Phu nhân quyền thế chương 16 | Nhớ anh

26/01/2024 Tác giả: Hà Phong 25

Quân ôm vai Bảo An một cách âu yếm, họ bước lên chiếc xe và sau đó hướng đến một nhà hàng quen thuộc. Quân nhanh chóng nhận ra sở thích của vợ, thích ngồi ở chỗ có view đẹp và cảnh lãng mạn. Khi họ chuẩn bị tiến lại chỗ ưa thích, đột nhiên Bích Ngân và bạn của cô ta di chuyển đến gần. Cả hai phía nhận ra đối phương, nhưng Quân không để ý tới việc chào hỏi, mà thay vào đó, anh gọi nhân viên phục vụ.

Vợ tôi thích ngồi chỗ kia! Làm ơn giúp chúng tôi chuẩn bị!

Vâng, mời anh chị ạ!

Bảo An không để ý đến Bích Ngân, chỉ là gật đầu chào nhưng rồi cùng chồng đi về bàn đã chọn. Bích Ngân nhận thức được thái độ lạnh lùng của Quân, nhưng cô cũng chỉ có thể ngồi xuống cùng bạn thân mình.

Thực tế, Bảo An có thể hỏi chồng về mối quan hệ trước đó của họ, nhưng cô tin tưởng Quân. Tuy nhiên, trước tình huống này, cô quyết định trêu chọc chồng một chút.

Có vẻ như em phải cẩn thận đây!

Cẩn thận gì vậy?

Chồng em nam tính, lạnh lùng như vậy thì cô gái theo sau cũng không ít. Trái ngược với em, chân ngắn và mũm mĩm, lại còn cận thị nữa. Điều này làm cho em hơi thiếu lợi thế, sợ là em giữ không nổi chồng đâu.

Dương Hồng Quân nhận ra ý đùa của vợ và đáp lại cô như là một thách thức.

Sếp mà cũng thiếu tự tin à?

Không phải coi thường đối phương được đâu chồng ạ!

Mỗi người đều có một điểm mạnh riêng! Em có biết điểm mạnh của mình là gì không?

Anh nói đi!

Nhìn thấy ánh sáng mong đợi trong đôi mắt của Bảo An, nhưng Dương Hồng Quân cố ý không trả lời ngay, chỉ cười và nói nhỏ vào tai cô.

Đợi về nhà anh sẽ nói cho em biết!
Bảo An phản ứng bằng cách nhăn mặt và đánh mạnh tay vào vai anh. Ngược lại, Quân lại cười mỉa mai, không hề biết rằng một số ánh mắt đang hướng về họ từ mấy bàn xa xa…

Hai vợ chồng tiếp tục câu chuyện vui vẻ cho đến khi kết thúc bữa ăn. Bảo An nói chồng chờ mình rồi đứng dậy để đi về nhà vệ sinh, sau đó cũng thấy Bích Ngân bước vào. Cảm giác của cô không chỉ là muốn đi rửa tay và trang điểm lại, mà còn có mục đích khác, vì vẻ mặt của cô khi này không có sự thiện cảm.

Bảo An, theo tinh thần lịch sự, cười tươi khi hai người gặp nhau. Tuy nhiên, Bích Ngân bất ngờ đặt câu hỏi.

Cô có biết quan hệ trước đó giữa tôi và anh Quân không?
Dù có vẻ như cô ta cố ý gây rối, nhưng Bảo An là ai mà. Không phải dễ dàng làm khó được cô. Trước câu hỏi mang nhiều ý đồ của Bích Ngân, Bảo An không mất phong độ. Cô vẫn bình thản lấy thỏi son tô lên môi cẩn thận rồi mới trả lời.

Biết thì sao, không biết thì sao?

Cô thật sự không quan tâm?

Tôi không cần phải quan tâm, vì tôi tin Quân!

Cô dễ tin tưởng người khác thế à?

