Người đàn bà đi trong cơn bão chương 14 | Bài học dành cho Tiệp

18/10/2023 Tác giả: Hà Phong 214

“Chị!” Quân vừa trông thấy chị gái liền đi lại kêu lên.

“Quân, sao đến mà không nói với chị vậy?”

Lan cũng mừng rỡ lại ôm lấy vai em.

“Thì muốn tạo bất ngờ cho chị mà lại.”

Huệ đứng thấy chị em họ nhận nhau rồi cũng an tâm hơn.

“Thôi em xong nhiệm vụ rồi em về nhé!”

“Ấy, cô giáo ở lại chơi trước tí đã!”

Quân lên tiếng.

“Phải đấy! Em vào nhà ngồi chơi tí đã.” Lan cũng đồng tình với Quân.

“Thôi muộn rồi em phải về không mẹ em lại chửi cho nữa.”

Quân nghe Huệ nói vậy thì cũng hơi ngạc nhiên vì không nghĩ tính tình Huệ thế này mà lại sợ mẹ la.

“Thôi vậy em về đi mai gặp nhé!”

“Cảm ơn cô giáo nhé!”

Quân lịch sự cúi đầu chào.

“Vâng! Không có gì ạ”

Huệ chào hai chị em Lan rồi quay đi.

“À, khoan đã!” Quân chợt quay lại rồi gọi với theo.

“Có chuyện gì sao anh Quân?”

“Có thể cho tôi biết tên cô giáo được không?”

“À! Em tên Huệ.”

“Cảm ơn cô Huệ nhiều!”

Quân đưa tay ra hiệu chào kiểu quân đội khiến Huệ bật cười. Lan cũng bất giác cười theo hai người họ.

Huệ đi rồi Lan mới dẫn quân vào nhà mình. May thay là cô cũng vừa đi chợ về nên cũng có sẵn đồ để nấu ăn. Cô nói với em trai cứ ngồi đây đợi mình cô nấu loáng tí là xong.

Quân nghe lời chị đi dạo quanh quanh ngôi nhà xem có cần sửa sang gì không thì thấy nhà cửa khá gọn gàng, cửa nẻo đều chắc chắn, sân vườn sạch sẽ lại còn trồng được mấy luống rau sau nhà, vài chậu hoa hồng trước cửa nữa. Quân thấy cuộc sống của chị như thế này cũng yên ổn nên anh an tâm hơn.

Chỉ một loáng rất nhanh Lan đã chuẩn bị xong bữa cơm đơn giản dọn lên ngồi ăn cùng em trai.

“Em ăn tạm vậy nha. Chiều chị phải đi dạy nên không mua được nhiều đồ ăn ngon. Em mà ở lại đây sáng mai đi ra biển mua được hải sản tươi ngon mà lại rẻ lắm.”

Quân nhìn chị gái tất tả làm cơm cho mình mồ hôi còn dính trên má liền cười:

“Tạm thời tha cho chị. Mai nhớ dẫn em ra biển đấy.”

“Nhất định rồi. Mai chị được nghỉ buổi sáng sẽ dẫn em ra biển chơi.”

Hai chị em vừa ăn vừa chuyện trò. Đầu giờ chiều Lan để Quân ở nhà rồi đến trường dạy 2 tiết học thêm cho đám học sinh giỏi.

Quân đi vòng vòng xung quanh xóm Lan rồi lại về nhà. Thấy cuộc sống ở đây cũng tạm ổn. Tuy không nhộn nhịp như trên thị trấn nhưng bình yên. Định bụng là xuống đây xem chị ăn ở thế nào. Nhưng như thế này Quân cũng yên tâm phần nào.

Hai chị em Quân cách nhau 7 tuổi nên trong mắt Lan, Quân vẫn như là một cậu bé. Nhưng cô không biết Quân đã trưởng thành rồi. Chỉ còn vài tháng nữa thôi anh chính thức trở thành một chiến sĩ cảnh sát nhân dân. Chính bản thân Quân cũng rất sốc khi cuộc hôn nhân của Lan tan vỡ. Anh cứ ngỡ chị mình có một tình yêu đẹp và cuộc sống êm đềm. Không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Dù rất thân với em nhưng vì là chị gái em trai nên nhiều chuyện trong hôn nhân Lan ít khi tâm sự với cậu. Hơn nữa Quân cũng đi suốt không có thời gian bên cạnh chị nên cũng không khó có cơ hội chị em kề cạnh nhau như thuở bé. Cũng may bây giờ chị gái anh đã thoát khỏi cuộc hôn nhân đ, ịa n, gục ấy rồi. Anh nhất định phải bảo vệ chị không để chị phải bước chân vào một vũng bùn nào nữa. Thế nên Quân luôn tranh thủ thời gian để đi thăm chị, xem chị ăn ở thế nào, cuộc sống ở dưới này có tốt không. Bây giờ thì anh yên tâm rồi.

