Nhân duyên khó tránh chương 16 | Kế sách của mẹ Dung

18/01/2024 Tác giả: Hà Phong 37

Nghe từ “tôi đang ở khách sạn chờ cô ấy,” Chiến mỉm cười buồn. Có vẻ như số phận đã định sẵn họ để ghép đôi, dù trước đó họ coi như không quen biết. Nhưng khi có sợi dây liên kết, bé Tôm sẽ càng xích lại gần nhau hơn. Vì vậy, nếu đây là duyên số, việc chúc phúc bạn thân là điều hợp lý nhất.

  • Tôi hiểu rồi! Gặp lại nhau trưa nay nhé!
  • Được!

Vì đã đặt tình cảm cho Nhi, Tuấn Anh quyết định nói dối với bạn thân. Anh có chút xấu hổ khi phải thực hiện hành động này, nhưng tình yêu thường không tuân theo lý trí, và tình bạn thường nằm sau tình yêu.

Sau khi kiểm tra hai nhà hàng, Nhi đã đến đúng giờ gặp Thanh Tuyền như đã hẹn. Khi họ ra khỏi nhà hàng, thấy xe của Tuấn Anh đỗ trước cửa từ rất sớm, Nhi ngạc nhiên hỏi:

  • Anh… Anh đã xong công việc sao?
  • Ừ! Xong rồi!
  • Nhanh thế?
  • Ừ. Em cũng đã xong, cùng đi ăn cơm thôi! Anh đói lắm rồi!
  • À… Vâng.

Tuấn Anh khởi động xe, nhưng khi không thấy Nhi nói đi ăn ở đâu, anh tự chủ động chọn một nhà hàng. Lúc này, Nhi mới nói tên nhà hàng đã được cô và Thanh Tuyền đặt trước.

  • Đến nhà hàng Hoa Sen đi!
  • Em đã đặt trước à?
  • Vâng. Hôm trước em và Tuyền đã đặt rồi!
  • Thế à?
  • Vâng. Ở đó lúc nào cũng đông khách, không đặt trước sợ hết chỗ!

Nghe Nhi nói vậy, Tuấn Anh tủm tỉm cười. Hóa ra cô hẹn với Tuyền chứ không phải Chiến. Anh hài lòng vì được giải quyết sự hiểu lầm và không phải xấu hổ nhiều hơn. Mặc cho Nhi có chút xấu hổ vì những câu trêu chọc của Tuyền, Tuấn Anh vẫn cảm thấy thỏa mãn. Bốn người ngồi gọi món và chờ đồ ăn, trong khi đó, Tuyền vẫn không tha cho bạn mình:

  • Ê… Nhi này! Bà có tin vào chuyện duyên số không?
  • Bà lại nói gì thế nữa?
  • Tôi thấy cô và anh Tuấn Anh, kiểu như có duyên từ kiếp trước, vì nợ còn nên kiếp này mới dây dưa như thế đấy!
  • Thôi đi! Đừng có nói những điều linh tinh nữa!
  • Tôi nói thật đấy! Cũng giống như tôi và Thiên Sơn, kiếp trước có hẹn nên kiếp này gặp lại và yêu nhau!

Câu nói thản nhiên của Tuyền khiến hai người đàn ông cười phá lên và Nhi cũng không nhịn được mà gật gù:

  • Vâng… Vâng… Anh chị thì quá duyên! Tình yêu sét đánh cái đùng!
  • Lại còn thế nữa! Nhưng hôm nay hai người quá đáng, bắt người yêu tôi ở nhà làm, còn hai người rảnh rang đi hẹn hò thế này đây!
  • Chúng tôi hẹn hò hồi nào, đi công việc cả đấy!
  • Thôi đi nàng, hẹn hò thì nói hẹn hò sao phải giấu? Khách sạn cũng thuê rồi mà, lại còn nhiều chuyện!

Nghe Thanh Tuyền nói như vậy, Tuấn Anh lo sợ Nhi hiểu lầm, nên anh vội vàng giải thích để cô hiểu rõ:

  • Quên mất! Anh không nói với em là anh đã đặt phòng cho chúng ta ở đây một đêm rồi!
  • Anh không định về nhà với con trước à?
  • Anh sẽ đợi đến mai chở em về, công việc và con anh đã sắp xếp xong!