Anh ấy là chồng tôi, không phải người khác như cô nói!

Sau câu trả lời, Bảo An quay đầu bước ra khỏi nhà vệ sinh, nhưng có vẻ Bích Ngân không muốn cô đi dễ dàng. Cô ta ngay lập tức giữ lại tay Bảo An. Thái độ và lời nói của cô ngạo mạn, nhưng không may là Bảo An không phải là người yếu đuối, dễ bị ảnh hưởng. Một cử động mạnh mẽ để đẩy tay cô ra và thêm một câu nói châm biếm.

Cô trước đó là quá khứ của chồng tôi, còn tôi là hiện tại, là vợ Quân. Đó là sự thật hiện tại của anh!
Lời nói này như một cú tát mạnh vào mặt Bích Ngân. Bị tấn công mạnh mẽ, cô ấy muốn hét lên nhưng vì đang ở nơi công cộng nên chỉ có thể bình tĩnh giữ im lặng. Cô cố gắng để nước mắt không tuôn ra và xoa dịu đi cơn tức giận đang ngự trị trong lòng.

“Được! Mày cứ chờ đi! Hiện tại là vợ Quân, nhưng tương lai chưa chắc đã là của anh đâu!”

Bảo An quay đi, định chia sẻ với chồng về sự việc trong nhà vệ sinh trước đó, nhưng sau cùng, cô quyết định không làm. Cô nghĩ rằng đàn ông có khi cũng không hiểu rõ tâm tư của phụ nữ, nên cô nhắc Quân về việc xem phim thay vì làm trở ngại.

Anh ơi, ăn xong rồi thì chúng ta đi xem phim đi!

Chút nghỉ ngơi rồi đi!

Không muốn ở lại đối diện người mình không ưa!

Sao thế? Tự nhiên lại trở nên trẻ con vậy!

Em chỉ thấy trẻ con khi ở bên anh thôi! Anh có ý kiến không?

Thực sự, Bảo An chỉ muốn trêu chọc Quân một chút, nhưng anh ấy lại chiều theo cô ngay mà không để ý đến người đồng nghiệp thân thiết của mình.

Vợ anh là số một! Không thích thì không cần ở lại nữa! Nào, đứng dậy! Đưa túi anh mang theo!

Yêu chồng của em thế!

Sếp dễ nịnh rồi đấy!

Vậy đồng chí chồng không muốn Sếp nịnh à?

Muốn!

Nghe câu trả lời này, Bảo An cười tít mắt, cô ôm chặt cánh tay của Quân và tiến về phía cửa mà không để ý đến vẻ mặt tồi tệ của Bích Ngân.

Bữa ăn ngon miệng và thái độ dứt khoát của chồng khiến Bảo An cảm thấy hạnh phúc hơn.

Mang theo tâm trạng vui vẻ đến rạp chiếu phim, Bảo An chọn một bộ phim tình cảm lãng mạn. Nhưng khi đến đoạn có cảnh hôn nhau, cô cảm thấy một chút không thoải mái. Bình thường, cô nói chuyện mềm mại, châm biếm về anh ấy, nhưng khi thấy cảnh hôn, cô lại cảm thấy xấu hổ. Cô tự an ủi mình rằng sẽ thể hiện tình cảm với chồng ở nhà, nhưng người bên cạnh dường như hiểu được ý định của cô. Trong một thoáng lẻ, anh ấy ôm cô chặt và đặt một nụ hôn ngọt ngào lên môi cô.

Mặc dù đã hôn nhau nhiều lần, nhưng trong khoảnh khắc này, con tim nhỏ bé của Bảo An lại đập loạn lên, tạo nên một cảm giác khó diễn đạt… Bảo An vẫn đang ngây ngất trong niềm hạnh phúc khi bất ngờ Quân nói nhỏ vào tai cô.

Sao thế? Sếp tự nhiên lại ngại à?

Là em nghĩ cho anh!

Nghĩ gì?

