Nhà giàu chọn dâu chương 2 | Tôi có quen cô không?

05/01/2024 Tác giả: Hà Phong 51

Một tuần sau.

Sáng sớm, bà Tâm đã sửa soạn kỹ lưỡng từ trang phục cho đến số tiền 15 triệu đồng – tiền lễ, để chuẩn bị đi hỏi dâu ở quê. Khi bà xuống nhà, thời gian đã hơn 7h, nhưng vẫn chưa thấy Hoàng Vinh, con trai bà đâu. Bực mình, bà lên phòng và phát hiện Vinh vẫn nằm ngủ. Bà la lớn:

Hoàng Vinh, mau dậy đi!
Nghe tiếng gọi, Hoàng Vinh giật mình, ngồi bật dậy. Bà, hồn nhiên, ném đồng thời nhấn mạnh:

Con mau mặc vào và đi hỏi vợ với mẹ đi. Con đã nói bao lần, mà con có ý định cãi mẹ đúng không?

Mẹ, mới sáng mẹ la làng cái gì thế?

Bà Tâm lấy ra quần tây và áo sơ mi trắng, quăng nó mạnh vào Vinh, và nói:

Con mau mặc vào rồi đi hỏi vợ với mẹ. Mẹ đã nói nhiều lần rồi đấy, con định cãi mẹ à?

Đã nói rồi, con không muốn cưới vợ, mà mẹ cứ ép. Mẹ à, đây là chuyện hôn nhân đại sự, không phải trò chơi vợ chồng. Vợ con phải là người con yêu.

Con… Đúng là con muốn làm mình lên ɱ.á.-ύ tao ૮.ɦ.ế.ƭ mà?

Bà Tâm và Hoàng Vinh tiếp tục gây chiến. Ông Tùng, không thể chịu nổi, bước vào và nói:

Thôi con, nghe theo mẹ đi. Cho mẹ con bả vừa lòng?

Ba?

Thôi đừng cãi nữa. Mẹ cũng muốn tốt cho con mà. Lấy vợ tuổi Thìn sẽ khá lên thôi.

Con không ngờ ba cũng mê tín đến vậy. Bực mình ba quá?

Bà Tâm, thấy thái độ của Hoàng Vinh, tỏ ra bực tức:

Bây giờ con cãi mẹ hả Vinh, con muốn mẹ ૮.ɦ.ế.ƭ đúng không hả?
Hoàng Vinh bực tức nhún vai và nói:

Thôi được cưới thì cưới. Nhưng mẹ phải thỏa hiệp với con một chuyện?

Được, con nói đi.

Bây giờ con theo mẹ đi để có mặt. Nhưng cưới xong về là con hết bổn phận. Mẹ không được bắt ép con làm gì đối với cô ấy nữa.

Bà Tâm, mặc dù không đồng ý lắm, cuối cùng cũng gật đầu. Bà nghĩ rằng chỉ cần cưới về, hai người sẽ từ từ xây dựng hạnh phúc riêng. Trước mắt, để thằng con trai phát triển theo ý muốn của mình là quan trọng nhất.

Được. Chỉ cần con cưới nó về rồi con muốn làm gì mẹ cũng đồng ý?

Rồi, ok. Mẹ ra ngoài đi.

Bà Tâm và ông Tùng rời phòng, rồi xuống nhà, đợi Hoàng Vinh. Trong khi chờ, ông Tùng nhẹ nhàng nói:

Bà cảm thấy ép buộc thằng Vinh là Ϯộι nghiệp cho nó lắm không?
Bà Tâm đang cầm tách trà, đặt xuống cái rầm, trả lời:

Ép buộc cái gì? Ai là người đi coi bói rồi giờ lại đổ thừa cho tôi vậy?

Thôi thôi, tôi nói vậy thôi. Bà làm gì bà thấy đúng.

Thì tôi đang làm đây nè. Ông nhớ, ông cũng là ba của thằng Vinh, cũng có quyền quyết định cuộc sống của nó đấy? Đừng để rồi khi có chuyện, lại đổ thừa mỗi mình tôi nha!

Thì tôi sống với bà bấy nhiêu năm nay, bà cũng biết mà. Có khi nào chuyện gì, bà quyết định mà tôi cấm cản bà đâu? Nếu tôi không nhu nhược thì ngày xưa thằng Quân nó đâu có…

-Cái Gì?

