Phận dâu hào gia Chương 28 | Rắc rối với anh hai

05/03/2024 Tác giả: Hà Phong 171

Ba người không hề biết rằng một người đàn ông trung niên đang mang kính mát đang chăm chú theo dõi Hà Lê. Ông ta nhìn chăm chú vào căn phòng VIP mà Hà Lê đi vào và khi Mạnh Hà ra ngoài, ông ta lập tức gọi điện:

– Báo cáo, cô ta vẫn ở trong phòng cùng một thanh niên lạ mặt…

– Tiếp tục theo dõi và gửi hình cho tôi…

Bên trong phòng, khi gặp lại Hà Lê, Mạnh Hùng rất vui, đã lâu lắm từ khi họ ra trường và không gặp nhau. Mạnh Hùng tỏ ra quan tâm:

– Em vẫn ổn chứ? Có sao không?

– Em ổn, chỉ là vẫn cô đơn thôi. Còn anh thì sao?

– Cũng giống như em…

Hai người cùng cười, nhưng khi điện thoại của Hà Lê reo, cô nói với Mạnh Hùng:

– Thôi, sếp gọi, em phải về công ty rồi. Chủ nhật này anh em mình sẽ thoải mái nhé…

– Tiếc quá, nhưng công việc là trên hết, em nói chuyện với sếp đi…

Hà Lê mở điện thoại:

– Alo, em về ngay ạ…

– Cô đang ở đâu? Đang giờ làm việc…

– Dạ, em gặp bạn, giờ em về ngay…

Hà Lê nói xong và cười tạm biệt, sau đó đi ra ngoài để đón taxi về công ty. Trong lúc đợi xe, hai kẻ gian đi xe máy lớn giật nhanh giỏ xách của cô, làm cô té xuống đường. Hà Lê gọi Mạnh Hùng ngay:

– Anh Hùng ơi, em bị giật túi xách…

Khi Hà Lê kể, Mạnh Hùng vội chạy ra để đến gặp cô. Tuy nhiên, anh lại dừng lại khi có cảm giác bị theo dõi. Anh quay lại thì một người đàn ông trung niên cũng quay mặt đi. Mạnh Hùng nghĩ rằng có thể anh đã bị theo dõi, nhưng không biết là ai và vì sao. Thật đáng tiếc vì anh phải đến gặp Hà Lê ngay, chắc cô ấy đang lo lắng. Nếu không, anh sẽ theo dõi người đó luôn, nhưng nếu theo dõi Mạnh Hùng thì không có ý nghĩa gì.

Khi thấy Mạnh Hùng, Hà Lê vội chạy lại ôm anh, mặt đầy nước mắt và hoang mang. Anh nói nhanh với cô:

– Bình tĩnh, có vẻ như có người theo dõi…

Hà Lê có vẻ ngạc nhiên và muốn buông tay, nhưng Mạnh Hùng ôm cô chặt hơn và nói:

– Em đứng im, có vẻ như giật túi xách cũng là một kế hoạch…

Hà Lê giật mình, may là cô đã đưa mấy thứ đó cho Mạnh Hà trước, nếu không thì lần này cô đã gặp nguy hiểm. Nhưng Mạnh Hà đã cảnh báo cô không được nói với ai, vì vậy cô không thể kể cho Mạnh Hùng nghe. Cô cố gắng tạo nụ cười nhưng khuôn mặt vẫn biểu lộ sự lo lắng:

– Anh nghĩ ra kế hoạch gì vậy?

– Anh cảm thấy như vậy, anh chỉ muốn đảm bảo cho em, cần phải cẩn thận hơn…

– Em hiểu rồi…

Khi chiếc taxi đến, Hà Lê nhanh chóng lên xe, còn Mạnh Hùng cũng vội vàng đưa mẹ đi đến bệnh viện. Trong suốt hành trình từ khi đi với anh Hai đến giờ, đầu Mạnh Hùng nảy ra vô số câu hỏi. Tại sao anh Hai lại quen Hà Lê? Dù họ chưa kịp trò chuyện nhiều, nhưng Mạnh Hùng đã biết rằng cô ấy làm kế toán cho một tập đoàn vật liệu xây dựng. Nhưng điều này liên quan gì đến anh Hai? Khi mới đến, Hà Lê đưa cho anh ta một gói đựng trong bịch xốp màu đen là vật gì? Và tại sao anh Hai lại vội vã rời đi sau khi nhận thứ đó? Vậy vật đó là gì mà có người theo dõi? Anh Hai đã nhận ra sự theo dõi chưa? Có thể người đó đang theo dõi Hà Lê, nhưng tại sao khi cô ấy đã rời đi thì hắn vẫn ở lại để theo dõi anh?

Mạnh Hùng chìm đắm trong suy tư đến mức không biết khi nào đã đến bệnh viện. Khi thấy khuôn mặt con trai khó coi, bà Thảo bất ngờ phát biểu:
– Sao mày lại trông u ám thế? Anh Hai ở đâu mà cậu về một mình đây?

