Thế thân chương 87 | Thù hận chồng chất
Uyên Linh quay lại, thấy Đức Tuấn vừa chạy lại vừa thở hổn hển. Cô hơi bật cười vì cái điệu bộ này của Đức Tuấn. Cứ như sợ cô trốn mất ấy.
“Em cũng vừa đến một lát.”
“Sao không báo trước cho anh?”
“Có gì đâu mà phải báo. Không phải ngày nào em cũng đến đây sao. Chỉ sợ mòn cả lối đi này rồi.”
Đúng rồi. Giờ Đức Tuấn mới nhớ ra. Bình thường Uyên Linh thường đến chơi với ông Nhân vào buổi chiều tối, sau khi đi làm hoặc sau khi ăn tối xong. Có khi còn ở lại ăn tối cùng ông Nhân và Đức Tuấn. Hôm nay cô sang đây vào buổi sáng chẳng phải là chuyện lạ sao.
“Trưa nay em sẽ bay sang Mỹ một tuần.”
“Sang Mỹ?”
“Vâng!”
“Có chuyện gì sao?”
“Bố em cần được kiểm tra lại tình hình sức khỏe như thế nào. Một năm có lần như thế.”
“Hay… Để anh đưa em đi?”
“Không cần. Có Đức Thành đi cùng em rồi.”
“Lại là anh ta sao?”
Đức Tuấn có vẻ sầu não, một chút ghen tuông nổi lên trong lòng. Mặc dù biết mình chẳng có quyền gì để ghen với Văn Thành nhưng trong lòng khó chịu vô cùng.
“Văn Thành đang có một công trình nghiên cứu bên đó. Cũng thường xuyên đi lại giữa hai nước. Anh ấy đi lần này cùng em cũng chỉ là tình cờ mà thôi.”
Uyên Linh có ý giải thích. Cô thừa biết trong lòng Đức Tuấn đang ghen bóng ghen gió với Văn Thành. Có điều vì tự ái nên không dám nói ra mà thôi.
“Mấy giờ em đi?”
“Chắc 30 phút nữa.”
“Để em đưa em đi.”
“Không cần. Có tài xế của Văn Thành sẽ lái xe đưa mọi người đi.”
Đức Tuấn nhíu mày khó chịu. Lần này anh ta không thể giấu được cơn ghen tức này vào trong được rồi.
“Em thực sự không muốn anh đi cùng sao? Chuyện gì cũng lại là anh ta. Ngay cả cơ hội đưa em ra sân bay cũng không được nữa.”
Nhìn thấy thái độ và cách phản ứng của Đức Tuấn giống như trẻ nít giận dỗi, quả thật Uyên Linh không thể nhịn được cười nữa rồi.
“Anh nói cái gì thế? Anh đang ghen với Văn Thành?”
“Anh lấy tư cách gì để ghen chứ? Vả lại, anh làm sao và dám so sánh được với anh ta. Trong lòng em anh ta cái gì cũng tốt.”
Uyên Linh phi cười.
“Thôi được rồi! Nếu anh muốn đi như vậy thì đi. Nhưng em nói trước không được gây chuyện với Văn Thành nghe chưa?”
Đức Tuấn nghe thấy Uyên Linh đồng ý thì phấn khởi ra mặt. Vậy để anh vào chuẩn bị đi ngay bây giờ.
Uyên Linh chỉ kịp nhìn theo bóng Đức Tuấn vừa chạy vụt mất.
“Cháu chào mọi người.”
Đức Tuấn đứng nghiêm trang cúi đầu trước mặt ông Bình và bà Kim Chung. Vẻ mặt anh ta có chút run sợ, tay nắm chặt vạt áo mình. Đây là lần thứ 2 anh ta gặp mặt ông Bình. Tuy từng là vợ chồng với Uyên Linh nhưng suốt thời gian đó, ông Bình bị hôn mê nên hai người không biết nhau. Uyên Linh cũng từng kể về Đức Tuấn cho ông nghe. Cũng may là khoảng thời gian chiến tranh giữ dội của hai người ông Bình không được chứng kiến. Nếu không thì có lẽ ông Bình đã không đối xử với anh dễ chịu như vậy. Thậm chí đuổi thẳng cổ anh ta khi vừa bước chân vào ngôi nhà này rồi.
