Sát chồng chương 7 | Vợ chồng hợp pháp

15/11/2023 Tác giả: Hà Phong 171

Bà Hiền đang chuẩn bị mớ đậu xanh để nấu cháo thì nghe tiếng xe máy từ đầu ngõ. Tâm vừa dừng chiếc xe, tay xách túi nhãn mang vào nhà. Sân bếp nhà Dịu ở cạnh sân trước, nên khi khách vào là thấy ngay. Tâm cúi đầu lễ phép:

“Cháu chào bác ạ!”

Bà Hiền nhìn Tâm gật đầu cười. Hôm nay là chủ nhật, cả Tâm và Dịu đều không đi làm. Nhưng sáng sớm như vậy Tâm tới tìm Dịu, chắc có chuyện gì rồi. Bà Hiền nghĩ. Tuy nhiên, bà không tiện hỏi thẳng.

“Dịu nó đi chợ về mới đây mà đâu rồi. Chắc nó ra vườn. Cháu ngồi đây chờ để bác gọi nó.”

“Dạ thôi ạ! Cháu ngồi đây nói chuyện với bác một lúc, chờ em Dịu cũng được ạ.”

Bà Hiền cười và tiếp tục công việc của mình: “Thế cái chân đã lành hẳn chưa cháu?”

“Dạ ổn rồi bác ạ! Cháu còn đi đá bóng được rồi.”

“Ấy chết! Phải kiêng cho lành hẳn đã chớ! Lỡ có chuyện gì thì khổ!”

“Dạ vâng ạ! Cháu cũng chỉ hoạt động nhẹ nhàng thôi, cũng không dám chạy mạnh. À, mà bác đãi đậu để nấu món gì đấy ạ?”

Tâm sờ vào mớ đậu xanh bà Hiền vừa đãi và hỏi.

“Chả biết con Dịu nó sao mà tự nhiên nói thèm cháo đậu xanh. Đúng là… Thèm cái gì ngon lạ không thèm lại đi thèm cháo đậu xanh!”

Nghe bà Hiền nói rất thản nhiên, Tâm hơi bất ngờ. Có lẽ chuyện Dịu có thai vẫn chưa nói cho mẹ biết. Tâm định hỏi bà Hiền thêm vài câu, nhưng thấy bước chân từ ngoài vườn bước vào sân. Bên hông Dịu là một rá ổi xanh, tay phải cầm một quả ổi cắn nhai rất ngon miệng.

Vừa thấy người yêu, mặt Tâm rạng rỡ hẳn lên. Anh vội đứng dậy chạy ngay đến chỗ Dịu đỡ lấy rá ổi cho cô.

“Trời ơi! Sao em lại trèo lên cây ổi hái trái vậy? Nguy hiểm lắm biết không hả?”

Dịu nhìn thấy thái độ lo lắng của Tâm, cô bật cười: “Trời ạ! Cây ổi nhà em thấp lè tè. Em đứng ở dưới níu cành là hái được chứ không phải trèo lên cây đâu.”

“Không được! Níu cũng không được. Người ta kiêng không được với cao đấy!”

“Phụt!” Mấy cái vỏ ổi xanh nát bét bị phun ra ngoài. Dịu cười nắc nẻ đến nỗi sặc ổi ho mấy cái hụ hụ.

“Ôi…Em…Em đến chết với anh mất. Anh nghe ở đâu ra vậy?”

“Thật đấy! Anh nghe người ta nói vậy!” Tâm làm mặt nghiêm nhìn Dịu.

“Được rồi, được rồi. Em nghe anh, được chưa?”

Nói xong Dịu mới chợt nhớ ra điều gì đó liền hỏi: “Mà sáng ra anh đến nhà em sớm vậy làm gì?”

“Không phải tại em sao? Tối qua anh gọi điện mãi không được. Mà hình như em còn không đọc tin nhắn thì phải?”

Dịu ngớ người: “Chết cha! Hôm qua em ngủ sớm nên không để ý.”

Dạo này Dịu hay buồn ngủ. Ngày trước còn thức khuya đến một hai giờ sáng là bình thường. Nhưng từ khi có thai tự nhiên lại buồn ngủ kinh khủng. Cứ chín mười giờ tối là ngáp ngắn ngáp dài rồi. Có khi đang nói chuyện với Tâm cô cũng ngủ lúc nào không hay. Ăn được ngủ được nên Dịu tăng cân trông thấy. Da dẻ hồng hào, căng mướt trẻ đẹp hẳn ra.

