Tình cờ yêu chương 15 | Trà My lấy lòng mẹ Bá Tùng

07/02/2024 Tác giả: Hà Phong 36

Trong cuộc trò chuyện, lời nói của bà Trúc Linh khiến Trà My cảm thấy thất vọng. Bà Linh nghĩ trong lòng, Trà My còn rất trẻ và chưa có kinh nghiệm nhiều. Với bà, Trà My giống như loại trà xanh, bất kể là loại trà nào, bà cũng dễ dàng “dẹp” đi được. Bà nhớ lại những thời gian trước đây, khi bị bắt cóc nhưng vẫn thoát khỏi, những trò mèo con này đều không là gì với bà.

Bà Linh thưởng cho suy nghĩ của mình một nụ cười, trong khi vợ của bác sĩ Trọng ung dung ngắm hoa và nói với Tú Uyên:
– Con ơi, hãy cho cô hai bó hoa tulip xanh nhé! Một bó để cắm ở nhà, còn một bó con nhờ người ship tới nhà của cô Đan Thư được không?
Uyên vui vẻ đáp:
– Dạ tất nhiên là được ạ! Con cảm ơn cô đã ủng hộ ạ!
Trà My bày tỏ:
– Cô thật sự hào phóng, thậm chí còn tặng cho em gái một bó hoa, loại hoa đó giá cả khá đắt cô ạ!
Bà Linh mỉm cười:
– Như cô nói, tính cách của cô đó, đã thích thì phải làm ngay. Hoa tulip rất mạnh mẽ, và chỉ có sức mạnh ấy mới giúp chúng ta vượt qua những trở ngại trên con đường cuộc sống. Người ta thường nói “chị em gái như trái cau non”, có một cái thì phải có cái kia, đặc biệt khi Đan Thư rất thích loài hoa này.

Trà My bất ngờ:
– Dạ cô nói đúng ạ, người có kinh nghiệm như cô thực sự có sức mạnh sống tốt!
Bà Linh nghe mỗi câu khen ngợi nhưng cảm thấy khó chịu, bà nói:
– Ôi dào, tuổi già rồi cháu ạ. Người có kinh nghiệm phải biết điều, biết điều gì nên giữ, và không nên cố giữ những thứ không cần thiết. Biết đúng, biết đủ là quan trọng!

Không biết Trà My hiểu hết ý bà hay không, nhưng cứ một mực khen ngợi khiến bà cảm thấy khó chịu. Nếu bà Trúc Linh còn trẻ, chắc chắn đã trách nhiệm hơn. Nhưng giờ đã ngoài sáu mươi, không ai muốn làm như vậy nữa. Tuy nhiên, tính cách ương bướng vẫn là bản tính của bà. Nếu không có ông Trọng, bà không chịu nổi. Đó là may mắn của bà, được một người chồng yêu thương, chiều chuộng và thấu hiểu.

Khi thấy người mẫu vẫn chờ đợi, bà Trúc Linh nghĩ không nên làm vỡ kế hoạch. Vậy là phải ra về. Bà quay sang Tú Uyên, ngắm cô bé đang say sưa cắm hoa tulip. Tú Uyên thắt chiếc nơ và cười:
– Dạ đã xong rồi cô ạ, sau này con sẽ nhờ shipper chuyển hoa tới nhà cô Thư ạ.
Bà Linh nhận bó hoa và mỉm cười:
– Cô chuyển khoản nhé!
Tú Uyên nói số tiền và cẩn thận chụp màn hình từ máy của mẹ Bá Tùng. Xong xuôi, cô hỏi:
– Dạ cô cần gì nữa không ạ?
Bà Linh lắc đầu:
– Không con ạ, vài hôm nữa cô lại ghé nhé!
Tú Uyên tạm biệt bà Linh. Trà My thấy bà chào lại Uyên thì cũng quay sang cô:
– Chào em nhé, chị cũng đi đây!
Cô nhìn bà Linh và cười:
– Cô ơi, chúng ta đi nhé! Tôi có một số trường hợp từ thiện muốn tham khảo ý kiến của cô chú!
Bà Linh nhìn sang Trà My:
– Từ thiện là trong tâm, không cần phải hỏi ý kiến đâu cháu.

Trà My giữ nụ cười trên môi:
– Dạ, cháu biết cô chú có trái tim nhân ái, cháu cũng có tâm huyết giúp đỡ người khác. Thực sự, cháu cảm thấy may mắn hơn nhiều so với nhiều người khác, nên ngoài công việc nghệ thuật, cháu thường xuyên hỗ trợ những trường hợp khó khăn. Nhưng cháu phát hiện có nhiều người giả mạo tình cảnh khó khăn để xin tiền từ thiện cô ạ.

Bà Linh nhấn mạnh:
– Mọi trường hợp từ thiện đều cần được kiểm tra kỹ, cháu nên cân nhắc trước khi giúp đỡ, đừng để lỡ phát sinh những hiểu lầm.

Trà My gần gũi nắm tay bà Linh:
– Vậy nên, cháu mới đến thăm cô chú để tìm hiểu ý kiến. Cháu thường xuyên làm từ thiện theo cách trực giác, nên cảm thấy rất đau lòng khi phải đối mặt với những trường hợp giả mạo.

