ đón Bin đi chơi.

– Nếu Bin muốn đi chơi thì giờ phải nghỉ ngơi cho mau khỏe mới đi chơi được con ạ.

– Dạ vâng.

Nói xong thằng bé ngoan ngoãn thu dọn đồ chơi vào một góc rồi nằm xuống ngủ. Nhìn con ngủ say, nghe tiếng hơi thở của con, ngửi mùi thơm của con mà nước mắt bỗng dưng chảy ướt đẫm gối. Có lẽ bây giờ tôi chẳng thể nào ngăn cản được bố con anh nhận nhau nữa. Nhưng mà càng như thế tôi lại càng sợ, sợ anh sẽ mang con đi xa mất. Nỗi buồn cùng niềm vui đan xen, tôi không biết diễn tả tâm trạng mình sao nữa.

Buổi chiều hôm ấy Dương không qua chỗ Bin, lúc chập tối cái Nhung vào viện mang đồ cho hai mẹ con rồi lại về luôn. Trộm vía từ chiều đến lúc đi ngủ Bin không sốt nữa, buổi tối ăn hết một tô cháo, uống một hộp sữa xong ôm chặt mẹ đi ngủ. Có điều trước khi đi ngủ Bin đã hỏi tôi một câu khiến tôi nghĩ mãi:

– Mẹ ơi, tối nay bố không đến ạ?

Tôi đưa tay vuốt tóc con, dịu dàng hỏi:

– Sao thế con?

– Con nhớ bố.

Tự nhiên nghe con nói thế mà tôi phải thao thức mãi, thằng bé mới được tiếp xúc cùng bố trong một khoảng thời gian ngắn mà cứ ngỡ như thân thiết từ lâu rồi. Tôi nằm đó, suy nghĩ không biết bao nhiêu lâu, cuối cùng thiếp đi vào giấc ngủ lúc nào cũng chẳng hay biết. Đến lúc tỉnh giấc cũng không biết là mấy giờ, mắt nhắm mắt mở bước chân xuống giường định bụng đi vệ sinh. Thế nhưng vừa bước được vài bước đã bị một bàn tay kéo mạnh ngã nhoài về phía trước, cả người ập vào một thân hình cao lớn. Còn chưa kịp định hình được đó là ai thì mùi hương nước hoa quen thuộc, mùi cơ thể đàn ông quen thuộc xộc thẳng vào hai hốc mũi. Tôi ngước mắt nhìn lên, gương mặt Dương hiện ra trước mặt, thoáng chốc con tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Tôi định đẩy anh ra nhưng bị anh giữ chặt. Đột nhiên anh cúi xuống, đôi môi có chút lạnh lẽo đặt lên môi tôi rồi hôn mạnh. Ánh sáng lờ mờ trong phòng chiếu xuống, tôi bị bất ngờ không kịp phản ứng gì. Đôi môi nhẹ nhàng day dứt phảng phất hương thơm thoang thoảng khiến đầu óc tôi bỗng chốc trở lên mụ mị. Trong giây phút đó, tôi gần như đã quên mất khoảng cách của chúng tôi hiện tại, giống như không thể khống chế nổi cảm xúc mà cứ đứng ngây người ra đó cùng anh hoà quyện nụ hôn ngọt ngào xen lẫn đắng cay. Anh hôn tôi rất sâu, cảm giác như là anh đã chờ đợi nụ hôn này quá lâu rồi, lâu đến mức không thể chịu đựng thêm được nữa. Đầu lưỡi anh nhẹ nhàng càn quấy khắp khoang miệng, như muốn hút hết thảy chất ngọt ngào trong đó. Thoáng chốc, cả người tôi khẽ run lên, chợt thấy sống mũi cũng bắt đầu cay xè. Tôi phải làm sao đây? Phải từ chối anh thế nào khi chính bản thân tôi muốn thời gian ngừng trôi ở giây phút này. Trong lúc tôi vẫn còn đang bị giằng xé nội tâm thì bất ngờ Dương dừng động tác lại, anh đẩy tôi ra, ánh mắt đỏ lên, chậm rãi nói:

– Xin lỗi…tôi nhầm người!

Ba từ “ tôi nhầm người” tưởng chừng đơn giản mà tựa như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim không ngừng rỉ máu. Tôi khẽ cười trong lòng, nụ cười đau khổ và chua chát, hoá ra là anh nhầm người, cũng có thể nhầm tôi với người con gái anh đang yêu. Tôi gật đầu bảo:

– Không sao, tôi cũng vậy, chúng ta giống nhau!