Vì Tuấn Anh thường không lặp đi lặp lại nhiều, Nhi cũng không nói thêm về vấn đề này. Việc ngủ lại khách sạn một đêm và ngủ trong hai phòng riêng biệt cũng không có vấn đề gì lớn. Sau bữa trưa, mọi người rời đi làm việc và hẹn gặp lại vào tối. Nhi có chút công việc cần hoàn thành, Tuấn Anh theo cô về và đợi cho đến khi cô hoàn thành công việc tại nhà hàng. Sau đó, hai người mới đến khách sạn mà Tuấn Anh đã thuê phòng từ trước.

Do đã làm việc cả ngày nên Nhi chỉ muốn lấy phòng nhanh chóng để tắm và nghỉ ngơi. Tuy nhiên, khi Nhi lên tới tầng, thấy Tuấn Anh mở phòng và mời cô vào, còn anh ta cũng theo vào, cô liền ngăn chặn:

  • Anh về phòng của mình đi!
  • Phòng của anh cũng là phòng của em!
  • Anh chỉ cần tiết kiệm thôi, nếu không muốn bỏ tiền thuê thêm phòng, em có thể tự thuê!
  • Không phải vì anh tiết kiệm mà là khách sạn hết phòng!
  • Sao lại vậy? Khách sạn lớn như thế này mà không còn phòng sao?
  • Em nghĩ xem, bây giờ là mùa du lịch, ngày nào cũng đông khách. Em có thể đi khắp nơi trong khu này cũng không tìm được phòng trống tốt như vậy đâu. Đây là anh đã đặt trước, còn nếu em muốn tự tìm phòng khác để ở riêng, anh mời em tới khu nhà nghỉ giá rẻ!

Tuấn Anh nói xong, thản nhiên đặt chìa khóa xe xuống bàn, tự nhiên cởi áo sơ mi ngoài. Nhi vội vàng phản kháng:

  • Anh định làm gì thế?
  • Đi cả ngày, em không nghĩ làm cho anh thay đồ à?
  • Khoan đã!
  • Khoan hò gì? Mà nói thật nhé! Chúng ta ngủ chung lần đầu, em có ngại không?
  • Anh… Anh có ý định đấy phải không?
  • Anh chán nói chuyện với em. Nếu em không tin, hỏi Lễ Tân đi! Nhưng hỏi nhẹ nhàng, không phải đang cháy phòng, lỡ lời họ đuổi chúng ta ra đường ngủ đêm nay đấy!

Tuấn Anh lại một lần nữa không để ý đến sự tò mò của Nhi, đem quần áo vào phòng tắm trước. Lúc sau, anh ta đi ra và thấy Nhi vẫn ngồi đó, anh ta giả vờ hỏi:

  • Em không định đi tắm à?

Tuy nhiên, khi anh hỏi một cách thoải mái, Nhi lại trả lời theo cách làm cho câu chuyện trở nên hài hước:

  • Sao lúc vào lấy phòng không nói để họ đổi phòng hai giường?
  • Nói rồi, chỉ còn một phòng giường lớn thôi, mà em muốn đổi, chán em thật!
  • Chắc chắn anh cố ý mất!
  • Này! Anh thích em đấy, nhưng chắc chắn không phải là kiểu người vô sỉ. Đêm nay, em ngủ giường, anh ngủ đất được chưa?
  • Có tội cái gì không làm được như anh! Ngủ đất đi!
  • Ơ…

Một lần nữa, Tuấn Anh vô tình đẩy mình vào tình cảnh khó xử, nghĩ Nhi là người thương người, tốt bụng nên anh đã nói vậy để thử lòng cô. Nhưng Nhi lại muốn trừng phạt anh. Nghĩ đến việc phải ngủ dưới đất, Tuấn Anh cảm thấy chán nản vô cùng…

Đang vò đầu bứt trán nghĩ cách làm thế nào để được nằm trên giường cùng Nhi đêm nay, thì đột nhiên Thiên Sơn gọi điện tới. Trong tình thế khó xử, Tuấn Anh vội vàng nhấc máy trả lời:

  • Cậu đã đến chưa?
  • Em đang đón Thanh Tuyền rồi, Sếp và Nhi thế nào rồi?
  • Chúng tôi đang chuẩn bị đi đây nhưng tôi vừa mới làm khó mình!
  • Tại sao vậy?

