Nước mắt và máu chương 38 | Cái bẫy

28/12/2023 Tác giả: Hà Phong 50

Yue Phang đứng không vững vì bị một sợi dây thừng đánh mạnh vào lưng. Cô lạc lõng và ngã khuỵu xuống đất.

Muốn nhìn con gái yêu không? Nó thật sự giống mẹ như đúc, rất xinh đẹp.
Hắn vẫy tay một cái, màn hình rộng được bật lên. Một cô bé tầm 9, 10 tuổi đang tập luyện với điệu múa ba lê giống cô như hai giọt nước. Đây là lần đầu tiên Yue Phang nhìn thấy con gái như một bông hoa nhỏ xinh.

Con bé đang ở đâu?

Ở đâu à? Muốn biết ở đâu không? Một nơi rất nổi tiếng là sản xuất người. Cô đã nghe qua chưa? Tại cô bỏ trốn, chúng tôi mới bán con bé vào đó với giá thích hợp, một con số rất cao.

Ông muốn gì ở tôi?

Tôi muốn cô phải giao hết tất cả Ngũ độc giáo trong người cô. Tôi sẽ đưa con bé đến tận tay cô.

Yue Phang biết bọn này muốn giữ mẹ con cô để đảm bảo không bị rò rỉ thông tin, nên cô trả lời:

Cho tôi suy nghĩ một ngày được không?

OK cô em!

Hắn tiến gần và nói:

Vẫn còn ngon và thơm lắm. Cho cô ta vào phòng ăn uống đầy đủ. Ngày mai vào giờ này đem đến đây tiếp tục công việc.
Bị xích cả tay và chân, Yue Phang bị ném vào một phòng tối om.

Một lúc sau có người gõ cửa và mang vào thức ăn, nước suối, bánh mì và xúc xích. Đói, Yue Phang ăn ngấu nghiến.

Nửa đêm, một thằng hám gái mò đến, là một trong số bọn canh gác uống rượu. Nghe tiếng mở cửa, Yue Phang nép vào trong.

Em yêu ơi!
Yue Phang nhận ra tên biến thái, cô hợp tác:

Ai?

Em không nhận ra anh à? Chiều nay anh là người đưa em vào đây đấy.

Yue Phang hỏi:

Vậy anh đến đây làm gì?

Anh đến để ôm em, đằng nào ngày mai em cũng chết dưới bàn tay của ông chủ David. Từ trước đến giờ chưa có ai vào đây là ra khỏi được. Ông ta giết người xinh đẹp như thế này thì tiếc quá!

Yue Phang hỏi:

Vậy ông muốn tôi làm gì bây giờ?

Tôi muốn em ngoan ngoãn nghe lời tôi.

Nói rồi hắn ta lao vào, nhưng Yue Phang điểm huyệt và giải xích cho hắn. Cô lục trong người hắn và lấy chìa khóa mở xích trói, cầm theo khẩu súng. Yue Phang đi đến đâu, phóng Ngũ độc giáo đến đó, hắn gục xuống nằm la liệt. Nhảy vào phòng của tên David, nó ôm hai cô gái xinh đẹp, Yue Phang nổ súng hướng về nó.

Tên cầm đầu nhanh chóng phản ứng, lật người và biến mất. Yue Phang tìm kiếm các thiết bị và tìm thấy địa điểm của con gái. Nhanh chóng lấy súng, xịt cay, và băng đạn, cô chuẩn bị sẵn sàng.

Ngoài cửa phòng, súng nổ tan tành, không thể rời khỏi đây. Yue Phang bình tĩnh, chắc chắn rằng nếu đây là một đám cháy, cô sẽ không thoát khỏi đây. Cô ôm hai người và cố gắng vượt qua đám cháy, đây là cơ hội cuối cùng để sống sót.