Bà Kim Chung nhìn Đức Tuấn có vẻ không thích anh ta lắm. Chính bà cũng đã từng được nghe Văn Thành kể về Đức Tuấn. Một số chuyện không hay ho mà Đức Tuấn làm với Uyên Linh khi nghi ngờ Đức Tùng và cô có quan hệ mờ ám, bà cũng biết cả. Hơn hết là anh chàng này cũng chính là tình địch của Văn Thành, con trai bà. Chuyện không có thiện cảm cũng là điều dễ hiểu. Nhưng không phải vì thế mà lại ghét anh ta được.
Bà Kim Chung lịch sự kêu Đức Tuấn ngồi xuống, không cần khách sáo. Lúc nào bà cũng đi bên cạnh ông Bình, đầy r xe cho ông. Với ông Bình, bà chính là đôi chân đắc lực không thể thay thế của ông.
“Đức Tuấn sẽ đưa chúng ta ra sân bay ạ.”
Uyên Linh vui vẻ mở lời. Cô cũng hy vọng mối quan hệ giữa Đức Tuấn và gia đình cô dễ thở hơn.
“Mọi người không phiền chứ ạ?”
Đức Tuấn nói giọng khách sáo.
“Không phiền.” Ông Bình nhìn Đức Tuấn. Cỏ vẻ như ông cũng có thiện cảm với đứa con rể này tuy chưa hiểu rõ về cậu ta lắm.
“Cảm ơn bác ạ.”
Đức Tuấn tự dưng trở nên ôn hòa, lễ phép lạ thường. Anh ta đang có ý định chinh phục cả gia đình Uyên Linh, quyết tâm lấy lại cảm tình từ họ.
Tiếng xe ô tô dừng ngoài cổng.
“Chắc là Văn Thành đến rồi.”
Uyên Linh có vui mừng đích thân đi ra mở cửa cho anh không cần gọi người giúp việc. Đức Tuấn có vẻ hơi khó chịu khi thấy thái độ vui vẻ của Uyên Linh đối với Văn Thành nhưng cũng cố trưng ra bộ mặt bình thường nhất.
“Chào anh.”
Đức Tuấn lịch sự gật đầu chào Văn Thành. Anh có chút hơi sửng sốt trước sự có mặt của Đức Tuấn.
“Tôi sẽ đưa Uyên Linh và mọi người ra sân bay.”
Văn Thành tròn mắt ngạc nhiên. Cũng không nghĩ là quan hệ giữa Uyên Linh và Đức Tuấn đã tốt đến như vậy. Anh quay sang nhìn Uyên Linh dò ý.
“Anh ấy sẽ tiễn chúng ta một đoạn.”
Uyên Linh tươi cười.
“Không phiền chứ ạ?”
Đức Tuấn cố ý xem thái độ của Văn Thành thế nào.
“Đương nhiên là không phiền.”
Văn Thành rất điềm tĩnh trả lời nhưng ánh mắt vẫn nhìn Uyên Linh ra ám hiệu hỏi cho rõ sự tình. Uyên Linh biết Văn Thành đang khó hiểu. Cô cũng nhìn lại anh và gật đầu. Văn Thành đã hiểu, là Uyên Linh đã đồng ý thì anh cũng không có ý kiến gì nữa. Chỉ cần Uyên Linh vui vẻ thì chuyện gì cũng có thể chấp nhận được.
Văn Thành và Uyên Linh được xếp đi xe của Đức Tuấn. Ông Bình và bà Kim Chung thì ngồi bên xe của Văn Thành, do tài xế của anh điều khiển. Đây là ý đồ của Uyên Linh. Đức Tuấn lái xe ở hàng ghế trên, ngồi một mình. Uyên Linh và Văn Thành ngồi ở hàng ghế dưới. Suốt cả quãng đường hai người chỉ trao đổi về tình trạng bệnh của ông Bình. Đức Tuấn lái xe nhưng mắt luôn liếc vào kính chiếu hậu để theo dõi hai người. Tai lúc nào cũng căng lên để nghe từng chữ trong câu chuyện đó. Anh ta chỉ muốn chạy xuống chỗ Uyên Linh ngồi xít lại gần cô, tống Văn Thành lên điều khiển xe một mình nhưng điều này là không thể nào. Anh ta bặm môi lại, cố giữ bình tĩnh, không được lỗ màng. Thực là một trải nghiệm không tồi chút nào.
Xe dừng ở sảnh sân bay. Đức Tuấn nhanh chân bước xuống xách hành lý cho Uyên Linh. Mọi người đi vào cổng soát vé. Đã sắp đến giờ bay. Uyên Linh nhìn Đức Tuấn cười cười.