Anh không ngại trước bao nhiêu người, phải không?

Anh ôm vợ anh, thể hiện tình cảm với vợ anh thì có gì đâu nhỉ?

Thế hôn em một cái nữa đi!

Dương Hồng Quân mỉm cười, anh ta không ngần ngại hôn vợ thêm một cái và vuốt nhẹ mái tóc của cô.

Em có muốn chuyển về căn hộ mà bố mẹ em tặng không?
Tối nay có quá nhiều bất ngờ, Quân không chỉ xác định rõ ràng ranh giới với người đồng nghiệp cũ mà còn quan tâm đến cô.

Chuyện chuyển về căn hộ là vấn đề nhạy cảm giữa hai vợ chồng, vì cô rất hiểu lòng tự ái của người đàn ông. Một người khiêm tốn, tự lập như Quân sẽ khó chấp nhận sự “có sẵn”, nhất là khi đó là từ nhà của vợ. Thực tế, trước câu hỏi đột ngột này của anh, cô vẫn còn phân vân…

Sao… Sao ạ?

Mình chuẩn bị sinh con, nên ở nơi rộng rãi sẽ tốt cho cả mẹ và em bé hơn!

Anh! Anh… Anh thật sự muốn cả gia đình chuyển về đó chứ?

Thực sự, Dương Hồng Quân vẫn còn chút lo ngại sâu thẳm bên trong, nhưng khi nghĩ về người con gái mà anh yêu, mọi thứ phía sau chỉ là vấn đề nhỏ.

Cuộc sống hạnh phúc của chúng ta mới là điều anh quan tâm, nên mọi lời nói ác ý, soi mói đều sẽ bị anh phớt lờ!

Vâng, em theo ý anh!

Nhưng chỉ có chúng ta chuyển đến đó, còn ba và Vi vẫn ở lại nhà cũ.

Được thôi! Chúng ta chuyển đi như vậy, ba sẽ rất buồn!

Ngôi nhà là kỷ niệm của ba mẹ, nên để ba ở đó, có bé Vi chăm sóc ba rồi, em đừng lo. Chúng ta chỉ cần sống hạnh phúc, có cháu là ông vui nhất rồi!

Dương Hồng Quân, vẫn là người trưởng thành, hiểu biết và thông cảm. Anh không chỉ hiểu tâm lý của ba mình mà còn rất quan tâm đến người vợ là Bảo An. Qua sự kiện này, Bảo An khẳng định Quân thật sự yêu thương cô, anh ta đã bỏ qua tự ái, vượt qua sĩ diện của một người đàn ông, để sẵn sàng bước vào cuộc sống không thuộc về mình.

Cảm ơn anh đã luôn quan tâm đến em!

Ngốc này! Vợ chồng thì cảm ơn cái gì chứ!

Em vẫn muốn cảm ơn chồng của mình! Cảm ơn anh đã bỏ lại những lời châm biếm, và đến bên em, bảo vệ em, lo lắng và chăm sóc cho em!

Dương Hồng Quân, trước sự cảm ơn chân thành của vợ, không nói nhiều, chỉ đơn giản là ôm cô chặt thêm một chút.

Cuộc sống của hai vợ chồng từ khi chuyển sang căn hộ mới không có mâu thuẫn hay xung đột, mà ngược lại, càng trở nên thêm mặn nồng. Mặc dù lúc này Dương Hồng Quân đang bận với dự án mới, Bảo An cũng có hợp đồng dự án lớn, gần như hai người không có thời gian dành cho nhau, và những cuộc hẹn hò để làm nóng tình cảm vợ chồng cũng trở nên ít đi. Bữa ăn tối thường xuyên muộn, nhưng không làm suy giảm tình cảm giữa họ. Bảo An vẫn luôn thông cảm và động viên chồng cô, và ngược lại, Quân cũng tin tưởng Bảo An. Chỉ có một số người thấy tình hình gia đình cô như “lưỡi hái”, muốn tạo ra sự xung đột.