Gặp đúng người anh em nên Tuấn Anh kể hết sự tình. Thiên Sơn cười ha hả và nói:

  • Đúng là chán Sếp thật! Làm ra vẻ tới thế rồi lại tự mình đặt mình vào thế khó!
  • Thế mới nói!
  • Được rồi! Giờ Sếp hãy đưa Nhi tới nhà hàng đi! Bọn em đã có cách giúp Sếp!
  • Có rồi à?
  • Mẹ của Sếp đúng là người phụ nữ tài năng. Không chỉ chuẩn bị sẵn một phương án, mà còn mấy vé dự phòng luôn. Sếp cứ yên tâm điều phối nhé!

Tuấn Anh tắt máy mà vẫn còn chưa tin vào những gì vừa nghe. Liệu mẹ Thùy Dung có biết trước về khó khăn của anh và còn điều động Thiên Sơn giúp đỡ không? Có lẽ là cậu ta đang trêu đùa với anh chăng? Tuấn Anh vẫn lạc quan nghĩ không phải, nhưng khi Nhi xuất hiện và hỏi, anh mới có thể tập trung lại:

  • Em… em tắm xong rồi à?
  • Anh làm gì mà đứng ngẩn người ra vậy?
  • À… Không có gì! Em xong rồi thì ta đi thôi!

Nhi nghĩ là chỉ có bốn anh em gặp nhau như trưa nay thôi, không ngờ khi hai người đến nhà hàng đã gặp Thiên Sơn. Cô tủm tỉm trêu Thanh Tuyền:

  • Ghê quá! Mới gặp mà anh chị nhà ta đã nhớ nhau không chịu được rồi!
  • Chả có chuyện đó! Yêu thì phải nhích một chút!
  • Làm sao mà nhanh thế?
  • Tuần gặp nhau suốt thế này, chắc là sắp được ăn cỗ rồi đấy!
  • Bạn tôi nói đúng đấy! Rất nhanh thôi!

Nhi bị trêu cười, xấu hổ nên cô xua đi, còn Thanh Tuyền vô tư và thoải mái, cuộc trò chuyện trở nên vui nhộn. Tuấn Anh sau khi lâu lâu mới gặp được bạn thân, anh vui vẻ và hồn nhiên hết mình. Nhi bị Thanh Tuyền và Thiên Sơn mời uống một ít nên cũng đỏ mặt, sau đó, vì sợ say nên cô xin dừng lại, trong khi hai anh em lớn tiếp tục mời nhau. Cuộc vui tiếp tục đến khi Minh Chiến thú nhận thua thì mới chính thức kết thúc. Lịch trình là đã tăng hai nhưng Chiến không thể tiếp tục, nên Thanh Tuyền và Thiên Sơn phải đưa anh ta về nhà trước. Còn lại hai người, Tuấn Anh đoán Nhi không thích đi riêng với anh nên anh chủ động:

  • Nếu em không muốn đi dạo ở đâu thì ta về lại khách sạn?
  • Vâng. Cả ngày chưa được nghỉ nên em cũng hơi mệt. Có gì mai đi chơi cũng được!
  • Vậy thì lên xe đi!

Về đến khách sạn, mỗi người một phòng, như đã thảo luận trước đó, Nhi được nằm trên giường còn Tuấn Anh nằm dưới thảm. Mặc dù lòng không muốn, nhưng giờ này anh phải chấp nhận. Trong tình thế khó xử, khi Tuấn Anh đang lẻn vào ý nghĩ cách để làm cho Nhi đổi chỗ với anh, thì Thiên Sơn lại gửi tin nhắn:

  • Sếp đã đi ngủ chưa?
  • Làm gì mà đi ngủ! Đang nằm dưới thảm đây này!
  • Nhi có lòng nhẫn tâm để Sếp nằm dưới thảm thật à?
  • Cô ấy không nỡ nhẫn tâm với thế giới, nhưng hà khắc với một mình tôi!