Tâm nhẹ nhàng cúi đầu trước Dịu và nói: “Anh đến đây vì muốn thảo luận với bố mẹ về chuyện của chúng ta.”

Dịu, lo lắng, hỏi: “Anh đã nói gì với mẹ chưa?”

“Chưa. Anh định nói, nhưng khi em vào, anh cũng chưa nói được gì. Em thì sao, em đã nói chuyện với mẹ chưa?”

“Đi, chúng ta đi nơi nào đó nói chuyện!” Dịu nhẹ nhàng kéo tay Tâm và nói: “Để em vào thay đổi bộ quần áo.”

Tâm không rõ ý Dịu lắm nhưng cũng nghe theo lời người yêu. Anh đẩy xe máy, xin phép bà Hiền chở Dịu đi ra ngoài một lát.

Khi đã đến bờ đê, Dịu kêu anh dừng lại, đưa xe lên đê rồi ngồi xuống.

Mặt trời sáng, bọn thanh niên và trẻ con làng được nghỉ học, ra biển đá bóng nhiều. Họ tạo thành nhóm nhỏ đá thành hàng dài. Bãi biển rộng, thoáng đãng và mát mẻ. Dịu dẫn Tâm ngồi trên một chiếc bè bỏ không, chiếc bè này hư nên không ai dùng, bỏ hoang ở một bãi đất trống.

Tâm giúp Dịu ngồi xuống chiếc bè. Anh làm như cô đang mang thai bảy, tám tháng. Đi một bước đứng một bước. Khi đến tay cô, anh luôn giữ chặt theo.

“Chuyện chúng ta, em chưa nói với mẹ đúng không?” Tâm hơi ngập ngừng. Dịu nhìn lo lắng: “Mẹ anh…” Giọng Dịu buồn buồn, chỉ cần nhìn thấy thái độ của Tâm, cô biết ngay chuyện không suôn sẻ.

Thấy Dịu buồn, Tâm nắm chặt tay cô: “Em đừng lo. Chúng ta đã trưởng thành, có ăn học và đứng vững trong xã hội. Ở làng này, chúng ta được xem là thành đạt. Chúng ta có quyền tự quyết định cuộc sống của mình. Anh đã suy nghĩ rồi. Dù mẹ anh có phản đối, chúng ta vẫn có thể lên xã đăng ký kết hôn trước. Sau đó, làm giấy báo hỷ và nộp lên cơ quan. Rồi chúng ta về sống với nhau. Khi có con, cuộc sống hạnh phúc sẽ làm ông bà mẹ anh phải nghĩ lại. Anh chỉ sợ em sẽ thiệt thòi vì không có đám cưới đàng hoàng cho bằng bạn bè. Sợ bố mẹ em buồn lòng vì con gái đi lấy chồng mà thiệt thòi như vậy.”

Dịu im lặng một lúc. Dường như cô cũng đã đoán trước sự tình. Bà Hoạt sẽ khó mà chấp nhận cô dễ dàng như vậy. Cô chỉ đợi xem hành động của Tâm là thế nào nữa.

“Dịu, anh… liệu như vậy em có chấp nhận được không?” Tâm cúi đầu nhìn vào mắt Dịu. Thấy mắt cô ướt, Tâm hơi hoảng hốt và túm chặt tay cô hỏi: “Dịu! Em sao vậy?”

Dịu hít một hơi dài, lấy lại bình tâm rồi ngẩng mặt lên nhìn người yêu: “Thực ra, những chuyện này em đã lường trước rồi. Em cũng không ngại phải chịu thiệt thòi. Chuyện đám cưới cũng không quá quan trọng với em. Bố mẹ em cũng không phải là người cổ hủ. Chỉ cần chúng ta sống tốt, bố mẹ vui là được. Nếu anh đã tính như vậy, tối nay bố em về, anh đến nhà em, chúng ta thưa chuyện rồi sẽ lên xã đăng ký luôn.”

