Nhân duyên khó tránh chương 19 | Bắt vạ cả đời

19/01/2024 Tác giả: Hà Phong 92

Bữa trưa vui vẻ của Tuấn Anh và Nhi kết thúc, Nhi muốn cảm ơn Tuấn Anh bằng cách tự đề xuất việc làm chiều nay.

  • Chiều anh đón em sớm được không?
  • Em muốn đi đâu vậy?
  • Vâng. Em muốn ghé siêu thị mua ít đồ, nhưng nếu anh về muộn, em có thể đợi.
  • Anh sẽ thu xếp thời gian.
  • Vậy, em đợi anh!

Tuấn Anh cảm ơn Nhi vì sự cởi mở và hy vọng rằng hai đứa trẻ sẽ giúp họ kết hôn và có một gia đình hạnh phúc. Anh quan tâm và hỏi Nhi có muốn uống gì.

  • Không cần đâu, anh tranh thủ về nghỉ ngơi đi!
  • Tiện đường chở em về, anh mua nước dừa để em có thể uống.
  • Vâng, được thôi!

Nhi sau khi ăn trưa không lâu đã bắt đầu đói lại và thèm một số món ăn. Cô nhắn tin cho Bảo An mời cùng đi ăn vặt.

  • Chị lại thèm ăn vặt à?
  • Ừ, tự nhiên thèm chuối chiên và khoai mật nướng. Em học xong, chị đợi chạy xe qua đón chị và hai chị em đi!

Bảo An đồng ý, nhưng khi nghĩ đến Tuấn Anh, cô quyết định nhường cơ hội cho anh trai và gửi tin nhắn cho Nhi.

  • Em vẫn còn vài bài tập chưa xong, để em gọi ship đồ về nhé!
  • Nếu em bận, thì thôi, để chị gọi ship.
  • Không phiền chị. Em có số điện thoại, chúng nó sẽ giao hàng tận nơi. Vậy nhé!

Nhi, mặc dù ban đầu không muốn, nhưng cuối cùng cũng đồng ý. Tuấn Anh, sau khi đọc tin nhắn của em gái, không hiểu lắm và hỏi lại.

  • Là sao? Tin nhắn nói gì mà anh không hiểu?
  • Chán anh thật! Là Nhi muốn ăn vặt đấy, anh rảnh thì mua đến cho cô ấy. Cơ hội để anh thể hiện sự quan tâm đó!

Anh cảm ơn em gái và hỏi rõ hơn.

  • Nói rõ đi, chị Nhi muốn ăn gì?
  • Chuối chiên và khoai mật nướng. Anh ghé quán gần trường tụi em, quán bà béo mua nhé, thơm ngon và sạch sẽ.
  • Anh biết rồi!
  • Nhớ đừng gọi shiper nào mà không biết đường!
  • Được, em cứ yên tâm!

Hạ Trâm cảm thấy ngạc nhiên trước hành động của Tuấn Anh khi giữa chừng bỏ lại công việc. Cô quan sát thái độ của anh khi nhắn tin và cười tủm tỉm, điều này khiến Hạ Trâm càng tò mò hơn. Cô quyết định thăm dò để biết anh đang vui vì lý do gì, nhưng kết quả không như cô mong đợi. Tuấn Anh chỉ nói qua loa và bảo cô về trước, sau đó quay sang dặn dò trợ lý của mình:

  • Cậu Sơn, lát gửi hết báo cáo vào Mail cho tôi, tối nay tôi sẽ xem xét lại!
  • Sếp lại đi công việc à?
  • Ừ. Tôi có việc phải đi ngay!

Hạ Trâm không dừng lại và tiếp tục hỏi Thiên Sơn, tưởng rằng họ thân thiết sẽ chia sẻ thông tin nhưng ông Sơn lại trả lời cô một cách khó hiểu.

  • Anh Sơn có đoán được Sếp Tuấn Anh đi đâu không?
  • Tôi cũng không biết, việc riêng của Sếp tốt nhất là không nên tìm hiểu quá kỹ!