Không biết có phải là tình cờ hay cố ý, nhưng vào ngày Bảo An đi công tác, có người gửi đến một số hình ảnh của chồng cô với Bích Ngân, họ đang làm việc cùng nhau một cách say sưa. Đã là hơn tám giờ tối, nhưng hai người vẫn ngồi thảo luận, điều này khiến Bảo An cảm thấy không vui một chút. Mặc dù vậy, để tránh không để ý đến lời phong tỏa của kẻ gửi, cô quyết định không trả lời tin nhắn của họ, coi nó như là rác thải.

Bảo An quyết định không để ý, tiếp tục công việc của mình, nhưng đối tác tiếp tục gửi một tin khác, lần này không chỉ có hình ảnh của họ cùng nhau tối ăn mà còn có âm thanh rõ ràng. Tiếng của Bích Ngân vang lên, hỏi Quân:

Anh còn nhớ món này không?

Ừ!

Mùi vị vẫn như ngày trước khi chúng ta đã ăn nhỉ?

Ừ.

Anh ăn thêm đi ạ…

Mặc dù đoạn đối thoại chỉ kéo dài đến đó, nhưng Bảo An chắc chắn rằng người gửi tin là Bích Ngân, bởi chỉ có cô ta mới có thể có thời gian để làm những trò này. Để không bị kích động bởi kẻ gửi, cô quyết định trả lời tin nhắn và gửi lại.

Muốn gì thì hãy sử dụng số điện thoại chính thức! Nếu muốn tán tỉnh chồng tôi mà không dám công khai, thì có cần thiết không?

Tôi chỉ là tốt bụng nhắc nhở cô thôi!

Vậy à? Tôi tưởng cô tự tin vì được làm việc cùng chồng tôi chứ!

Cô nói gì tôi không hiểu?

Cô là ai tôi đã đoán ra, nên không cần núp lùm. Nhưng một con rùa rụt cổ như cô, tôi không để ý đâu!

Bích Ngân nhận được tin nhắn, tỏ ra cay đắng, nhưng cô vẫn giữ vững tinh thần và phản ứng mạnh mẽ. Thay vì lộ diện, cô ta quyết định gửi lại những thách thức và tỏ ra tự tin.

Cô cũng tự tin quá nhỉ?

Tôi là vợ hợp pháp mà, lại còn không thừa tự tin sao?

Được! Vậy thì con gà mái chân ngắn, mắt cận, cứ ở đó mà tự tin đi! Đêm nay để người khác chăm sóc Dương Hồng Quân!

Cô có bản lĩnh thì làm theo ý mình đi! Tôi tin tưởng chồng mình!

Bảo An chỉ nhắn tin đến đây và bỏ máy xuống bàn, không để ý đến những tin nhắn tiếp theo. Tuy nhiên, trong lòng cô vẫn có chút lo lắng và nỗi nghi ngờ.

Phụ nữ thường nói tin tưởng, nhưng nếu sâu bên trong vẫn tồn tại nỗi lo lắng. An giữ chặt chiếc điện thoại và sau một thời gian ngắn, cô quyết định soạn tin nhắn cho chồng.

Anh ơi? Anh đang làm gì?
Quân nhận tin nhắn và trả lời ngay.

Anh nghỉ rồi, đang ăn cơm với Ngân! Định nhắn cho em mà sợ em đang tiếp khách!

Dạ. Em mới ra khỏi nhà nên nhắn hỏi thăm anh đã nghỉ để ăn chưa thôi!

Anh sắp xong rồi. Lát về anh gọi cho em!

Vâng.

An nhận ra sự trực tiếp và rõ ràng trong cách Quân trả lời, và cô quyết định không nghi ngờ thêm. Tuy nhiên, cô vẫn cảm thấy một chút lăn tăn.