Câu hỏi của mẹ cắt ngang dòng suy nghĩ, Mạnh Hùng trả lời vụng về:
– À, anh Hai chưa về à mẹ?

Bà Thảo cười:
– Hỏi ngộ quá! Hai anh em cùng đi, rồi một mình về, rồi lại hỏi mẹ ở nhà là ai, giờ mới biết trả lời sao đây…

– Tớ đi cùng anh Hai, sau đó tớ gặp một người bạn cùng trường đại học, hai đứa bàn chuyện lâu nên khi quay lại thì anh ta đã đi đâu rồi…

– Chắc anh Hai bận công việc thôi…

Bà Thảo nhìn Mạnh Hùng như đang suy nghĩ điều gì đó rồi im bặt. Mạnh Hùng thấy lạ vì mẹ hiếm khi như vậy, nhưng anh vẫn im lặng, không dám hỏi. Nếu mẹ không muốn nói, có lẽ đang cân nhắc điều gì đó. Bà Thảo muốn nói chuyện với con trai về ông Minh. Là một người vợ, bà không thể nhìn thấy chồng mình mắc bệnh mà không làm gì được, nhưng ông ta lại không muốn chữa trị. Mạnh Hà đang cố gắng cứu công ty để không phá sản, có thể sẽ phải đối diện với vấn đề pháp luật. Khi ông Minh khỏe lại, có thể ông sẽ không nhận ra nỗ lực của con và lỗi lầm của mình. Đối với Mạnh Hà, mối quan hệ cha con lại một lần nữa gặp khó khăn, điều này bà không mong muốn…

Bà ngập ngừng vì cân nhắc có nên nói với Mạnh Hùng hay không? Nhưng bà lo khi biết ông Minh cứng đầu như thế, và nếu các con bỏ qua việc chữa trị cho ông ấy, bà cũng sẽ không vui. Dù ông Minh có tính cách như thế nào, ông vẫn là cha của các con, và bà phải bắt đầu từ đâu để đảm bảo ông Minh giao quyền điều hành công ty cho Mạnh Hà, và các con phải tiếp tục chăm sóc ông ấy. Không phải việc dễ dàng, nhưng bà không thể chỉ đứng nhìn. Bà buông lời cay đắng và bước ra khỏi phòng, cảm thấy lo lắng và bất lực trước tương lai.

Chẳng có ai hiểu mẹ bằng Mạnh Hùng. Anh biết chắc mẹ đang giấu một điều gì đó khó nói, và trong tình hình này, việc duy nhất là phải chữa trị cho Ba. Anh đứng dậy một cách lẹng lên và bước vào phòng. Nhưng khi đến cửa, anh bất ngờ nghe thấy tiếng của ông Minh mê man nói to:

– Tôi không thể nhường công ty cho ai được, bà chữa cho tôi khỏi bệnh, tôi sẽ trả tiền cho bà…

Anh đi lại gần và thấy Ba đang ngủ. Điều này có nghĩa là những lời Ba nói chỉ là trong giấc mơ. Khi tỉnh, Ba nói những điều giống như trong giấc mơ đó, có lẽ Ba và Mẹ đã bàn bạc về việc giao công ty cho anh Hai, nhưng Ba không chịu. Mạnh Hùng nảy ra một ý tưởng, tiếp cận ông Minh, gọi:

– Ba ơi… Ba ơi…

Ông Minh giật mình khi tỉnh giấc, nhìn thấy Mạnh Hùng, ông tỏ ra khó chịu:

– Con làm gì thế? Đang ngủ mà giật mình…

– Công ty của Ba xảy ra vấn đề, công an đang đến nhiều lắm…

Ông Minh nghe về công an, hốt hoảng ngồi dậy, khuôn mặt tái mét hiện lên nỗi lo sợ:

– Sao không nói kỹ hơn, công an đến công ty làm gì?

– Có vẻ như do vật liệu kém chất lượng nên đã xảy ra tai nạn trong quá trình thi công. Con mới đến và thấy vậy, nên vội về đây…

– Không thể như thế được… không thể như thế được…

Biết Ba lo sợ, Mạnh Hùng tấn công tiếp:

– Họ không liên lạc được với Ba, nên con nghĩ có vấn đề gì đó…

– Vậy đến đây làm gì? Tôi đang bệnh…

– Ba là chủ doanh nghiệp, phải chịu trách nhiệm. Có thể sẽ phải đối diện với pháp luật và bồi thường cho tổn thất của chủ đầu tư…

– Mày nói mớ gì thế? Ra ngoài đi…

Ông quát con và đuổi ra ngoài, không muốn con trai chứng kiến sự sợ hãi trên gương mặt. Thực ra, ông lo lắng và bất lực, không biết phải làm gì.