Quân ngồi ở bàn làm việc của chị gái. Anh nhìn thấy bức ảnh của Lan chụp với mấy đồng nghiệp trong ngày lễ khai giảng. Anh thấy có một gương mặt quen quen đứng gần Lan. Cô gái trẻ mặc bộ áo dài màu trắng với mái tóc tém ngang vai trông cứ như học sinh ấy. Đó chính là Huệ, cô gái thú vị mà anh vừa gặp trưa nay. Nhớ lại những lời Huệ nói lúc gặp ở cổng trường Quân bất giác bật cười.

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì anh chợt nghe thấy tiếng xe máy dừng trước cổng nhà Lan. Quân vội đứng dậy tò mò ra xem thì thấy một người đàn ông cao lớn đang ngồi trên chiếc xe máy kéo chở bốn bộ bàn ghế học sinh bằng gỗ vừa mới đóng xong còn thơm mùi gỗ mới.

“Anh tìm ai?”

“Tôi tìm cô Lan. Mà cậu là ai vậy?”

Quân nhìn Vạn chằm chằm. Anh nghĩ đến những lời nói của Huệ. Hay anh chàng này là người đàn ông mà Huệ nói nhỉ? Chẳng lẽ anh ta là bạn trai của chị Lan thật? Trông có vẻ cũng là người đàng hoàng chín chắn đấy. Quân thầm nghĩ rồi nói:

“Câu này tôi phải hỏi anh mới đúng.”

Quân nhìn Vạn dò xét.

Vạn thấy lạ lắm. Hơn một năm nay Vạn vẫn qua lại nhà Lan nhưng chưa từng gặp chàng trai này. Không lẽ người này là chồng cô Lan? Nhưng nghe nói là cô ấy đã ly hôn chồng rồi mà. Hay là bạn trai cô ấy nhỉ? Vạn cũng đoán mò.

Vạn đang suy nghĩ chưa biết trả lời sao với Quân thì đã thấy tiếng Lan gọi từ xa:

“Ôi anh Vạn! Anh đến sớm thế. Nghe anh gọi điện là em chạy về đây ngay.”

Lan cười nói vui vẻ.

Thấy thái độ của chị gái đối với người đàn ông này niềm nở như vậy thì mối nghi ngờ trong lòng Quân càng khẳng định đó là bạn trai của chị mình.

Quân kéo chị gái lại nói nhỏ:

“Hóa ra là bạn trai chị hả?”

Lan huých vào hông em:

“Bậy nào. Đây là anh Vạn phụ huynh của học sinh chị. Anh ấy cũng là người thường xuyên đến đây giúp đỡ chị đóng lại bàn ghế cửa nẻo và đường ống nước đấy.”

Lan vừa nói vừa nhiệt tình đẩy cánh cửa mở toang để Vạn chạy xe kéo bốn bộ bàn ghế vào trong sân.

Quân vẫn còn thắc mắc về mối quan hệ giữa hai người có điều gì đó thân thiết quá đỗi chứ không giống như giữa phụ huynh và giáo viên chủ nhiệm. Nhưng anh không có nhiều thời gian để suy nghĩ vì đã bị Lan đã hối luôn:

“Quân mau giúp anh Vạn đỡ bàn ghế xuống nào!”

Quân nghe chị gái sai bảo cũng liền xắn tay áo lên đỡ bàn ghế trên xe xuống rồi sắp xếp vào gian phòng dạy học của Lan.

Xong xuôi Lan kêu hai người vào trong nhà uống nước rồi giới thiệu Quân:

“Đây là Quân em trai của em. Nó là học viên năm cuối của Đại học cảnh sát phòng cháy chữa cháy đấy.”

Nói xong thì quay sang Quân giới thiệu với Vạn:

“Còn đây là anh Vạn. Là phụ huynh của bé Hoài An học sinh cưng của chị. Anh ấy cũng từng là chiến sĩ cảnh sát phòng cháy chữa cháy đấy.”

“Ồ hóa ra là vậy ạ! Vậy chúng ta là đồng đội rồi! Rất hân hạnh được biết anh!”

Quân mừng rỡ đưa tay ra bắt tay Vạn.

“Rất vui được gặp cậu. Tiếc là tôi không còn nằm trong hàng ngũ đó nữa rồi. Nhưng tôi rất trân trọng những chiến sĩ cảnh sát phòng cháy chữa cháy như cậu.”

Vạn điềm đạm bắt tay Quân rồi nói trong tiếc nuối:

“Tôi rời khỏi ngành cũng gần 10 năm rồi.”

“Nhưng như thế này cũng là có duyên rồi đấy anh. Em cảm ơn anh đã giúp đỡ chị em rất nhiều trong thời gian qua.”

