Nhà giàu chọn dâu chương 8 | Gạt đi nước mắt

05/01/2024 Tác giả: Hà Phong 54

Hạnh ngẩng lên nhìn Minh Quân, cô cảm thấy mất mát một lúc rồi đẩy anh ra mạnh mẽ.

Khuôn mặt quen thuộc nằm trong ánh chiều tà, gợi lên những ký ức, và cơn gió đưa đi những ký ức ngày xưa. Cả hai đều lúng túng, nhìn nhau với vẻ ngượng ngùng. Mái tóc của Hạnh rối bời che mờ nửa khuôn mặt u buồn, nhưng Minh Quân vẫn nhận ra sự đau khổ trong đôi mắt ấy, cảm nhận được rằng sau hôn nhân, người mà anh từng yêu không hạnh phúc. Trái tim Minh Quân như được kích thích, khao khát đắm chìm vào tình yêu.

Cả hai nhìn nhau, tâm tư dằn xé, mỗi người giữ trong lòng suy nghĩ riêng, nhưng không thốt ra lời. Hạnh và Quân cùng nhau đỡ chiếc xe máy của Hạnh, sau đó Minh Quân kiểm tra vết thương tгêภ trên tay chân cô. Trong khi cô đứng đó, Hạnh ngắm nhìn Quân một cách ngần ngừ, mi cô cụp xuống khi nhận ra vết sưng trên mặt anh, và cô lên tiếng ngần ngừ:

Em cảm ơn anh… Anh về khi nào vậy?
Minh Quân trả lời với giọng trầm, giọng ổn định:

Anh về mấy ngày trước vì ba anh nằm viện ở đây. Còn em, tại sao lại bị thương như thế này? Và… chồng em đâu?
Hạnh nghe Quân hỏi, cô xấu hổ và nhẹ giọng đáp:

Em đang đi gom hụi cho mẹ chồng, nhà em ở đằng kia. Đường đi về thì bị bọn ςư-ớ.ק nó ɧà.ήɧ ɧύ.ήɠ. Chồng em, anh ấy đang làm việc khác nên không đi theo em được… Anh làm sao biết em có chồng vậy?
Minh Quân cười trừ đáp:

Biết chứ em. Khi anh sang nước ngoài, mẹ anh nói rằng em đã có chồng. Gia đình chồng em rất giàu có. Em không nhớ em đã hứa với anh như thế nào, phải không Hạnh? Em nói em sẽ đợi anh về mà.
Lời nói như trách móc, hờn giận, đau khổ từ Minh Quân khiến cho tâm can của Hạnh bắt đầu xé lẻo. Cô đau lòng, áy náy trước Minh Quân hơn nhiều. Chàng trai mà cô từng yêu thương trong những năm tháng thanh xuân giờ đây lại đứng trước mặt cô, đầy sự phẫn nộ.

Hai hốc mắt của Hạnh cay xòe, dù cô cố gắng đứng trước anh một cách mạnh mẽ, nhưng cuối cùng, nước mắt vẫn không thể kiềm chế.

Em xin lỗi… Anh có trách em không? – Hạnh nói, giọng nghẹn ngào.
Nhìn thấy Hạnh đau khổ, Minh Quân càng thêm yêu cô. Anh từ từ đưa tay lên lau đi nước mắt trên khuôn mặt của Hạnh. Minh Quân lắc đầu và nói nhẹ:

Anh không trách em, ngược lại, anh thương em nhiều hơn.

Anh Quân!

Im đi em. Anh thương em sao?

Hai từ “anh thương” như một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ tràn vào tâm hồn Hạnh, làm cho cô cảm thấy ấm áp giữa lạnh buốt đã lâu. Cô cúi đầu, không dám nhìn Minh Quân, trong cổ họng cô, một chuỗi nghẹn ngào nghẹn lại.

Con Hạnh, mày gom tiền xong chưa? Đứng đây làm gì? – Bà Tâm ҳάch cây dù phe phẩy tới, không quan tâm đến tình trạng của Hạnh, chỉ lớn giọng hỏi về số tiền mà bà giao cho cô để đòi nợ. Bây giờ với số tiền đó, bà Tâm có thể giải quyết một số vấn đề.

Hạnh nghe thấy giọng bà Tâm, cô giật mình nhìn lên. Trong tình trạng như vậy, khuôn mặt của cô trở nên tái nhợt hơn. Cô lần lượt kể lại sự cố, hy vọng bà Tâm sẽ hiểu và giúp đỡ.

Dạ, mẹ… con… con…
Tay chân run rẩy, Hạnh lắp bắp cố gắng diễn đạt. Tuy nhiên, bà Tâm không chờ đợi, ngay lập tức quát tháo:

Con cái gì hả? Sao người ta không trả cho mày đúng không? Bởi tao nói mày là thứ ăn hại, chẳng có sai đâu.

Dạ không phải đâu mẹ? Người ta lần này trả con đàng hoàng lắm mẹ ạ…

Vậy tiền đâu rồi hả?