Nhìn thấy Mạnh Hùng ra khỏi phòng với vẻ mặt hài hước, bà Thảo ngạc nhiên:

– Có chuyện gì mà cười đến thế?

– Con vừa đùa với Ba…

– Đùa gì? Ba thì cứng đầu lắm, không tin đâu…

– Cứng đầu nhưng lại sợ chết, con nói rằng công trình gặp sự cố, công an đang đến tìm Ba làm việc. Sau đó con nói nếu có công nhân nào bị thương thì chủ doanh nghiệp phải chịu trách nhiệm và có thể phải ngồi tù…

Bà Thảo cũng không kìm được cười, hỏi:

– Rồi Ba nghe vậy thì nói sao?

– Nghe con nói xong, Ba nổi giận, nói tôi không ngồi tù rồi đuổi con ra ngoài…

Lúc này bà mới kể cho Mạnh Hùng nghe về sự cố sáng nay, và cách bà thuyết phục ông Minh nhường công ty cho Mạnh Hà, nhưng ông không đồng ý. Mẹ thực sự cảm thấy chán nản, không hiểu sao ông lại giữ công ty sắp phá sản đó? Có lẽ mai sau bà phải mang vấn đề này ra thảo luận tiếp.

Mạnh Hùng đột ngột nhớ lại sự việc ở quán café, anh cảm thấy anh Hai đang làm việc quan trọng. Có lẽ mẹ nói đúng, anh Hai đang tìm hiểu nguyên nhân tại sao công trình lớn bị hủy? Tại sao Ba lại mắc nợ? Rõ ràng công trình sụt lún, không đạt chất lượng, dẫn đến chủ đầu tư không chấp nhận nghiệm thu. Khi đó, đơn vị thi công sẽ không được thanh toán, nhưng vẫn phải trả các chi phí…

– Giờ mẹ đến dọa nốt đi…

– Vừa đuổi con, chắc ông đuổi mẹ tiếp. Mẹ biết nói gì không? Không khéo là dính đòn…

– Con chắc ông không dám đuổi mẹ đâu. Mẹ cứ giả vờ không biết chuyện con vừa nói với Ba. Mẹ chỉ nói rằng có nợ và đang ra tòa yêu cầu Ba trả, nếu không sẽ bị truy tố…

Bà Thảo tỏ ra lo lắng:

– Thế này thì ông sẽ tức giận lắm, có cách khác không?

– Thì mẹ cứ chọn lời mà nói…

– Được rồi…

Nói xong, bà Thảo đứng dậy và đi vào phòng. Bà thấy ông Minh đang nằm quay mặt vào tường, nhưng rời đi một cách yên lặng. Tuy nhiên, chỉ sau vài bước đi, bà nghe thấy tiếng ông Minh gọi:

– Bà ơi…

Bà Thảo quay lại và hỏi:

– Ông gọi tôi à?

– Bà mời cho tôi một luật sư…

Nghe ông nói nghẹn ngào, bà hiểu ông đã khóc và đây là quyết định khó khăn của ông. Nhưng bà giả vờ ngạc nhiên:

– Ông muốn gặp luật sư để viết di chúc à?

Tưởng bà hiểu ý tốt của mình, ai ngờ bà lại tưởng ông muốn viết di chúc. Nhưng thôi, trước mắt ông phải tránh được vấn đề pháp lý. Ông trả lời:

– Sáng nay bà đã nói, nếu giao quyền quản lý công ty cho Mạnh Hà, ông sẽ được chăm sóc y tế đúng không?

Bà Thảo gật đầu:

– Đúng, tôi đã nói như thế…

– Nhưng tôi muốn 30% cổ phần…

Bà không còn lạ với tính bảo thủ của ông Minh, dù chỉ còn 1% cổ phần thôi, ông vẫn gây rắc rối cho Mạnh Hà. Bà trả lời dứt khoát:

– Mặc dù tôi chưa thảo luận với con trai nhưng tôi nghĩ không thể đồng ý. Công ty gần như phá sản, nó vừa lo chữa bệnh cho ông, lo trả nợ, lo phục hồi công ty… Vậy mà ông lại đòi 30% cổ phần. Thôi, tôi nói con buông bỏ, mai sau ông tự lo…

Giọng ông Minh cố gắng vớt vát:

– Tôi cũng chỉ muốn một ít tiền riêng…

Thảo khẳng định:

– Việc đó tôi sẽ lo, nhưng tuyệt đối ông không có quyền gì đối với công ty…

Nói xong không cần chờ ông Minh trả lời. Bà Thảo nặng nề đứng dậy và đi ra ngoài. Thực sự, bà không hiểu tại sao đã sống chung với ông này nhiều năm như vậy. Lắc đầu như muốn xóa bỏ hết quá khứ, bà lẳng lặng bước ra ngoài, mong muốn hưởng thụ những làn gió mới trong một cuộc sống sẽ thay đổi, dù đã quá muộn màng…

Bài viết liên quan