Qua một đời chồng chương 10 | Tội nghiệp thằng bé

21/10/2023 Tác giả: Hà Phong 58

“Mẹ! Có chuyện gì vậy mẹ?”
Vân ôm con và hỏi, cố gắng ngăn không cho nước mắt rơi.

Bà Thoa thấy con gái về và nói một cách lo lắng:
“Mày vào phòng con Dung mà xem con mày vừa mới làm cái trò gì kìa? Nó đập tan cái lọ nước hoa mười mấy triệu của dì nó đấy.”

Sau đó, bà quay sang xỉa xói cháu ngoại:
“Cái lọ nước hoa đấy, bằng hai tháng lương của mẹ mày đấy. Mẹ con mày nhịn ăn nhịn uống cũng không đền được đâu.”
Bà Thoa ký vào đầu cháu mình khi nói.

Vân dang tay ôm lấy đầu con che chở:
“Mẹ! Cháu còn bé, để con dạy lại nó. Mẹ đừng đánh nó tội nghiệp.”

“Gớm! Bé bỏng gì cái loại đấy. Nó giống cái nòi khốn nạn nhà nó chứ đâu. Mày coi chừng không dạy dỗ nó cẩn thận rồi có ngày nó giống như thằng bố nó hại đời con gái nhà người ta.”
Vân muốn khóc nhưng không thể khóc trước mặt mẹ. Cô vừa ôm con vừa xoa đầu nó nói:
“Mẹ ơi! Con xin mẹ! Mẹ có muốn chửi mắng con thế nào cũng được nhưng xin mẹ đừng mắng thằng bé. Nó còn nhỏ, nó không có tội tình gì cả. Chuyện của bố nó không liên quan gì đến nó.”

Bà Thao thấy con gái bênh con thì lại càng tức mà chửi tiếp:
“Mày lúc nào cũng nói con mày còn bé không biết gì. Nó bé đấy nhưng không dạy dỗ nó cẩn thận đi rồi lớn lên cũng theo nòi giống của bố nó. Mày cứ bênh nó cho lắm vào rồi có ngày. Đúng là cái thứ ăn hại, chả được tích sự gì.”

Bà Thao mắng hai mẹ con Vân cho sướng miệng rồi để mặc họ ngồi ôm nhau ở lại, đi vào phòng mình nằm.

Vân bế con xuống bếp, ôm nó dỗ dành:
“Mẹ ơi! Bà ngoại không thương con! Dì Dung cũng không thương con!”

Thằng bé khóc và nói: “Không phải thế! Bà và dì đều rất thương con. Chỉ vì con nghịch nên bà với dì mới mắng con thế.”

“Không phải mẹ ơi. Dì đánh con rất đau. Bà cũng đánh con rất đau nữa. Mẹ nhìn này.”
Thằng bé đưa cái má bên trái bị dì nó tát về phía mẹ cho mẹ xem. Năm ngón tay in hình trên cái má non nớt của nó vẫn còn hằn rõ, đỏ thẫm. Vân rớt nước mắt xoa xoa má con.
“Không sao! Không sao! Mẹ thương con! Không sao đâu con!”