Dạ… Dạ tiền con con.. Mẹ ơi xin mẹ tha lỗi cho con. Con đi về bị ςư-ớ.ק hết rồi mẹ à?

Nghe Hạnh trả lời, bà Tâm không kìm được cảm xúc. Trống ռ.ɠ-ự.ɕ bà ᵭ.ậ..℘ liên hồi, bà gào lên:

Trời ơi, mày ﻮ.เ.+ế+..Ŧ tao rồi, Hạnh ơi. Trời ơi là trời…

Mẹ… con xin lỗi mẹ!

Đồ cái thứ hãm tài…?

Vừa nói, bà Tâm đưa tay ghì đầu Hạnh xuống, dù cô liên tục van xin nhưng bà Tâm vẫn không chấp nhận, càng liên tục cҺửι rủa:

Cái thứ vô dụng, mày là con rắn ᵭộc, mày bước vào nhà tao để báo hại gia đình tao. Trời ơi… từ nay.. Từ nay không có dâu con gì hết. Tao coi mày là con osin, mày làm osin cho nhà tao để trả hết số tiền 15 triệu và số tiền hụi này. Có ૮.ɦ.ế.ƭ mày cũng đừng mong bước ra khỏi nhà tao nghe chưa?
Hạnh bị bà Tâm ᵭάпҺ, cô đau lắm nhưng không dám phản kháng, chỉ luôn miệng cầu xin bà. Quân thấy Hạnh bị như vậy, anh không nhịn được liền nhanh chân đi tới xô mạnh bà Tâm ra, đưa tay kéo Hạnh về phía mình rồi lia mắt nhìn sang bà Tâm. Anh lạnh giọng lên tiếng:

Bà dừng lại nghe chưa? Bà ác vừa thôi. Số tiền đó cô ấy bị mất chứ không phải Hạnh gian dối gì đâu mà bà đối xử như thế. Người ta té xe xém chút là mất ๓.ạ.ภ .ﻮ mà bà còn tiếc tiền là sao? Bà coi lại, bà có xứng đáng là mẹ chồng của Hạnh không hả?
Bà Tâm bị xô bất ngờ, chao đảo một lúc mới gượng đứng lên. Bà nhìn Minh Quân thốt ra mấy câu tục tĩu:

Mày là ai mà nói vậy hả? Nói chuyện sao mà nghe mắc cười. Tiền không tiếc, thì tiếc con c*c gì hả mày?
Hạnh nghe hai bên đối co, giữa đường, cô sợ người ta nhìn thấy lại ᵭάпҺ giá không hay nên nhìn Quân, nói:

Anh Quân thôi đi anh?
Quân thở hắt ra, nhìn Hạnh lớn giọng bức xúc:

Em đó chuyện gì cũng nhịn. Họ ăn hϊếp đó?

Em…!

Bà Tâm đứng nhìn một màn trước mặt. Thật là gai mắt. Bà liền chắp tay ra sau đích đi một quan sát Hạnh và Quân rồi nói:

Cha… có trai bênh dữ hen. Nói hai đứa bây có tư tình gì đúng không?
Sợ mẹ chồng hiểu lầm, Hạnh liền đứng giữa giải thích:

Dạ không phải đâu mẹ? Anh Quân đây là bạn ở gần nhà con ở quê. Anh ấy lên đây nuôi ba anh Ьệпh nên tình cờ bọn con gặp nhau thôi mẹ?
Bà Tâm nghe nói vậy nhưng vẫn một mực không tin, bĩu môi rõ dài:

Bạn, bạn mà nhìn mày nó đau lòng dữ hen!
Minh Quân đứng ngoài, mấy lời bà Tâm nói anh lại nhịn không được, liền tức tốc trả lời ngay:

Rồi sao? Bà đang suy nghĩ cái gì nữa hả? Con dâu mình ngã xe xém ૮.ɦ.ế.ƭ thế mà không hỏi han, còn ħàɲħ ħạ cô ấy. Thiệt là bà là cái đồ mẹ chồng ác nhơn quá mà?

Mày nói vậy là ý gì hả? Bênh nó đúng không? Bênh nó thì sao không dõi hốt nó đi đi cho tao rảnh nợ?

Tại nhà bà ăn cơm hớt nhanh quá, tôi không kịp trở tay thôi. Nếu không, gia đình bà, thằng con trai bà không có cửa đâu.

Mày… bọn bây được lắm. Để tao về, tao nói cho thằng Vinh biết. Cho con tao nó xử bọn mày. Còn con Hạnh mày chờ đó.
Bà Tâm bị Minh Quân nói cho tức giận đến mức hai bên mặt bà đỏ bừng. Mang chiếc Ϧóþ, cầm cây dù tгêภ tay, bà Tâm nhanh chóng rời đi trở về nhà.

