Nhà giàu chọn dâu chương 5 | Xin hãy nói nhẹ nhàng

05/01/2024 Tác giả: Hà Phong 38

-Bà Hai nghe vậy buồn lắm nhưng chỉ dám dằn lòng và dịu giọng nhìn con rể trả lời:

-Ờ, mẹ mới lên. Tại lâu rồi không thấy hai đứa về thăm mẹ nên mẹ lên coi hai đứa ra sao?

Vinh thái độ khinh khỉnh trả lời:

-Mẹ thăm cũng vậy, không thăm cũng vậy. Con gái mẹ có mất miếng thì nào đâu?

Hạnh nhìn Vinh khó chịu với những gì anh ta vừa thốt ra, sợ anh ta nói lỡ lời làm mẹ mình lại buồn lòng nên Hạnh lên tiếng:

-Nè anh Vinh, mẹ tôi lên thăm tôi mà anh nói như vậy đó hả?

Vinh nhúng vai trừng mắt nhìn Hạnh:

-Ủa ở tại đây có ai ăn trộm ăn cắp cái gì đâu mà phải thăm hả? Ở đây không có người trắng trẻo, đầu tóc mập mạp béo ốm đâu mà phải lo lắng?

Bà Hai nghe từng lời của Vinh nói, trái tim bà như bị rạch ra, nhưng bà nén lại và nói:

-Mẹ cảm ơn con, cảm ơn con đã chăm sóc cho con gái của mẹ. Nếu không con gái mẹ còn phải khó khăn hơn nhiều.

Vinh kéo ghế ra ngồi, bắt chéo chân nhìn mẹ vợ trả lời:

-Có gì đâu mà cảm ơn!

Nhưng Vinh hỏi, bà Hai chỉ nhẹ nhàng nói:

-Mẹ chỉ muốn thấy con gái mình hạnh phúc. Mẹ không mong muốn gì nhiều.

Vinh lại nói một cách lạnh lùng:

-Giao kèo rồi thì phải thế chứ? Đúng không Hạnh?

Hạnh nghe, càng ngày càng bức xúc, không giữ được bình tĩnh nữa khi thấy mẹ mình buồn lòng. Cô nói:

-Nè anh Vinh, anh nên giữ lời nói đi. Nếu anh không thích sự có mặt của mẹ tôi, anh có thể rời khỏi và lên phòng. Khi nào mẹ tôi về, chúng ta sẽ nói chuyện sau.

Hoàng Vinh thấy Hạnh chỉ tay về mặt mình, chợt bắt đầu thay đổi thái độ:

-Cô lớn tiếng với ai vậy hả? Cô còn làm dâu nhà này, tôi vẫn là rể của mẹ cô. Nhưng đừng lên đây soi mói tôi. Tôi và cô đã có giao ước rồi. Tiền cưới đã đưa, không còn thiếu một xu. Cô nghĩ làm gì, định kèo nài cái gì?

Hạnh lên tiếng:

-Anh Vinh, tôi xin anh đó, hãy giữ lời nói. Nếu anh không thích mẹ tôi ở đây, hãy nói nhẹ nhàng hơn. Mẹ tôi lên thăm tôi, không phải để anh nói những lời đó.

Hoàng Vinh lạnh lùng:

-Lên thăm hay là muốn làm phiền, rồi còn cai quản thằng này nọ?

Bà Hai vô cùng đau lòng trước sự cay đắng, thương tâm của Hạnh.

Ngước nhìn Hoàng Vinh, bà Hai thốt lên:

-Ngày xưa mẹ gả Hạnh, mẹ nghĩ nó sẽ làm dâu, làm vợ và cùng con xây dựng một mái ấm hạnh phúc. Nhưng bây giờ, mẹ không được phép thăm nó hả con?

Vinh nhanh chóng đồng ý trước lời nói của bà Hai. Anh mỉm cười nhếch mép:

-Ok ok, mẹ thăm thì thăm. Nhưng tôi cảnh báo trước, nếu mẹ và Hạnh làm gì đến tài sản của gia đình tôi, tôi không để yên cho hai người đâu.

-Bạn tôi… Anh…

-Thế là sao? Chưa nói thẳng, tôi hiểu ý cô muốn nói rồi đó?

-Vinh sao anh lại đối xử tệ với vợ tôi vậy?

-Là cô ấy tự nguyện, tôi không ép buộc. Dù sao, đã lên đây rồi. Tiền đây…

Vừa nói, Vinh rút ra và đưa cho bà Hai một số tiền một cách không tôn trọng:

-200 ngàn đây, mẹ lấy về xe.