Bà Tâm đứng bật dậy trừng mắt, gân cổ căng trờn khiến ông Tùng đang nói phải thụt lùi. Ông ngồi nhìn bà Tâm nín thinh, lặng im.

Còn bà Tâm, trong lòng nổi lên ngọn lửa của sự tức giận. Bà nghiến răng, vì không muốn nhắc lại chuyện ngày xưa mà bà không muốn ông chồng đề cập.

-Nè tôi nói cho ông biết đấy, cái chuyện ngày xưa tốt nhất ông nên nín đi, thằng Vinh nó chưa biết đâu. Ông mà còn nhắc lại làm thằng ấy buồn thì ông biết tay tôi.

-Ừ thôi, tôi biết rồi. Thôi mẹ con bà lo mà đi sớm, không nắng…

Vùng quê nghèo hôm nay lại có chiếc xe hơi sang trọng chạy đến. Khi dừng xe ở đầu làng, Hoàng Vinh ngần ngại và không chịu vào nhà. Dù bà Tâm năn nỉ, anh vẫn giữ nguyên quan điểm và từ chối xuống xe. Vì không muốn gây chuyện, bà Tâm đành nhập một mình cùng bà Lệ vào nhà người ta để trò chuyện.

Ngôi nhà lá nhỏ và con đường đầy đất khiến bà Tâm không rất hài lòng. Tuy nhiên, khi bước vào nhà và trải qua sự chân thành của bà Hai, bà Tâm lại thấy thoải mái hơn.

-Dạ, mời bà và dì Lệ ngồi xuống ghế. Đường xa mệt lắm, phải không bà?

Bà Tâm gật đầu và nhìn bà Hai, sau đó bảo bà Lệ đặt giỏ trái cây lên bàn và cười đon.

-Dạ chào bà chị, tôi và con trai tôi đã đi từ sáng, nhưng nó đang ở ngoài đầu làng trông xe, không chịu vào. À, bà chị à?

Nhìn bà Tâm nhìn mãi vào trong nhà, bà Hai hiểu ý và gọi:

-Hạnh ơi, bưng nước ra mời bà nè con.

Hạnh, đang pha trà, nghe tiếng mẹ gọi, cô nhẹ nhàng trả lời rồi bưng khay trà ra mời khách.

-Dạ con mời bà, con mời dì Lệ dùng trà?

Bà Lệ gật đầu và cầm tách trà. Bà Tâm ngắm nhìn Hạnh từ trên xuống dưới, sau đó gật đầu hài lòng với bà Hai.

-Ừ, ngoan, đúng là con bé xinh. Ban đầu tôi lo rằng có khuyết điểm gì đấy, thằng Vinh nó không thích, nhưng khi gặp con bé, tôi thấy ưng bà chị ạ. Bây giờ, tôi muốn bàn với chị vấn đề khác luôn đấy…

Hạnh đứng một bên, nghe bà ấy nói muốn bàn vấn đề khác nên cô xin phép rời đi để mẹ nói chuyện. Hành động thông minh của Hạnh khiến bà Tâm ưng ý một lần nữa.

Nhìn bà Hai, bà Tâm rút số tiền 15 triệu từ túi và đẩy về phía bà Hai, nói:

-Đây là số tiền lễ cưới khi bà chị gả con gái cho gia đình tôi. Nhưng trước khi chuyển tiền, tôi muốn hỏi lại một lần nữa, con gái bà chắc chắn là tuổi Thìn chứ?

Bà Hai trả lời thật thà:

-Chuyện hôn nhân đại sự, tôi không dám dối gạt. Con Hạnh nhà tôi thực sự là tuổi Thìn.

Bà Tâm, vừa lau mồ hôi vừa cười hài lòng:

-Được rồi, tôi đã yên tâm. À, bà chị có đòi hỏi gì về đám cưới không chị…?

-Ờ thì… – Bà Hai ngập ngừng và ấp úng, vì bà không biết phải nói sao cho đúng, vì sợ nếu làm đơn giản thì nhà trai không chịu, còn nếu làm quá lòe loẹt thì bà cảm thấy như bán con.

Ngồi bên, quan sát bà Hai bất lực và lo lắng không biết phải trả lời sao, bà Lệ nhanh chóng xen ngang:

-Cô Tâm ơi, tôi nghĩ ở vùng quê nghèo không cần làm đám cưới lớn. Chị Hai cũng là người đơn chiếc. Thôi thì chúng ta chỉ cần rước dâu về và làm tiệc nhỏ thôi. Cô chỉ cần định ngày rước dâu và cho của hồi môn là được.