“Cũng không có gì to tát lắm. So với công lao của cô Lan đây với học sinh ở cái xã này thì chẳng thấm là bao đâu.”

Hai người như bắt được sóng trò chuyện rôm rả. Còn Lan thì xuống bếp để chế biến con cá thu mà Vạn vừa mang đến biếu cô.

***
Sáng, như lời đã hứa Lan dẫn Quân ra biển từ sớm để chờ thuyền về bến mua cá. Đúng là ở làng quê cái gì cũng rẻ. Nhất là hải sản vừa tươi lại vừa ngon. Quân mua rất nhiều tôm tích và cá thu mang về thị trấn cho bố mẹ. Chẳng mấy khi được xuống đây mà.

Mấy người dân ở đây cũng có vài người biết Lan. Thấy một chàng trai đi cùng cô giáo Lan người ta cũng tò mò bàn tán. Nhưng cũng chỉ nói thầm với nhau chứ không dám hỏi thẳng cô.

Lúc hai chị em đưa nhau về thì tình cờ gặp Tiệp đi dạy về. Lan mải mê với mớ hải sản mà em trai mua nên không để ý. Nhưng đôi mắt Tiệp thì cứ dán vào người Quân. Hóa ra cô ta năm lần bảy lượt khước từ mình là đã có người khác. Thế mà tỏ ra thanh cao lắm. Cũng cái loại đàn bà mê trai trẻ mà thôi! Tiệp tức tối nghĩ thầm. Anh ta đi theo hai chị em về đến tận nhà Lan. Thấy Quân ở trong nhà Lan mãi không ra anh ta đoán chắc chắn Quân là tình nhân của Lan thật rồi. Không ăn được thì đạp đổ. Hắn quyết tâm sẽ không để ai ăn ngon cái thứ mà hắn không được ăn.

Hắn bắt đầu theo dõi Quân. Từ đầu giờ trưa hắn đã đứng chờ ở góc đường nơi mà Lan sẽ đi qua rồi mới đến trường. Không ngờ Quân lại chở chị gái đi làm thật. Tiệp cũng theo hai chị em đến cổng trường thấy Quân quay trở về thì vội vã phóng xe đi trước rẽ vào một ngõ nhỏ. Anh ta chờ cho Quân gần đến nơi thì bất ngờ xông ra rồi đâm thẳng vào Quân.

May cho anh ta Quân đi chậm và cũng phanh kịp thời nên hai xe chị ngã loạng choạng ra đường. Một phần nữa là vì đường đất không phải đường bê tông nên dù ngã xuống đất cũng không ai bị xây xát gì mấy.

“Đi đứng kiểu gì vậy hả?”

Tiệp sửng cồ quát Quân:

“Ơ, rõ ràng là tại anh mà. Tôi đang đi ở làn bên phải đường. Anh ở đâu xông ra không nhìn đường còn đổ tội cho người khác là sao?”

Tiệp nghe con nói vậy liền quát to hơn để ra oai:

“Mày ở đâu đến đây mà dám ăn nói bố láo với tao hả?”

“Ở đâu thì cũng phải tuân theo luật giao thông Việt Nam cả. Tôi Không sai nên công việc gì phải sợ.”

Quân dõng dạc tuyên bố.

“Á à… để tao coi mày có biết sợ không nào!”

Tiệp lấy cớ gây gỗ liền xông vào định đấm cho Quân một quả thì không ngờ đã bị Quân lấy tay đỡ được rồi húc cùi chỏ vào ngực Tiệp khiến anh ta ngã lăn xuống đất.

“Thằng này! mày ở đâu dám đến đây đánh tao!”

“Anh đừng có giở cái thói chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng ra đây. Tôi là người ở thị trấn này.”

“Á à thị trấn này! mày tưởng là mày trên thị trấn là ngon hả?”

Tiệp bị đánh cho nhưng vẫn còn hăng m, áu đứng dậy xông vào liều mạng đấm đá túi bụi Quân nhưng không ăn thua. Anh ta không thể nào đọ với sức trai của Quân lại được tập luyện thường xuyên nên chỉ vài đường quyền thì một cánh tay của Tiệp đã bị bẻ quặt ra đằng sau khóa lại.

“Buông tao ra! nếu không tao báo công an gông cổ mày!”

“Anh cứ báo công an để tôi coi ai mới là người bị gông cổ nào! Từ nay chừa cái thói cậy gần nhà mà ức hiếp người khác đi nhé!”

Quân nói xong rồi đá đít Tiệp khiến gã lao thẳng lên phía trước vài bước rồi ngã lăn quay. Có mấy người đi qua thấy vậy cũng xuống can ngăn nhưng bị Tiệp chửi đổng nên họ cũng chẳng buồn dây vào nữa. Ở cái xã này ai chả biết vợ chồng nhà Tiệp tai tiếng cỡ nào mà.

Bài viết liên quan