Nghe Dịu chia sẻ, Tâm thở nhẹ nhõm, như vừa giải thoát khỏi gánh nặng lớn. Vấn đề này đã khiến anh mất ăn mất ngủ suốt mấy ngày qua. Từ khi bị bà Hoạt cương quyết phản đối, anh đã quyết định theo hướng này. Anh lo lắng cho Dịu, nhưng nghe cô nói như vậy, anh cảm thấy vui mừng. Ông bà Hiền không ngờ lại có tư duy thoáng đãng như vậy, không giống như mẹ anh. Điều này thực sự là…

Tâm không giữ được lòng mình, ôm chặt tay Dịu và hôn cô: “Anh vui lắm, Dịu ơi! Cuối cùng thì mọi thứ đã có lối thoát. Mấy đêm nay anh lo lắng suốt. Nghe em nói như vậy, anh thấy hạnh phúc. Anh cảm ơn em nhiều lắm! Cảm ơn bố mẹ đã hiểu cho anh! Cả đời này, em biết ơn bố mẹ và em nhiều lắm!”

Tâm hành động như một đứa trẻ múa may quay cuồng xung quanh Dịu, làm cô cảm thấy ngượng ngùng.

“Anh làm gì thế hả? Ban ngày mà, ngoài kia còn nhiều người lắm đấy.” Dịu nhìn quanh, rụt tay lại vì sợ bị người khác nhìn thấy. Tâm lại càng trêu chọc cô, nắm chặt mu bàn tay cô và hôn “chụt chụt” mà không chút e dè.

“Thằng Tâm hôm nay không đi làm à, tại sao cặp nó còn vứt ở bàn thế ông?” Bà Hoạt ngáp ngắn ngáp dài, tay che miệng vẫn đang buồn ngủ, hỏi chồng. Do xem phim khuya nên bà thức muộn.

“Nó lấy sổ hộ khẩu mang sang nhà con Dịu để đi xã đăng ký rồi.” Ông Hoạt nhấp ngụm nước chè thong thả nói.

“Cái gì? Nó dám tự ý mang sổ hộ khẩu của tôi lên xã đăng ký à? Nó có xem nhà này là gì không vậy?” Bà Hoạt hét lên.

“Thì nó cũng nói với bà từ trước rồi mà. Bà không đồng ý thì chúng nó tự đi đăng ký thôi!”

“Ông còn nói được à? Ông thấy nó đi mà không ngăn mà còn ủng hộ à? Nó kết hôn mà không nói một câu với bố mẹ mà ông còn bênh nó hả?”

“Thì cũng vì bà cương quyết phản đối mà thôi. Nó hỏi rồi mà bà cũng không đồng ý thì sao?”

“Dẹp! Dẹp hết đi!”

Bà Hoạt tức giận quăng tay, làm rơi bộ ấm chén trên bàn, gãy vụn.

“Bà làm cái gì vậy?” Lúc này, ông Hoạt cũng không kiềm chế được nữa, lên tiếng quát vợ. Bà Hoạt ngày càng trở nên quá đáng. Tức với con mà dám hất đổ chén nước đang chồng uống. Càng nhịn bà, bà lại càng quắn. Điều này cho thấy bà không còn coi chồng là người bằng con nữa. Con giun xéo cũng có thể quằn. Lúc này, ông Hoạt như chạm vào dây tự ái, định giơ tay tát cho vợ một cái vì tội hỗn láo với chồng. Nhưng trước khi kịp hành động, bà Hoạt đã lăn đùng xuống sàn, giơ hai tay, hai chân lên trời, giãy giụa và la hét ầm ĩ: “Ôi trời ơi! Ông giết tôi đi! Chồng và con! Không ai coi tôi ra gì trong cái nhà này nữa. Tôi còn sống làm gì! Ôi trời ơi, hãy nhìn xuống và xem!”

Ông Hoạt bị lời la ó của vợ làm tan biến cơn tức giận. Tự dưng, ông lại cảm thấy sợ hãi, cúi xuống nhẹ nhàng nói: “Thôi, tôi xin bà! Bà đừng làm ầm lên như vậy, hàng xóm tưởng tôi đánh vợ họ còn cười.”

“Ông giết tôi đi! Thà ông cầm dao đâm tôi một nhát tôi chết cho rồi trời ơi!”