Hạ Trâm cảm thấy thất vọng vì không nhận được sự giúp đỡ hay gợi ý nào từ Thiên Sơn. Cô ta đứng dậy và rời đi, trong lòng bắt đầu xuất hiện suy nghĩ về việc Tuấn Anh đang đi tìm Nhi. Tuy nhiên, cô quyết định không tự mình theo dõi và rời đi.

Tuấn Anh đã quen với việc đến nhà hàng của Nhi nên anh vào thẳng gặp cô ngay. Trước sự bất ngờ của Nhi, Tuấn Anh đặt túi đồ ăn lên bàn và nói:

  • Anh là shipper, Bảo An gọi anh giúp em đấy!
  • Ôi, con bé này! Lại làm anh bỏ công việc à!
  • Công ty không có công việc quan trọng nên anh mới đi được! Em ăn đi, nóng đấy!
  • Có phải anh đang lừa em không?
  • Anh không có lừa, công ty bây giờ không có gì quan trọng!

Nhi không còn giữ ý tứ và bắt đầu ăn một cách nhiệt tình. Tuấn Anh hỏi:

  • Ngon không?
  • Vâng, ngon lắm! Anh thử đi!
  • Em ăn đi, anh không thích đồ ăn vặt này.
  • Không ăn là em ăn hết đó!
  • Ở yên, em ăn thoải mái!

Có lẽ Nhi thèm món này quá nên không giữ ý tứ, ăn hết gần hết mọi thứ. Tuấn Anh ngạc nhiên và hỏi:

  • Ngon nhỉ?
  • Vâng. Em ăn gần hết, mai ăn tiếp!
  • Mai còn ăn nữa à?
  • Vâng.
  • Em ăn nhiều như vậy, mai còn ăn được nữa không?
  • Cứ để em ăn thoải mái!

Tuấn Anh cảm thấy ngạc nhiên với sức ăn của Nhi và thắc mắc liệu cô có ăn cơm được không. Nhi nói:

  • Nay ăn vậy thôi, mai ăn tiếp!
  • Mai vẫn ăn nữa à?
  • Vâng.
  • Em ăn hết mọi thứ như vậy, mai vẫn ăn được sao?
  • Làm gì mà anh ngạc nhiên vậy?
  • Tại anh thấy hơi lạ, bình thường em không ăn nhiều như thế.
  • Thì bây giờ có thai đứa này nên khác quá! Em ham ngủ hơn và thèm ăn vặt nữa.
  • Không thèm nôn ói là tốt rồi, còn thèm ngủ thì ngủ thoải mái, anh mua đồ cho em.
  • Vậy đêm hôm em thèm anh đã mua được chưa?
  • Ừ, đã mua hết!

Nhi chỉ hỏi cho vui, nhưng câu trả lời dứt khoát của Tuấn Anh lại khiến cô cảm thấy vui vẻ một chút.

  • Anh không ngại đi đêm à?
  • Bởi vì em và con của anh không ngại. Khi em mang bầu Tôm, anh không có cơ hội chăm sóc, lần này anh muốn làm tròn trách nhiệm với mẹ con em.

Mặc dù Nhi không trực tiếp đồng ý, nhưng cách cô gật đầu là đủ để Tuấn Anh hiểu. Anh cười vui vẻ và cùng Nhi dọn dẹp bàn làm việc trước khi rời khỏi. Trên đường đi đến siêu thị, Tuấn Anh hiếu kỳ hỏi xem Nhi muốn mua gì để anh về sớm.

  • Em tính mua thêm đồ gì không?
  • Không đâu. Em chỉ mua vài thứ để nấu mấy món thôi, nhưng em đổi ý rồi.
  • Làm sao?
  • Em muốn anh thay em chọn đồ và nấu bữa tối cho cả nhà, được không?
  • Em có ý định làm khó anh à?
  • Bố của Tôm không biết nấu ăn à?
  • Biết, nhưng chỉ nấu những món đơn giản như luộc rau, luộc trứng thôi.
  • Cũng được!