!
Tiếng súng vang lên, và Yue Phang đã nhanh chóng rời khỏi khu vực đó, chỉ để phát hiện ra rằng nó chỉ là một khu đất trống. Ngày hôm trước, cô đã đứng trước một phòng khách sang trọng, nhưng bây giờ đây chỉ là một bãi rác hoang vắng. Hai xác chết nằm bừa bãi, và Yue Phang bắt đầu quanh co quanh khu vực này. Điều này thật không lý tưởng! Mặc dù đang là đêm, cô không thể tin vào sự thật này. Hôm qua, cô nhìn thấy một tòa nhà lớn, nhưng khi cô rời khỏi, nó chỉ còn là một bãi đầy rác. Chắc chắn, bọn chúng đã xây dựng một hầm trú ẩn dưới lòng đất.

Yue Phang chạy đi, suy nghĩ về kế hoạch cho ngày mai khi cô sẽ tự mình báo cảnh sát để nhận sự giúp đỡ. Con gái cô phải được đảm bảo an toàn.

Trong khi nghỉ ngơi sau một đoạn đường, tiếng sủa của Litom vang lên. Ban đầu, Yue Phang nghĩ cô đang mơ, nhưng không! Litom, ôi trời ơi! Cảm ơn ông đã đưa chúng ta gặp nhau lại. Litom nhảy lên cô, đầy niềm vui. Nó sủa và muốn Yue Phang đi theo. Cô mừng thầm rất nhiều. Cô đi theo nó đến một khu vực khác, nơi có một chiếc xe tải đậu ở bãi cỏ góc đường. Yue Phang chui vào trong và nhận ra những người vượt biên bị trói tay và chân, miệng bịt bằng băng keo. Cô giúp họ giải trói rồi cùng nhau bỏ chạy.

Khi đang chạy, Yue Phang đột nhiên ngã gục vì đây là một cái bẫy mà cô không biết. Bọn chúng đã cài đặt để bắt Yue Phang dễ dàng hơn.

Khi tỉnh dậy, Yue Phang bị tên David cầm roi ngựa đánh tới tấp. Máu rơi từ miệng và trên mặt cô. Hắn nói:

Mày biết mày đang chọc điên ai không? Rượu mời không uống lại uống rượu phạt!
Càng nói, hắn càng cầm roi quật mạnh vào cô. Do đã trải qua nhiều ngày tra tấn và đánh đập, Yue Phang gục đầu ngất lịm. Bị vòi nước xịt vào người, cô cố gắng tỉnh, nhưng nước mạnh quá, cô không thể cử động được. Hắn đánh cô đến khi hai con mắt sưng tím bầm, nhưng cô vẫn nhìn thấy một người rất quen thuộc – Kazuo. Anh ta không lên tiếng, nhưng cô nhận ra đó là Kazuo. Hắn hình như rất tức giận, và cô học được rằng từ khi cô thoát khỏi Nhật Bản, Kazuo đã bị cắt lưỡi bởi bọn xã hội đen. Giờ đây, hắn đã câm và không thể nói. Bắt được Yue Phang, hắn tỏ ra thêm phẫn nộ và hận cô, không cho cô tỉnh lại.

Một trong số bọn chúng ngừng đánh và ra hiệu cởi trói cho cô. Yue Phang bị kéo vào một phòng kín, sạch sẽ.

Cho cô ngồi đây.

Ngũ độc giáo ở đâu cô có? Trả lời đi! Ai đã truyền Ngũ độc giáo cho cô? Làm thế nào cô có nó trong tay?

Cho cô một cơ hội: Làm việc cho tôi hay cho cảnh sát?

Yue Phang không trả lời, không còn sức. Cô chấp nhận chết nếu họ muốn giết cô.

Thích giết thì cứ giết tôi đi. Đời tôi chưa làm gì có lỗi với ai, nhưng bây giờ, tôi sống một mình, gia đình tôi cũng không còn ai, giết đi!

Bài viết liên quan