Còn lại Hạnh và Quân. Cô nhìn anh khuyên nhủ:

Anh Quân thôi, anh bỏ qua cho mẹ chồng em nha. Tại bà lúc này gặp khó khăn nên bà mới thế? Chứ trước đây bà không có vậy đâu anh?
Quân nhìn Hạnh. Anh không giấu nổi bức xúc, liền trả lời:

Hạnh tại sao họ đối xử với em như vậy mà em còn ở lại được sao em?
Hạnh mỉm cười chua chát. Cô nhìn xa xăm rồi nói:

Vì người ta có ơn với em, có ơn vì 15 triệu đồng họ cho nên mẹ con em đã thoát khỏi cái cảnh nghèo đói. Có ơn thì phải trả, nên dù họ có đối xử ra sau em cũng cam tâm tình nguyện anh à?

Em… Đúng là thời buổi này còn có một người con gái lòng dạ ngay thẳng như em đúng là rất quý mà.

Thôi tối rồi em về nha anh. Không thôi một lúc chồng em đi tìm rồi lại có chuyện không hay.

Ừ… em về đi. Nhớ dù có chuyện gì anh vẫn luôn đứng phía sau em. Khi nào không còn cố được nữa thì quay về bên anh nha Hạnh. Anh sẽ thường xuyên đến thăm em!

Hạnh gạt nước mắt nghẹn đắng cõi lòng, nhìn Quân lần nữa rồi dắt nhanh con xe ra về. Cô sợ đứng với Quân một lúc nữa con tιм cô sẽ làm ra chuyện sai trái, rồi lại ảnh hưởng đến tất cả. Thà rằng chỉ một mình cô chịu đựng, ai sai, ai đúng cũng chẳng còn quan trọng nữa. Tấm thân này của cô chỉ một lần theo chồng mà thôi. Trong thì cô nhờ, đục thì cô chịu. Chẳng oán trách gì đâu…

Quân đứng nhìn theo Hạnh cho đến khi cô đi khuất, đôi mắt anh chỉ còn lại những xót xa. Anh không trách Hạnh rời bỏ anh mà lấy chồng. Anh chỉ trách Hạnh quá nhu nhược để người ta ħàɲħ ħạ mà vẫn cam chịu. Thế nên anh cực kỳ bức xúc, và quyết tâm sẽ luôn dõi theo cuộc sống của Hạnh. Cho dù Hạnh bây giờ đã không còn cần anh nữa…

Hạnh từ ngoài cửa bước vào. Chân cô đau đến mức đi lại rất khó khăn. Thế mà Hoàng Vinh chẳng hỏi han một câu. Lại còn lớn tiếng tra hỏi khi vừa trông thấy Hạnh.

Sao chịu mò cái bản mặt về nhà rồi hả? Không ngờ hen, cô cũng có người tình tuyệt vời quá chứ? Dám chống lại mẹ tôi để bảo vệ cho cô? Rồi sao, bao giờ cô cuốn đồ đi theo nó hả?
Hạnh nghe Vinh hỏi, cô biết mẹ chồng mình đã kể lại hết những gì bà thấy cho Vinh nghe, nhưng có lẽ câu chuyện được đưa đi khá xa nên Hoàng Vinh mới nổi điên mà vặn hỏi cô như thế. Thế nên Hạnh chọn cách im lặng không trả lời. Bởi vì ngay lúc này đây cô rất mệt mỏi, và không muốn đôi co gì nữa. Một Hoàng Vinh đẹp trai phong độ, đã có lần nhìn anh tιм cô đã ᵭ.ậ..℘ lỗi nhịp. Nhưng cái bản ngã trong con người anh ta đã đi sai đường, cuối cùng trở thành một con người bạc nhược và vô dụng, vô dụng đến mức Hạnh đã quá kinh tởm anh ta.

Sao không trả lời, tôi không đáng để cho cô nói chuyện có đúng không hả? ĐỒ MẤT DẠY!!!
Trái với biểu cảm của Hạnh, sự im lặng lúc này càng khiến cho Hoàng Vinh nổi điên lên. Hạnh càng cam chịu lại càng như đang thách thức thú tính của Hoàng Vinh trỗi dậy. Anh không nhịn được liền thẳng taγ tάt cho Hạnh một cái đau như trời giáng…

Á…

Hạnh đưa tay ôm lấy mặt mình. Chỉ trong ʋòпg hai ngày, khuôn mặt cô đã bị vô số cái tát. Bây giờ không còn đau nữa, mà chỉ còn sự căm phẫn tột độ của kẻ bị bứt đến đường cùng.

Cô không còn kiêng kể, liền trừng mắt nhìn Hoàng Vinh. Một nụ cười tгêภ khuôn miệng được nhếch lên. Rồi Hạnh dùng hết sức thẳng taγ tάt thẳng vào mặt Vinh mà lạnh giọng nói:

Tôi nhịn mẹ là vì tôi sai, tôi làm mất tiền nên mẹ giận mẹ ᵭάпҺ tôi cũng chịu. Còn anh, anh xem lại mình đi anh đã làm gì cho cái nhà này, anh đã làm gì cho tôi mà anh lúc nào cũng mắng cҺửι cũng hoạnh họe tôi hả? Tôi nói cho anh biết từ giờ phút này anh ᵭάпҺ tôi một cái tôi sẽ trả lại anh một cái. Không bao giờ tôi nhịn anh nữa đâu.

Bài viết liên quan