Nhà giàu chọn dâu chương 7 | Gặp lại Minh Quân

05/01/2024 Tác giả: Hà Phong 28

-Bà Tâm như không thể tin được những gì Hoàng Vinh vừa nói, bà ngã người ra ghế nhìn Vinh thốt lên:

-Con..con nói thật hả Vinh.

Hoàng Vinh cười nhạt, biểu cảm khinh khi nhìn Hạnh rồi mạnh dạn đưa hai ngón tay lên đầu thề thốt:

-Thật, con xin thề! Nếu từ ngày cưới nó về, con động nó lần nào thì con thân tàn ma dại đi.

Hạnh đứng im lặng, nghe Hoàng Vinh nói hết câu mà cô tức đến mức run cả người đành nuốt đắng cay mà lên tiếng:

-Như vậy cũng may cho tôi rồi đó. Cảm ơn anh, cảm ơn anh vì kể từ hôm nay tôi không còn phải nói dối với cả nhà nữa.

Hạnh vừa dứt lời thì.

Bốp

Bàn tay năm ngón in hằn lên gương mặt của Hạnh, lớp da mặt mỏng manh như ứa ra những dòng ɱ.á.-ύ đỏ. Hạnh ôm mặt chịu đựng, còn Bà Tâm sau khi tát Hạnh, bà chẳng tỏ ra thương xót một chút nào mà lại còn nghiến răng tru tréo:

-Cô nói cái gì? Bây giờ thấy nhà tôi gặp chuyện, cô mừng, định thoát khỏi nhà này hay sao mà cô lại mở miệng nói ra câu đó? Tôi nói cho cô biết cô đã là dâu của nhà này thì dù con tôi đối xử với cô thế nào thì cô cũng phải chấp nhận và không được phép rời đi nha chưa? Cô mà có cái suy nghĩ rời khỏi đây thì tôi sẽ cho Һγ siпh vặt lông mẹ con cô đó?

Hạnh bị tát, cô sững sờ đưa tay lên chạm vào má mình. Vết thương từ từ sưng phồng lên vì bà Tâm cố ý tát rất mạnh. Dù cho cái tát này có gây cho ς.-ơ τ.ɧ.ể cô đau bao nhiêu thì cũng chẳng bằng nỗi đau trong lòng Hạnh đang gánh chịu. Hạnh có phải đang suy nghĩ là chồng mình không chung đụng thì cô sẽ mừng và thoát khỏi nơi này đâu. Hạnh chỉ muốn nói cho Hoàng Vinh biết rằng khi những gì anh ta đang làm thì bản thân anh ta chưa xứng đáng là một người chồng thôi. Từ ngày Hạnh được gả về đây, dù là cuộc hôn nhân này chỉ là một cuộc trao đổi bằng tiền, nhưng đối với bản thân cô thì cái gia đình này cũng coi như nó là gia đình của chính cô rồi. Cô chưa bao giờ dám có cái suy nghĩ sẽ đèo bồng thêm một cuộc hôn nhân nào nữa cả. Trong thâm tâm cô chỉ mong muốn có một ngày Hoàng Vinh sẽ thay đổi chí thú lo làm ăn và anh ta sẽ làm tròn trách nhiệm của một người chồng. Có ngờ đâu…

Hạnh vừa suy nghĩ, nước mắt tгêภ mi vừa rơi xuống. Tâm hồn cô đau đớn mệt mỏi đến rã rời, nhưng lúc này Hạnh không muốn trả lời một câu nói nào nữa. Nên mặc tình bên tai vẫn còn nghe tiếng mỉa mai từ Hoàng Vinh và tiếng nhiếc mắng liên tục từ mẹ chồng. Cô vẫn một mực chọn cách im lặng…

Ông Tùng vừa giải quyết chuyến hàng bị bắt từ bên ρhâп xưởng về, mới bước chân vào nhà lại chứng kiến cái cảnh vợ mình và thằng con trai quý ʇ⚡︎ử đang hà hϊếp con dâu. Ông bực mình nên liền quăng mạnh cái cặp táp xuống bàn rồi nghiêm giọng lên tiếng:

-Hai mẹ con bà định ăn hϊếp con Hạnh đến bao giờ hả? Thấy con nhỏ ngoan hiền mẹ con bà định trèo lên đầu người ta ngồi luôn hay sao?. Còn thằng Vinh ba không ngờ là con lại đối xử tệ bạc với vợ mình như vậy luôn đó.