Nói xong tôi bước đi thẳng về phía nhà vệ sinh. Cánh cửa nhà vệ sinh đóng lại, nhìn gương mặt mình trong gương, lúc này tôi mới dám thở hắt ra một hơi, cơ mà tim vẫn đập nhanh thình thịch. Tôi cứ đứng đó, đầu óc tự nhiên tất cả trở lên trống rỗng, chỉ còn lại duy nhất nụ hôn vừa rồi. Rõ ràng tôi đã dặn lòng phải buông tay từ hơn hai năm trước, phải thật dứt khoát dù mọi chuyện thế nào đi chăng lẽ, cớ làm sao tôi lại bị dễ dàng đổ gục bởi nụ hôn ấy vậy? Là vì tôi thoáng chút yếu lòng hay là tôi thực sự khát khao nụ hôn này lâu quá rồi? Thế nhưng khi nghĩ đến câu nói “ nhầm người” của anh, tôi lập tức chặt đứt mọi tơ tưởng, dù là nó mới cháy bén không bao lâu tôi cũng phải dập bằng sạch.

Sự thật là: chúng tôi mãi mãi chỉ là hai kẻ xa lạ đã từng thuộc về nhau!

Tôi xả vòi rửa mặt, sau khi cảm thấy cảm thân tỉnh táo rồi tôi mới quay trở về giường nằm. Lúc này Dương cũng không thấy đâu cả, chắc có lẽ anh đi về rồi. Tự dưng nhìn xung quanh căn phòng, đâu đó vẫn thoang thoảng hương thơm của anh, tôi có chút hụt hẫng trong lòng mà không rõ tại sao.

Sáng sớm hôm sau Bin được khám lại, sau khi thấy tình hình con ổn thì tôi chủ động xin cho con xuất viện về nhà, và bác sĩ cũng đã đồng ý vì sợ ở lại viện có thể lây chéo bệnh khác. Tôi đang sắp đồ từ Dương từ ngoài bước vào nói:

– Tôi làm xong thủ tục ra viện rồi.

Bin nhìn thấy bố, hai mắt lập tức sáng lên, sung sướng reo:

– A! bố…

– Bố đón Bin về nhà, Bin chịu không?

– Dạ chịu.

Tôi vốn muốn tự bắt xe vì không muốn phiền anh nhưng vì thấy con háo hức lại không lỡ từ chối. Trên đường về tôi và anh không nói với nhau câu gì, tôi ngồi lặng yên ôm chặt lấy con. Không khí trong xe luôn rơi vào trạng thái trầm mặc, chỉ trừ khi Bin cất giọng hát thì mọi thứ mới sôi nổi. Chiếc xe dừng trước cổng chung cư tôi ở, Bin thấy bố còn chưa xuống xe liền bảo:

– Bố bế Bin.

Tôi vội vàng gượng cười nói với con:

– Bố đang bận con ạ. Mẹ con mình lên nhà nhé, để cho bố còn đi kiếm tiền mua sữa cho Bin.

– Dạ vâng.

Tôi một tay bế con, một tay xách đồ, chắc Dương thấy ngứa mắt quá nên đã chủ động xuống xe xách đồ giúp tôi lên đến cửa nhà. Tôi lí nhí bảo anh:

– Cảm ơn anh nhé.

– Tôi sợ cô làm ngã con tôi thôi chứ không ý gì.

– Vâng, tôi biết mà. À còn chuyện căn nhà này, tôi sẽ cố gắng trả lại anh sớm nhất.

Dương không trả lời lại, sau đó tôi cũng đặt Bin xuống cho con chạy vào trong nhà rồi xách đồ vào bên trong. Cái Nhung thấy mẹ con tôi về liền ngạc nhiên bảo:

– Ơ sao không gọi tao đến đón.

– Bố Bin đưa về.

– Eo ghê, nay xưng bố Bin cơ đấy. Tính gương vỡ lại lành à?

– Không, làm gì có chuyện đó. Mà có thì xảy ra trong mơ thôi.

Cứ như thế một tuần trôi qua Bin cũng đi học lại. Buổi chiều hôm ấy tôi đến đón con thì cô giáo nói Bin đã được bố đón. Tôi nghĩ đó là Dương, tâm can cũng bắt đầu hoảng loạn vì tôi sợ những suy nghĩ của tôi sẽ thành sự thật. Vừa định rút điện thoại ra gọi cho anh thì tôi chợt nhận ra : Hơn hai năm rồi chúng tôi không liên lạc cho nhau.

Thế rồi một giọng nói trong trẻo vang lên khiến tôi giật mình ngoảnh lại:

– Xin chào, cô là mẹ của bé Bin, con trai chồng tôi, Phạm Hà My có đúng không?

Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy, một cô gái có khuôn mặt nhỏ nhắn, nước da trắng, tóc nâu nâu, từ trên xuống dưới cô ấy diện một cây đồ hiệu nom rất sang trọng. Nếu tôi đoán không nhầm là vợ sắp cưới của Dương, cũng là người con gái mà anh hôn nhầm….thành tôi!!!!

Bài viết liên quan