Bà Hoạt hét lớn, đồng thời tự mình đấm vào ngực mình với âm thanh thùm thụp, tạo nên khung cảnh đầy kinh hoàng, không khác mấy cảnh Chí Phèo đang ăn vạ. Ông Hoạt ngày càng sợ hơn trước tình trạng của bà. Ông biết rằng mỗi khi bà vợ của mình nổi cơn thì không ai có thể ngăn cản được. Ông cố gắng nửa quỳ nửa ngồi, nắm tay bà để giúp bà đứng dậy, nhưng bà Hoạt lại càng hỗn loạn hơn. Bà ủn mông một cái, làm ông Hoạt ngã xuống đất vô vọng.

Bà Hoạt bất ngờ đứng dậy, tóc tai xõa bù xù, nước miếng và nước dãi văng ra khắp. Bà lao ra ngõ, khiến ông Hoạt hoảng sợ, vội chạy theo và hỏi: “Bà đi đâu?”

“Tôi đi chết đây! Trời ơi, con cái không nghe lời bố mẹ thì tôi còn sống làm gì nữa!” Bà Hoạt đi nhanh ra cổng và la hét. Ông Hoạt chạy theo sát sau, cố gắng nắm tay bà, nhưng lại bị đẩy mạnh ra. Ông ngã ngửa ra đất, không thể đứng dậy.

“Kêu thằng Tâm ra mà can mẹ nó về!” Một số người hét lên, và một số trẻ con chạy đi tìm Tâm.

“Mà biết nó đang ở đâu mà tìm?”

“Nó đang ở Ủy ban xã đấy!” Ông Hoạt trả lời mếu máo.

“Lên xã! Nhanh lên! Kêu thằng Tâm, mẹ nó đang tự tử ngoài biển đây này!” Một người khác cũng hét lên.

Bà Hoạt nghe thế, la hét lớn hơn: “Cứ để tôi chết đi! Con cái không coi bố mẹ ra gì, tôi sống làm gì cho nhục ra! Hức hức!”

Dường như miệng bà Hoạt không dừng lại, và đám người xung quanh cảm thấy mệt mỏi. Cuối cùng, một số người lớn ôm bà lại, nhưng hai chân và hai tay bà vẫn còn nhiều năng lượng, không dễ dàng kiềm chế được.

“Kêu thằng Tâm ra mà can mẹ nó về!” Một số người lại lên tiếng.

Bà Hoạt nghe thấy, lại la hét: “Cứ để tôi chết đi! Tôi không muốn sống nữa. Nuôi con ba mươi mấy năm để nó lớn lên lại nghe theo con đàn bà khác ruồng rẫy cãi lại mẹ nó. Trời ơi, tôi sống làm gì nữa trời! Cứ để tôi chết đi!”

Người ta cố gắng vỗ về và đưa bà Hoạt đi, nhưng bà vẫn giữ nguyên tư thế. Một lúc sau, Tâm xuất hiện, chạy rất nhanh, áo sơ mi bung mở và nút áo vụt ra.

“Mẹ! Mẹ đang làm gì thế?” Tâm phi xuống nước, túm tay áo và lao vào giữ tay mẹ.

“Đấy! Mẹ mày sống chết đòi tự tử đây này! Mày đi dỗ bả cho bả về nhà đi. Chúng tao cũng mệt với bả!” Một người họ hàng của Tâm nhấn mạnh, đẩy cánh tay kia của bà Hoạt vào tay Tâm.

“Mẹ! Sao mẹ lại làm vậy? Có chuyện gì thì về nhà nói chứ!” Tâm cảm thấy lo lắng khi thấy mẹ.

Bà Hoạt thấy con trai, giọng nói trở nên khàn khàn. Hai mắt mờ đục, khuôn mặt méo xệch, bà nói: “Mày có coi tao là mẹ mày đâu! Mày cãi lại tao đi lấy con bé đó. Mày để tao chết đi cho mày dễ sống với nó.”

Tâm đột ngột quát lên: “Mẹ! Mẹ nói gì thế?” Anh nhún người xuống và vội vàng đưa bà Hoạt lên bờ. Dù bà Hoạt vùng vẫy, nhưng giờ đây cô ấy không còn đủ sức để đối đầu với sức mạnh của Tâm. Với thể lực khỏe mạnh, Tâm dễ dàng kiểm soát tình hình.

Một khoảnh khắc sau, bà Hoạt mới chấp nhận nằm yên, và mọi người cùng đưa bà về nhà. Quần áo của tất cả đều ướt sũng từ đầu đến chân sau cuộc giải cứu khẩn cấp.

Bài viết liên quan