Hoàng Vinh nghe ba mình hỏi Ϯộι. Mặt anh ta lấm la lấm lét nhưng vẫn cố lên tiếng thanh minh:

-Ba đừng có trách con. Từ đầu con đã nói con không thích Hạnh rồi. Tại mẹ đó mê tín dị đoan nên thế đó.

Bà Tâm chen ngang:

-Mê tính cái gì hả? Thì ba mày nói mày hợp với tuổi con rồng thì tao nghe lời tao cưới con rồng. Chứ tao đâu có biết con rồng nói xui tận ๓.ạ.ภ .ﻮ như thế, mà cái mặt nó lại là cái mặt hãm tài…

Ông Tùng gắt lên:

-Bà mới hãm tài đó. Tôi nói thiệt nhà này mà không có con Hạnh vun vén bao lâu nay thì đã tan nát lâu rồi. Tôi Ьệпh tôi đau cũng con Hạnh lo, còn mẹ con bà một thằng thì suốt ngày đàn đúm. Còn bà suốt ngày hụi hè làm ăn bất nhơn. Gia đình này có ngày hôm nay là do bà đó.

Ông Tùng tức nên nói một mạch, vừa nói xong lại ôm ռ.ɠ-ự.ɕ ho lên. Hạnh thấy ba như vậy cô dù đang đau vẫn đi tới dìu ba chồng ngồi xuống còn lật đật chạy đi pha cho ông một ly nước cam. Riêng bà Tâm và Vinh thì hoàn toàn im lặng…

Bầu không khí trong ngôi nhà bỗng trở nên ngột ngạt vô cùng. Ai cũng có suy nghĩ riêng và ai cũng cho cái lý luận mình là đúng nên ai ai cũng ra mặt đối đầu. Tuy không gây nhau bằng hành động, nhưng từng ánh mắt trong gia đình nhìn nhau thôi cũng đủ căng thẳng vô cùng.

Đúng lúc này từ nhà sau dì Lệ đi ra. Bà nhìn mọi người khép nép cúi đầu rồi lên tiếng:

-Dạ cơm tôi nấu xong rồi. Mời ông bà chủ và cậu mợ hai xuống dùng cơm.

Bà Tâm đang trong lúc căng thẳng, thoáng thấy bà Lệ trong đầu bà Tâm lại nhớ ra một chuyện nên tức khắc lên tiếng:

-À bà đứng lại đây cho tôi nói chuyện này?

-Dạ bà chủ cứ nói. Tôi nghe.

-Tôi tính rồi, bà lên này cũng ngót nghét 10 năm. Đây tháng này tôi trả bà luôn hai tháng lương. Xong rồi bà thông cảm nghỉ việc giúp tôi nhé?

Vừa nói bà Tâm vừa mở Ϧóþ đếm trong đó và rút ra mấy tờ tiền đưa cho bà Lệ. Còn bà Lệ thấy hành động này của bà Tâm bà không khỏi bàng hoàng, cầm lấy tiền mà tay bà run run hỏi lại:

-Bà chủ…chuyện này…là là sao ạ?

Bà Tâm tặc lưỡi ậm ờ sau đó thở dài lên tiếng. Vì thật ra chuyện này bấm bụng lắm bà mới quyết định:

-Thật ra thì tôi cho bà nghĩ tôi cũng không vui lắm đâu. Nhưng vì thời gian này gia đình có chút khó khăn, với lại con Hạnh về đây rồi nên mọi chuyện tôi với con dâu tôi làm cũng được. Bà thông cảm giúp tôi nhé!

Bà Lệ nghe rõ sự tình như thế cũng đỡ lăn tăn nên liền trả lời:

-Dạ tôi hiểu rồi. Cảm ơn ông bà chủ bao lâu nay đã thương tình giúp đỡ cho tôi. Thôi thì ông bà chủ cậu Vinh và mợ Hạnh xuống ăn cơm. Tôi dọn cho mọi người bữa ăn cuối. Rồi tôi sắp xếp quần áo tôi ra xe về luôn buổi chiều này.