Xe đỗ trước cửa siêu thị, Nhi vui vẻ bước xuống trước trong khi Tuấn Anh còn loay hoay với những suy nghĩ trong đầu. Cô gọi anh:

  • Sao anh không xuống xe?
  • Em thật sự dám ăn những món anh nấu không?
  • Ừ. Trứng luộc, rau luộc cũng ngon mà! Thêm món muối vừng nữa thì càng là đặc sản!
  • Em đang cố ý làm khó anh à?
  • Vậy là anh không biết nấu à?
  • Anh biết, nhưng chỉ biết nấu những món đơn giản như luộc rau, luộc trứng thôi.
  • Cũng được!

Tuấn Anh đẩy xe giúp Nhi, nhưng cố tình đi gần bên cạnh và nói nhỏ:

  • Anh không ấn tượng à?
  • Làm gì có?
  • Nhìn Tôm đẹp trai, khôi ngô thế không là giống của anh thì là giống của ai?
  • Nó cũng có nét giống em chứ.
  • Nếu nó là con gái thì anh nhường cho em!

Câu nói mặt dày của Tuấn Anh khiến Nhi ngạc nhiên, cô quay lại và nhéo mạnh vào eo anh.

  • Đừng có mà nói sĩ thế! Ai khiến nhường mà nhường hả?
  • Á, ouch, đau quá!
  • Thì anh nói đúng mà! Con gái giống em xinh đẹp, chỉ cần thừa hưởng sự thông minh của anh thôi!
  • Anh nói thế là chê em dốt à?
  • Không dốt, nhưng ngày đó người ta nói muốn chịu trách nhiệm lại ôm con bỏ chạy, không dốt mà nhận hết phần khổ về mình?
  • …!!!

Thực sự, Tuấn Anh chỉ muốn đùa giỡn với Nhi để làm vui lòng cô, không có ý gì nặng nề. Tuy nhiên, khi anh nói xong, cô im lặng và tiếp tục chọn đồ, điều này khiến Tuấn Anh lo lắng và bất an. Anh vội vàng xin lỗi:

  • Nhi à… Đừng giận nhé… Anh… Anh chỉ là đùa thôi, chẳng có ý gì đâu…
  • Nghĩ lại, em thấy mình ngu ngốc thật đấy! Nhưng từ giờ, em sẽ tự chữa dốt.
  • Em… Em nói gì vậy?
  • Từ giờ, em sẽ chữa dốt bằng cách bắt vạ anh!

Nghe câu nói ý tứ của Nhi, Tuấn Anh mới thở phào nhẹ nhõm.

  • Ừ, bắt vạ cả đời cũng được!
  • Nhớ lời nói của mình đấy!
  • Không bao giờ quên!
  • Thực hiện bằng hành động ngay bây giờ đi, đừng hứa suông với em!
  • Làm luôn đây!

Tuấn Anh vui vẻ đẩy xe theo sau Nhi, tình nguyện làm người vác đồ của cô. Hai người nói chuyện vui vẻ khi bất ngờ gặp Ái Vân và Tấn Sang. Cả hai đều ngạc nhiên khi thấy Nhi và Tuấn Anh ở đây, và Ái Vân vẻ mặt đầy thách thức cùng với nụ cười xảo trá.

  • Đường rộng mà không biết tránh à?

Im lặng có thể là vì không muốn phí lời hoặc cũng có thể là vì quá khinh bỉ, nhưng đôi khi im lặng có thể được hiểu là sự nhún nhường. Nhi cười khẩy nhìn Ái Vân và đáp trả mạnh mẽ:

  • Nếu đường rộng mà mày không tránh được, thì tự mày tự tránh đi!
  • A… Cô này! Cô dám chửi tôi à?
  • Mày nghĩ mày là ai mà tao phải sợ?
  • Mày…

Ái Vân tức giận vì bị chửi mặt trực tiếp, cô ta muốn tấn công Nhi nhưng Tuấn Anh nhanh chóng đứng ra và cản trở, cảnh báo:

  • Cô dám đụng vào cô ấy, thì đừng trách tôi!
  • Anh Sang! Anh đứng đó để tên này sỉ nhục em à?