“Cảm ơn anh đã đưa tiễn mọi người!”
Đức Tuấn thật muốn lao vào ôm chặt lấy cô mà hét lên rằng “Để tôi đi cùng em”. Nhưng anh ta thậm chí tay cũng không dám cầm huống hồ là ôm với ấp. Văn Thành cũng quay lại, nhìn Đức Tuấn rồi giơ tay lên vẫy chào. Đức Tuấn cố mỉm cười đáp lại một cách lịch sự.
Bọn họ quay lưng bước đi, không một ai lưu luyến quay nhìn lại phía sau. Uyên Linh cũng vậy, vô tình bước đi ngay lập tức. Văn Thành đi đằng sau Uyên Linh như muốn bảo vệ lấy cô. Cả bốn người họ vui vẻ bên nhau như một gia đình hạnh phúc. Chỉ duy nhất mình Đức Tuấn đứng lại sau lưng họ, mãi dõi theo họ, lẻ loi một mình không ai hay biết.
“Cút hết! Cút hết ra ngoài cho tôi.”
Hồng Diễm cầm chiếc gương lên soi rồi đập nát. Đây không biết là chiếc gương thứ bao nhiêu cô ta tự tay ném vỡ rồi. Một năm qua trải qua gần 20 lần làm các cuộc phẫu thuật nhưng gương mặt cô ta cũng chẳng cải thiện được là mấy. Những vết sẹo ăn sâu đã được đắp lên phần da và cơ mới nhưng nó lại bị đào thải rồi lại phẫu thuật lại. Những đau đớn không kể xiết. Nhưng gương mặt mãi mãi không thể trở lại như ban đầu. Toàn bộ da mặt bị ăn mòn hết, được thay thế bằng lớp da mới loang lổ, chẳng đều màu. Một con mắt trái bị tổn thương không thể hồi phục và được thay bằng con mắt nhân tạo. Chân mày cũng rụng trơ trụi không mọc lại được, đã được cấy một lớp chân mày khác. Môi mà da mặt là phẳng gần như nhau, méo xệch di một bên. Tóc tai cũng rụng hết, chưa mọc lại, cô ta tạm thời phải đeo tóc giả. Tất cả những gì trên khuôn mặt cô ta đều là giả tạo. Không phải của người khác đắp vào thì cũng là những vật nhân tạo. Giờ đã tạm gọi là đầy đủ nhưng chẳng hài hòa một chút nào. Trông cô ta chẳng khác nào một con quỷ dữ. Miệng lúc nào cũng gào thét, mắng chửi bất cứ người nào đến gần khiến ai cũng phải sợ.
!
Một nhân viên ý tá chăm sóc cho cô ta tại nhà vội gọi để báo tin cho ông Bảo. Mỗi khi nổi cơn điên, cô ta lại đập hết đồ đạc kêu gào không ai có thể lại đến gần. Chỉ có ông Bảo là dám đến gần cô ta.
Lần đầu tiên khi tỉnh dậy nhìn thấy dung nhan của mình, cô ta đã phát điên đập vỡ tấm gương một mực đòi cắt cổ tự tử. Đối với một người phụ nữ thì việc bị hủy dung nhan chẳng khác nào là giết chết họ. Chẳng thà chết quách đi cho xong.
Mọi người vội chạy lại khuyên can thì cô ta cầm lên một mảnh vỡ đe dọa nếu ai lại gần sẽ lập tức đâm chết người đó. Ai cũng đều lo sợ nên gọi cho ông Bảo. Ông ta liền chạy đến chỗ con gái mình, không một chút run sợ. Hồng Diễm đưa mảnh gương về chĩa về phía ông Bảo, tay đầm đìa máu vì bị cứa rách.
“Cút đi! Nếu không tôi sẽ giết chết ông”
Hồng Diễm nói một từ, ông Bảo tiến lại một bước. Mọi người ai cũng nín thở theo dõi.
“Cút mau”
Hồng Diễm nhắm mắt đâm một nhát vào vai ông bảo. Máu chảy thành dòng trên vai ông ta. Hồng Diễm buông mảnh sành xuống đất, hoảng hốt.
“Ông…”
Ông Bảo chẳng tỏ ra đau đớn gì, ôm chầm lấy cô.
“Con gái! Bố sẽ bảo vệ con. Bố sẽ giúp con lấy lại công bằng, sẽ giúp con thanh toán từng người bọn họ”