Quân giữ lời hứa, khi về nhà, anh nhắn tin trước và gọi điện sau đó. Quân tiếp tục thể hiện sự trực tiếp và không vòng vo, để vợ an tâm và yên tâm hơn.

Anh vừa về nhà rồi!

Vâng.

Tối nay bọn anh về muộn nên ăn tối gần trường! Em không để ý chứ?

Nghe chồng mình mô tả kỹ về lịch trình sau giờ làm việc, An không còn lăn tăn nữa. Cô nhắn:

Em nói để ý thì lần sau anh có từ chối người ta không?

Có!

An hơi ngạc nhiên với sự thẳng thắn của chồng, nhưng cuối cùng cô đã nói ra tâm tư của mình.

Em không thích anh đi ăn cùng với Bích Ngân!

Ừ. Lần sau không đi!

Em ích kỷ thế, anh có buồn không?

Không! Anh chỉ lo em không vui!

Giờ em vui rồi!

Em nhớ uống ít thôi, không mệt nhé!

Vâng. Em nhớ rồi! Em tắt máy nhé! Lát em về khách sạn sẽ gọi lại cho anh nhé!

Ừ. Anh đợi em!

An cảm thấy niềm tin của mình được củng cố thêm. Dù bận rộn với công việc, An cảm thấy may mắn vì có sự hỗ trợ và thông cảm từ gia đình chồng. Cô giữ vững động lực và tập trung vào sự nghiệp của mình.

Về phòng khách sạn, An cảm ơn Quân đã giữ lời hứa, nhưng cô vẫn ước mình được ôm vào vòng tay ấm áp của anh.

Em nhớ anh quá!

Anh cố gắng đi! Hai ngày nữa anh sẽ về rồi!

Không có gối ôm là chồng em khó ngủ!

Dù Dương Hồng Quân cũng nhớ vợ, nhưng anh thể hiện kiên nhẫn hơn và tìm cách làm vợ vui bằng cách đùa ngốc.

Trước kia không có anh, em làm gì để dễ ngủ?

Đếm cừu, xem phim, đọc sách…

Thế giờ em đếm cừu thử đi!

Giờ không muốn đếm, cũng không muốn làm gì mà chỉ muốn ôm chồng, gác chân lên chồng thôi!

Thói quen xấu!

Xấu thì thôi, em thích!

Dương Hồng Quân thấu hiểu vợ và chấp nhận thói quen này, bất chấp khoảnh khắc xa cách.

Ngủ đi, không mệt! Mai anh lại gọi cho em!

Không.

Ngoan! Ngủ đi! Anh cũng nhớ em!

Bảo An, bất chấp tính cương nghị, cảm thấy xúc động khi nghe chồng thể hiện tình cảm. Điều này là điều tất yếu khi vợ chồng cách xa nhau.

Em rất muốn về nhà!

Sếp bình thường vẫn mạnh mẽ lắm mà!

Em chỉ không muốn mạnh mẽ trước anh thôi!

Bảo An, kể từ khi làm vợ của Quân, giữ bản lĩnh của mình và không thể giấu diếm đi sự mềm mại khi ở gần chồng.

Ừ. Anh biết rồi!

Anh cứ để điện thoại như này cho đến khi em ngủ mới tắt được!

Ừ. Ngủ đi!

Hai vợ chồng giữ điện thoại và nhìn nhau cho đến khi An mệt mỏi đóng mắt. Sau đó, Quân mới tắt điện thoại.

Sáng hôm sau, Bảo An quay trở lại với tinh thần mạnh mẽ của một phụ nữ kinh doanh. Cô bận rộn với công việc, và Quân có vẻ cũng rất bận, chỉ nhắn tin cho cô hai lần. Quân có thể cảm nhận được tâm tư của vợ và chỉ nhắn nhủ một cách đơn giản.

Đêm hôm, khi An đang lo lắng vì không liên lạc được với Quân, cô nghe thấy tiếng gõ cửa phòng dồn dập…

Bài viết liên quan