Bà Hai từ chối:

-Thôi, mẹ không cần đâu con ạ.

-Về đi, tôi bận đây. À, Hạnh, ba mẹ tôi qua nhà bạn tôi sau nhé!

Vinh rời đi, khi đó bà Hai ngồi thụp xuống ghế, nước mắt tuôn dài khi nghe con rể mình nói những lời khinh bỉ. Hạnh, cũng không biết phải xin lỗi mẹ thế nào khi cô đã gây ra nhiều khổ đau.

-Con xin lỗi, con xin lỗi mẹ? Con không ngờ Hoàng Vinh lại nói những lời vô tâm với mẹ như vậy? Mẹ ơi, mẹ đừng buồn nha mẹ?

Bà Hai lau nước mắt và ôm Hạnh:

-Mẹ không sao con ạ? Con không có lỗi gì cả. Chỉ vì mẹ nghèo, mẹ phải gả bán con, nên họ nghĩ thế.

-Thôi, mẹ đừng nghĩ vậy. Sẽ có lúc mây đen tan đi, mẹ nhớ điều đó. Dù sao, ở đây con sống cũng tốt.

-Ừ, thôi mẹ về nha con… đã chiều rồi.

-Mẹ ở lại chơi với con vài hôm đi mẹ?

-Thôi, để mẹ về lo cho mấy con heo, gà ở quê nữa. À, Hạnh, trả lại tiền cho Vinh dùm mẹ nhé. Mẹ còn mang cho con trái bầu, bí và con gà nữa để nấu.

Hạnh nhận tiền từ mẹ, buồn buồn. Bà Hai quay đi, khi bà rời khỏi nhà, Hạnh nhìn theo mẹ cô nhưng lòng đau xé lòng. Nhưng với sự trớ trêu của số phận, cô chỉ cầu nguyện cho mẹ được mạnh mẽ. Dù xa nhau, cô hy vọng sẽ có ngày được gặp lại.

…Một tháng sau

Buổi sáng Hạnh lo đủ chuyện trong nhà và phải chạy đi lo vụ tiền hụ và tiền góp của mẹ chồng, nên khi về nhà đã quá trưa. Cảm giác mệt mỏi và say nắng khiến Hạnh quyết định nằm nghỉ một lúc. Tuy nhiên, cô lại ngủ quên và tỉnh dậy khi bà Tâm la ó inh ỏi từ dưới nhà. Đã quá 4 giờ chiều.

-Trời ơi con Hạnh, thằng Vinh đâu rồi? Cả nhà hết rồi, tao gọi mãi mà bọn chúng nó không nghe à?

Bà Tâm tỏ ra tức giận và tru tréo. Hạnh giật mình tỉnh dậy, nhìn vào đồng hồ đã trên 4 giờ chiều.

-Trời ơi, mẹ mới về à?

Bà Tâm đẩy mạnh chiếc túi đựng hàng xuống ghế và hỏi tức giận:

-Cả nhà ở nhà làm gì mà tôi gọi mãi chẳng thèm nghe?

Hạnh cúi đầu, run run trả lời:

-Dạ, con…

Bà Tâm không chờ Hạnh nói xong, lại la ó lớn:

-Thằng Vinh đâu?

-Dạ, anh Vinh đi ra ngoài từ trưa rồi ạ.

Lúc này, khuôn mặt của bà Tâm trở nên đen kịt hơn, và bà hỏi tiếp:

-Ở nhà làm gì mà tao gọi cháy máy cũng không nghe?

Hạnh tái mặt, cúi đầu trả lời:

-Dạ… con… con…

Trước khi Hạnh kịp nói xong, bà Tâm nổi giận:

-Thằng Vinh đâu?

-Dạ, anh Vinh đi ra ngoài từ trưa rồi mẹ ạ.

Hạnh nghe mẹ chồng nói về tình hình, dù còn sợ hãi nhưng cô cũng không thể không lo lắng. Cô nhanh chóng nhặt những mảnh vỡ dưới đất, vừa làm vừa nhẹ nhàng hỏi mẹ chồng:

-Có chuyện gì mẹ nói rõ ra xem con có giúp được mẹ không ạ?

Hạnh chỉ mới nói vậy, bà Tâm đã đáp trả một cách khinh bỉ và nhổ nhàng, thể hiện thái độ phẫn nộ:

-Tiền hụi của tôi bị giật mất và hàng trong xưởng cũng bị công an tóm hết. Cô nói đi, cô giúp gì được cho tôi đây hả con dâu?

Bài viết liên quan