Bà Tâm quyến luyến gật đầu với bà Lệ. Sau đó đôi mắt rưng rưng quay sang nói với cả nhà:

-Thôi cả nhà mình vào dùng cơm đi. Ăn xong thằng Vinh lấy xe chở dì ra bến xe về. Còn con Hạnh ăn xong đi qua mấy nhà kia gom hụi luôn cho mẹ, họ không trả cũng phải làm cách nào đó cho họ trả mới được nghe chưa?

-Dạ mẹ…

Buổi chiều hôm đó cả nhà ăn cơm xong thì mỗi người mỗi việc. Hạnh tiễn dì Lệ ra xe chào tạm biệt dì xong cô cũng đội luôn cái nón, tay đeo túi ҳάch rồi lên xe chạy đi gom hụi cho mẹ chồng.

Cũng may cho Hạnh. Sau khi cô đi đòi lần thứ mấy nữa thì 5 hộ gia đình kia người ta cũng trả cho cô. Đến chiều muộn khi màn đêm dần khuất mình. Cầm xấp tiền của nhà cuối cùng trả, Hạnh bỏ vào túi rồi lên xe đi về.

Chiếc xe bon bon tгêภ đường. Vừa chạy xe mà Hạnh vừa mừng vì lần này đi đòi họ lại trả nhanh chóng. Có như thế cô về nhà mới không bị nói nặng nhẹ. Cũng bởi vì cái thái độ của mẹ chồng cô dạo này, mà Hạnh phải thường xuyên chạnh lòng khi mà bao nhiêu bực dọc mẹ chồng đỗ trút lên đầu cô.

Đỉnh điểm là hôm nay cái tát muốn cháy má tгêภ gương mặt đã khiến Hạnh không khỏi kinh sợ…

Đang suy nghĩ hỗn loạn không lâu, bất ngờ có chiếc xe máy chạy kè sát xe của Hạnh.

Và một trong hai thanh niên trên xe thẳng chân đạp làm Hạnh ngã nhào, giựt luôn túi ҳάch và nhanh chóng tẩu thoát.

Hạnh bị bất ngờ, té ngã và đau đớn. Mặc dù vết thương khá sâu nhưng cô vẫn giữ bình tĩnh, gượng dậy và kêu to để mọi người giúp đỡ. Tuy nhiên, kêu gào của cô không nhận được sự quan tâm nào từ người xung quanh.

Gọi một lúc mà không có sự giúp đỡ, Hạnh buộc phải từ bỏ vì cảm thấy mệt mỏi. Dưới bàn chân, vết thương chảy đầy máu, cô đứng không vững và liêu xiêu ngã xuống. Trong khoảnh khắc này, có một người nhanh chóng chạy đến, dang tay đỡ cô lên. Mùi hương quen thuộc làm Hạnh mở mắt ngạc nhiên và nhìn vào khuôn mặt người đối diện. Miệng Hạnh đóng cứng, khó nói.

-Anh… anh Quân…? Làm sao anh lại ở đây?

Minh Quân vừa bước ra khỏi một bệnh viện lớn. Anh lang thang ra đường để giảm căng thẳng sau chuyến thăm gia đình, vì ba anh đang bị bệnh nặng. Anh vô tình chứng kiến tai nạn trước mắt và chạy đến để giúp. Nhưng khi nghe câu nói, Minh Quân ngưng lại, trái tim anh như ngừng đập, hơi thở trở nên khó khăn khi anh nhìn kỹ. Trong vòng tay của anh, người bị tai nạn chính là Hạnh. Khuôn mặt xinh đẹp ngày nào giờ trở nên tồi tệ, và vết thương do bạo hành làm mặt cô bầm tím. Anh cảm thấy đau lòng khi nhìn thấy điều này.

Người con gái này đã chiếm lĩnh tâm trí anh suốt thời gian dài, và giờ đây gặp lại trong tình huống đau lòng như vậy.

Vẫn giữ Hạnh trong lòng, bàn tay anh siết chặt hơn. Minh Quân nhìn vào đôi mắt sâu lắng của Hạnh và trầm giọng hỏi:

-Là em phải không? Chính là em, Hạnh ạ? Tại sao em lại ở đây như vậy?

Bài viết liên quan