Bà Tâm nghe bà Lệ nói có lý nên nhanh chóng đồng thuận và đề xuất:

-Thôi vậy là được. Bây giờ tôi sẽ gửi 15 triệu trước để bà chị sắm sửa và mua quần áo cho dâu tôi. Tháng sau, tôi sẽ chọn ngày rước dâu và chuẩn bị của hồi môn. Bà chị thấy có được không?

Bà Hai nghe vậy, vui mừng và không dám từ chối, chỉ mong con gái được hạnh phúc là bà vui rồi. Cũng thấy thái độ của bà Tâm tốt, bà Hai cũng yên tâm gả con.

-Dạ, tôi sẽ sắm sửa cho con Hạnh tươm tất. Bà đừng lo.

-Thôi vậy là ổn rồi. Bây giờ hai bà nên uống trà thay vì rượu, ấm tình chút đi nào?

Bà Lệ đề nghị, bà Tâm và bà Hai đồng thuận và nhanh chóng cầm ly trà uống chung, tạo nên bầu không khí vui vẻ.

Căn nhà lá nhỏ bỗng nhiên trở nên ồn ào và đầy tiếng cười hôm nay. Chỉ có Hạnh đứng ở góc nhà, nghe hết cuộc trò chuyện, lòng cô trở nên loạn lạc, nỗi đau và tình yêu vừa chớm nở nhanh chóng được chôn vùi trong trái tim. Từ bây giờ, cô sẽ rời xa quê nhà, mẹ già, và không thể gọi tên Minh Quân để theo chồng về một xứ lạ. Mỗi đêm nằm bên cạnh chồng, nước mắt của Hạnh lại phải rơi dài khi nhớ về Minh Quân.

…Tháng sau…

Trút bỏ chiếc áo dài cưới lộng lẫy, đêm đã khuya. Hạnh lên phòng và ngồi trước gương, đôi mắt sưng húp. Khuôn mặt cô không còn nụ cười giả tạo mà thay vào đó là vẻ ủ dột và buồn bã.

Cầm lược, nhẹ nhàng chải lại mái tóc dài đen huyền của mình. Có một thời gian, ai cũng khen ngợi và mê mẫn mái tóc của cô, thậm chí yêu luôn cả chủ nhân của nó. Thế nhưng bây giờ mái tóc vẫn còn đó, vẫn dài và đẹp, nhưng chủ nhân của nó đã làm vợ cho người khác. Tay nâng mái tóc dài, lòng Hạnh càng đau đớn khi nhớ đến Minh Quân. Hai tháng anh đi xa, không biết anh có khỏe không, có nhớ cô không? Và liệu anh có buồn, có đau không khi biết tin cô đã lên xe hoa theo chồng về xứ người.

Hạnh đang suy nghĩ, bất ngờ có tiếng bước chân xiêu vẹo vào. Một giọng nói lèm bèm, say khước vang lên:

-Mấy em đâu rồi, đến đây với anh đi mấy em ơi…

Hạnh giật mình quay lại, thấy Hoàng Vinh đang say mèm bước đi chân xiên loạng choạng. Cô vội chạy đến và đỡ anh.

-Anh Vinh, anh có sao không? Sao lại nhậu đến mức say thế này?

Hạnh vừa đỡ vừa hỏi. Hoàng Vinh lạnh lùng hất tay cô ra, rồi quay lại nhìn cô. Đôi mắt lơ mơ mở nhắm, hơi thở rượu mèm tỏa ra.

-Cô buông tôi ra, cô là ai vậy?

Hạnh thở mạnh và trả lời:

-Em là Hạnh, là vợ mới cưới của anh!

-Hạnh à? Tôi có quen cô không?

Hoàng Vinh nói xong liền ngã xuống giường và nằm ngủ, còn Hạnh đứng như tượng đá, mắt nhìn về người chồng mà cô vừa mới lấy.

Cay đắng lắm, giữa bức tranh tân hôn rực rỡ, giữa những lời chúc phúc của quan khách, cô không tìm thấy chút háo hức nào của một cô dâu. Thay vào đó là tiếng nấc nghẹn đầy đắng cay khi ở bên người cô không có tình yêu nào…

Bài viết liên quan