Tấn Sang bị Nhi chửi và cố gắng bảo vệ Ái Vân, nhưng dù có nói gì, Tuấn Anh vẫn đáp trả mà không có sự nhân nhượng. Nhi còn bổ sung thêm những lời cay đắng:

  • May mà hôm đó mày giúp tao cướp đi những thứ rác rưởi, và đưa tao một người đàn ông như Tuấn Anh. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ tao phải cảm ơn mày và hắn đấy nhỉ? Người đàn ông của tao đẹp trai, thông minh và yêu thương, còn có đứa con trai khôi ngô, tuấn tú. Đúng là công bằng quá, đúng không?
  • Con đĩ chó! Tôi sẽ giết mày!

Dù Ái Vân cay cú và hét lên muốn giết người, Nhi vẫn không để cô nói hết câu. Cô giơ chân và đá mạnh, khiến Ái Vân ngã xuống đất. Tấn Sang thấy vậy, vội đỡ cô lên, mắt anh tức giận nhìn Nhi, nhưng cô lại phủi tay chân như đang loại bỏ bụi bẩn.

Tuấn Anh, mặc dù lo lắng cho thai nhi trong bụng của Nhi, nhưng vẫn giữ bình tĩnh và không bày tỏ ra ngoài. Anh ôm Nhi sang một bên và nhẹ nhàng nhắc nhở:

  • Em cẩn thận, đừng làm bẩn tay mình như vậy!
  • Lát em sẽ khử trùng cẩn thận, anh đừng lo!
  • Không cần để tâm tới những người như vậy nữa! Mình về thôi!
  • Vâng.

Nhi đã quyết định rời đi trước, nhưng Ái Vân, người ích kỷ và thích thể hiện, không chịu được sự nhục nhã từ trước đó, gào thét và chạy về phía Nhi như muốn tấn công. Tuy nhiên, Tuấn Anh phản ứng nhanh chóng, đẩy cô ta mạnh khiến cô ngã vào kệ hàng bên cạnh, gây ra sự rối loạn. Ái Vân, mất mặt trước mọi người, trở nên điên cuồng, chửi bới hống hách. Tuy nhiên, Tuấn Anh không muốn rơi vào tình huống xấu hổ này, ôm Nhi và rời đi thẳng.

Ái Vân bị bỏ lại, không làm gì được, nên quay sang tên Sang cằn nhằn.

  • Anh rốt cuộc làm sao vậy? Không biết đứng ra bênh vực em à?
  • Em hãy bớt lại đi, mọi người đang nhìn!
  • Sợ gì, ai nhìn thì nhìn, anh đúng là chẳng làm được gì cả! Còn bênh vực bạn gái mình cũng không xong!
  • Ái Vân!
  • Sao? Anh lại định giảng giải cho em hả? Em chán nghe mấy lời lý thuyết suông lắm rồi!

Tấn Sang, mặc dù cảm thấy sởn gai ốc trước vẻ lạnh lùng của Tuấn Anh, nhưng Ái Vân vẫn giữ vẻ hung dữ và chẳng sợ gì. Anh ta thở dài, không muốn làm nên chuyện trước đám đông. Tuy nhiên, Ái Vân vẫn tiếp tục làm phiền bằng cách trách móc.

  • Thấy bạn gái bị bắt nạt, anh không biết đứng ra bảo vệ, hay anh còn luyến tiếc nó?
  • Em bớt lại được không, mọi người đang nhìn mình kìa!
  • Đúng là anh còn nhớ đến nó nên mới thể hiện thái độ như vậy với em, anh đúng là kẻ chẳng ra gì!
  • Em vô lý vừa chứ! Nếu em không dừng lại, thì anh đi trước đấy!
  • Anh…
  • Anh đã phản bội Nhi để ở lại với em mà em còn không hài lòng sao? Em còn muốn gì nữa?

Tấn Sang nói xong và tránh đi trước, Ái Vân tỉnh ngộ, cô ta chợt hiểu mình đã làm gì, nhưng còn quá muộn. Cô ta vẫn cố chạy theo Sang nhưng anh ta đã không giận dỗi nữa. Ái Vân, bất chấp lúc nãy, giờ trở nên điên cuồng, nhưng Tuấn Anh không muốn mạo hiểm, vẫn ôm Nhi và rời đi. Ái Vân bị bỏ lại, không thể làm gì cả, nên quay sang tên Sang cằn nhằn.

Bài viết liên quan