Thằng bé nằm im trong lòng mẹ nó xong vài phút rồi lại chui ra khỏi vòng tay mẹ nó, tụt quần xuống, vạch mông cho mẹ nó xem rồi nói:
“Đây nữa mẹ này! Bà đánh con bằng chổi! Đau lắm mẹ ơi!”
Những vết lằn đỏ lên mông đỏ lửng, và có vài vết rơm rớm máu. Vân nhớ lại ngày xưa, cô cũng từng bị mẹ mình đối xử như vậy. Hễ không vừa lòng với cô là bà lại cầm bất cứ thứ gì vớ được quật vào người cô tơi tả. Nước mắt Vân rơi như mưa. Đau đớn và xót xa. Mẹ cô không hề thương xót đứa cháu ngoại này. Có lẽ vì nó là con trai của đứa con gái mà bà vốn đã không thương rồi.
Vân ôm con vào lòng và khóc, vỗ lưng nó. Cô nhớ lại những ngày xưa khi bị mẹ đánh. Cô không biết làm gì để xoa dịu nỗi đau đớn oan ức. Lúc ấy, cô thường lẩn trốn vào một góc nào đó để khóc mà không ai thấy. Tuổi thơ của cô thật không đáng để nhớ. Mặc dù cô sinh ra và lớn lên trong một gia đình trọn vẹn, nhưng cô luôn cảm thấy mình khác biệt. Có nhiều đêm cô tự hỏi liệu cô có phải là con ghẻ của mẹ hay không. Tại sao mẹ lại đối xử với cô và em gái khác nhau như vậy? Có lẽ cô chỉ là đứa con bị bỏ rơi và mẹ cô nhặt mang về nuôi? Nhà cô không giàu có, mẹ cô cũng không thương yêu trẻ nhỏ mà mang cô về làm gì. Những nỗi lo sợ và bất ổn trong tâm hồn cô làm cho cô không dám hỏi mẹ. Cô không dám mở miệng vì sợ mẹ sẽ tức giận, thậm chí đánh cô và đuổi cô ra khỏi nhà. Vân không ngờ rằng, những nỗi lo sợ đó bây giờ lại đổ dồn lên đứa con trai của mình.

Thằng Bi được mẹ ôm ấp và dỗ dành, dần dần cảm thấy thoải mái hơn. Mắt nó đã sưng mỏi sau cơn khóc nức nở trước đó, và bây giờ nó đã ngủ trên tay mẹ.

Vân ngồi một mình trong phòng bếp chuẩn bị bữa trưa cho cả gia đình. Dung vẫn còn đang nằm mải mê. Bà Thoa thì đi đâu đó mà Vân không biết. Cô làm đồ ăn đến khoảng 11 giờ trưa mới xong.

Vân đi làm thêm để kiếm thêm thu nhập, và mỗi tháng cô đưa mẹ 3 triệu đồng để chi tiêu cho nhà. Tiền ăn chủ yếu là do cô mua. Thỉnh thoảng, bà Thoa cũng mua. Đồ dùng của thằng Bi và sữa cho nó cũng do Vân mua sẵn. Cô cắt giữ từng đồng, không dám tiêu cho bản thân. Cô chỉ để dành mỗi tháng một triệu đồng cho riêng mình.

Dung khác hẳn, cô không đưa tiền mẹ theo lịch trình hàng tháng, mà thỉnh thoảng, cô cho mẹ vài triệu đồng. Đôi khi, cô cho mẹ hàng chục triệu đồng. Bà Dung rất hạnh phúc và tự hào về con gái của mình. Cô thấy đầu tư cho con gái ăn học là điều quan trọng và không để bất kỳ lỗ nào xảy ra.

Bà Thoa đang ngày càng cáu kỉnh hơn với cô vì cô không đưa tiền mẹ theo lịch trình hàng tháng. Bà cũng tỏ ra bực tức hơn khi thấy cô con gái đưa ít tiền. Vân cố gắng giả vờ không hiểu và không đáp lại. Tuy nhiên, bà càng tức giận hơn nên cuối cùng, bà đã nói thẳng ra.
“Thằng Bi nó lớn rồi. Tiền ăn uống của nó cũng tăng dần theo. Giá cả thì leo thang. Chi tiêu cái gì cũng đắt đỏ. Mày đưa cho mẹ tháng có 3 triệu chỉ đủ tiền điện, mắm muối chứ chả mua bán được gì. May mà con Dung tháng nào cũng đưa tiền cho mẹ vài ba bận mới có cái mà mua bán. Lại còn tiền cưới xin, giỗ chạp nữa chứ.”

“Vâng! Vậy để con đưa thêm mẹ một triệu nữa.”

“Tiền bạc bây giờ mất giá lắm. Một triệu bạc đi chợ được vài bữa là hết trắng.”

“Dạ! Mẹ thông cảm cho con. Tháng lương con cũng có 8 triệu. Con chi tiêu và đưa cho mẹ thêm 1 triệu nữa là không còn dư dả đồng nào cả.”