Tin nhắn bất lực của Tuấn Anh gửi đi thì Thiên Sơn lại gửi mấy biểu tượng cười ha hả. Nhưng khi biết Sếp đang gặp khó khăn, anh chẳng còn muốn đùa nữa, nên anh gửi tin nhắn:

  • Sếp bỏ túi đồ của cô Dung gửi lên cho Sếp đi!
  • Đồ gì vậy?
  • Ồ… Em nhắc anh lúc về là nhớ lấy đồ lên phòng rồi mà anh cũng quên à?
  • Ồ… Tôi cũng quên, vẫn để ở dưới xe!
  • Vậy anh xuống lấy đi! Đừng quên đọc kỹ hướng dẫn nhé!

Tuấn Anh không biết mẹ gửi đồ gì nhưng vì tò mò nên anh xuống nhanh chóng. Khi lấy được hộp đồ và đọc tờ giấy mẹ ghi, Tuấn Anh cười và lẩm bẩm về tâm lý đặc biệt của mẹ.

Anh vội vã bước lên phòng, và khi đóng cửa lại, anh ý tự tạo ra âm thanh lớn, làm cho người trên giường bất ngờ tỉnh giấc. Nhi, người đang trong tình trạng lim dim, tỉnh dậy và hỏi:

  • Giờ này anh không ngủ, làm gì thế?
  • Xin lỗi đã làm em thức giấc! Tôi không thể ngủ nên mua đồ uống thêm.
  • Cả ngày không ngủ mà anh không buồn ngủ sao?
  • Em hãy ngủ đi trước! Không liên quan đến em!

Nhi định mặc kệ, nhưng sau vài giây, cô ngóc đầu lên và hỏi:

  • Anh có chuyện gì vậy?
  • Không sao cả! Em hãy ngủ đi!
  • Có chuyện gì đó mà anh giữ kín à?
  • Ừ. Công ty có một số vấn đề, nhưng tôi sẽ xử lý nhanh chóng.

Khi nghe về vấn đề công ty, Nhi ngồi dậy, cảm thấy có vẻ quan trọng. Cô nói:

  • Có vấn đề gì đó sao?
  • Anh sẽ giải quyết. Em hãy ngủ trước đi!
  • Nếu em có thể giúp, anh nói đi!
  • Em không cần làm gì lớn, chỉ cần là bạn tâm sự thôi.

Anh không muốn Nhi phải làm nhiều, chỉ muốn có người để chia sẻ. Nhi nói nhẹ nhàng:

  • Anh uống thêm ít thôi, còn sức khỏe quan trọng hơn.
  • Anh chỉ cần uống một chút thôi, em hãy ngủ đi!
  • Nếu em có thể giúp anh, anh cứ nói.
  • Em có thật sự muốn giúp anh không?
  • Em biết mình không giỏi giang, nhưng nếu có thể giúp được gì, em sẽ cố gắng.
  • Không cần phải làm gì lớn, chỉ cần em làm bạn tâm sự được không?

Tuấn Anh có một vấn đề quan trọng, giọng anh trầm xuống khi nói, và Nhi liền rời giường, ngồi bên cạnh anh, cố gắng làm dịu giọng:

  • Anh chỉ uống một chút thôi, hãy giữ gìn sức khỏe trước đã!
  • Anh cần phải suy nghĩ, chỉ uống thêm ít thôi. Em hãy ngủ đi trước!
  • Em sẽ ngủ sau, nhưng nếu có chuyện gì, anh nên giữ sức khỏe trước đã!
  • Anh cần một chút thôi, em đừng lo.

Vậy là cả buổi tối, hai người tiếp tục uống rượu và bia, nói chuyện và chia sẻ. Cả hai đều không biết làm thế nào mà cảnh tượng của hơn bốn năm trước lại tái hiện trong tâm trí họ, mơ mơ hồ hồ.

Bài viết liên quan