Bà Thao nghe xong thì nguýt dài:
“Rõ chán! Đúng là cùng là một mẹ sinh ra mà hai đứa một trời một vực.”

Vân cúi đầu không nói gì thêm. Cô cảm thấy như trong cái nhà này, cô chẳng có giá trị gì. Cô thua em gái mình về mọi mặt. Bây giờ cô lại mang cái tiếng bỏ chồng mang con về nhà mẹ đẻ ăn bám nữa. Cái tiếng chồng bỏ ở quê cô khủng khiếp lắm. Vân càng ngày càng ít nói, không dám ra đường nói chuyện với ai ngoài việc đi chợ, xong rồi đi làm. Cuộc sống cứ trôi qua buồn tẻ và tủi nhục như vậy.

Dung đưa về một anh chàng khá đẹp trai, ăn mặc bóng loáng. Cả hai đến bằng ô tô và đỗ trước cửa nhà Vân.

Bà Thao ra đón và mời anh chàng vào. Đó chính là chàng rể tương lai của bà.

Hồng Đăng là con của một giám đốc ngân hàng tư nhân trên thành phố. Anh ta là khách hàng của Dung và đã đổ gục trước vẻ đẹp của cô. Hồng Đăng quyết tâm tán tỉnh Dung.

Dung có ngoại hình bắt mắt và dù đã bước qua tuổi ba mươi nhưng vẫn trẻ trung. Mọi người đoán cô chỉ khoảng hai lăm tuổi.

Dung có nhiều người theo đuổi, nhưng cô chẳng để tâm. Những chàng trai trong làng không xứng với cô, và những người nổi tiếng và thành đạt đều đã rời làng. Dung là người khó tính, và những người đàn ông thành công và chín chắn không thèm chọn cô.

Hồng Đăng là con trai duy nhất của một gia đình giàu có. Anh ta học tại chức ngân hàng rồi quay về làm việc cho gia đình. Hồng Đăng kém Dung hai tuổi và đã yêu cô từ cái nhìn đầu tiên.

Ban đầu, Dung không ưa Hồng Đăng. Cô thấy anh ta như một chàng trai cầu toàn, thường xuyên ẩm ương và thiếu tình hấp dẫn. Nhưng sau vài lần cộng tác, cô hiểu rõ về gia đình và địa vị của anh, con trai của một giám đốc ngân hàng tư nhân, gia đình giàu có, và anh ta là người si tình và sẵn sàng lắng nghe Dung. Dung quyết định yêu Hồng Đăng.
Dung, một cô gái từ nông thôn, khi bước chân vào thành phố, thực tế cô cũng không nổi bật hơn ai. Để mua một căn nhà ở thành phố, cô cần phải tiết kiệm ít nhất 5 năm. Những người theo đuổi cô đa số đến từ nông thôn, chẳng khác gì cô. Cô không muốn kết hôn và sau đó phải đối mặt với nợ nần để mua nhà. Còn đàn ông đã có ngôi nhà thường là đã kết hôn hoặc chỉ quan tâm đến ngoại hình của cô, chứ không có ý định thật sự lập gia đình. Dung cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống tình ái cho đến khi cô gặp Hồng Đăng.

Dung bắt đầu tìm hiểu về Hồng Đăng và phát hiện rằng không chỉ có cô mà còn nhiều cô gái khác đang cạnh tranh để nắm giữ tài sản gia đình giàu có của anh. Người yêu cũ của anh ta thậm chí còn liên lạc đòi quay lại. Các cô gái khác không phải là lựa chọn lý tưởng. Dung cảm thấy cần phải nhanh chóng thực hiện kế hoạch của mình, trước khi vị trí ấy bị chiếm đoạt bởi ai khác. Chỉ cần chiếm được trái tim của Hồng Đăng, cô sẽ có ngay một ngôi nhà và sự giàu có, cùng với quyền kiểm soát anh ta. Vì vậy, cô lập kế hoạch để “thu phục” Hồng Đăng.

Bài viết liên quan