Bà Linh lắng nghe và nghĩ, ánh sáng trên khuôn mặt Trà My có vẻ quá lạ lẫm với bản tính từ thiện. Tuy nhiên, bà vẫn nhẹ nhàng:
– Thì cháu cứ làm theo cách của mình, đừng nên quá lo lắng. Đến khi cháu không còn tình cảm thương, thì hãy dừng lại.

Trà My cảm thấy khó chịu nhưng vẫn nói nhẹ nhàng:
– Dạ, chính vì cô chú có nhiều kinh nghiệm, nên cháu mới đến để hỏi ý kiến. Cô chú bận lắm không ạ?

Bà Linh lắc đầu:
– Không có gì bận cháu ạ, cô chú giờ này rất rảnh. Nhưng cô nghĩ những việc như vậy không cần phải hỏi ý kiến ai đâu.

Nói xong, bà bắt đầu bước về phía cửa. Trà My theo sau. Tú Uyên nhìn theo và thấy không thích. Bà Linh nói:
– Cô chịu khó nhờ con lấy giúp cô một bó hoa hồng Đà Lạt, cô ấy thích loại hoa này. Và còn nhắc con ghé nhà chơi nữa.

Bà quay về cửa hàng hoa, mẹ Bá Tùng mỉm cười:
– Cô đã quên hai việc đó à? Thứ nhất, nhờ con lấy giúp cô một bó hoa hồng Đà Lạt, cô ưa chuộng loại hoa này. Và thứ hai, cô nhắc hôm nào con rảnh thì ghé nhà chơi một lát.

Bà nói rồi, vừa di chuyển về gần sofa, bà “vô tình” đánh rơi một vật gì đó nhỏ xuống. Người theo sau bà thấy thất kinh và trong lòng nghĩ về một kế hoạch mà bà đã đặt ra từ trước đó. Trà My mỉm cười, tự thưởng cho bản tính nhạy bén của mình và nói với mẹ Bá Tùng:

– Dạ, cháu không biết cách xu nịnh ạ. Nhưng thực sự, cháu thấy cô chú đối xử với người giúp việc rất tốt, thậm chí để ý đến sở thích của họ. Ai đến nhà cô chú, dù làm công việc nhưng đều được cư xử lịch sự. Cháu học hỏi được nhiều từ lối sống của cô chú!
Bà Linh quay đầu lại:
– À, cháu chưa đi sao? Chắc là nãy thấy cháu mở cửa xe rồi mà?
Trà My tươi cười:
– Cháu chờ cô mà!
Bà Linh “à” lên một tiếng và nói:
– Người giúp việc cũng là con người, chỉ khác ta ở công việc thôi. Nếu không có họ, làm sao có nhà sạch cơm ngon? Đó cũng là một nghề đáng trân trọng trong xã hội, chỉ có những người lười biếng mới xem thường.

Trà My dễ dàng đồng ý và theo bà Linh bước ra ngoài. Trên đường về biệt thự, cô tự hỏi về kế hoạch của mình và cảm thấy hạnh phúc.

Hai chiếc xe đi vào sân biệt thự sau khi vú Tư mở cánh cổng. Bà Linh trao bó hoa hồng cho vú Tư:
– Tặng cô giúp việc xinh đẹp này nè!
Vú Tư cười:
– Cô này thích nói lời đẹp!
Bà Linh nhìn vú Tư và nói:
– Nếu cô không thích thì để em trả lại cho bé Uyên nhé!
Vú Tư vui mừng:
– Cảm ơn cô chủ xinh đẹp!
Cả hai cùng cười vui vẻ rồi bước vào trong, để lại Trà My cầm giỏ hoa đứng đó.

Trà My nhẹ nhàng bước vào theo sau. Cô nhận thấy ánh mắt ông Bá Trọng nhìn bà Linh với sự yêu thương:
– Hôm nay vợ lại có sở thích giống dì Đan Thư à?
Bà Linh cười:
– Dạ, em lấy hai bó y chang nhau luôn, một bó cho Thư, một bó cho em. Thế nào con bé cũng sẽ bất ngờ đấy!
Trong mắt bà Linh, Đan Thư vẫn là cô em gái bé nhỏ. Vì vậy, khi nói chuyện với chồng, nhắc đến Thư, bà luôn chọn cách diễn đạt đơn giản và dễ hiểu nhất.

Khi Trà My cất tiếng chào:
– Cháu chào chú ạ!
Ông Trọng nghe giọng cô và trả lời lạnh lùng:
– Chào cháu!
Lúc này, bà Linh nhớ ra về Trà My và nói:
– À, em quên, em gặp cô này ở tiệm hoa “Quỳnh”, cô ấy nói có vài việc liên quan đến từ thiện cần hỏi, nhưng em nghĩ từ thiện là tại tâm, đâu cần gì phải hỏi, nhưng cô ấy vẫn theo em về đây.
Mặc dù đã sáu mươi tuổi, tính cách thẳng thắn và bộc trực của bà Linh không thay đổi. Bà vẫn diễn đạt ý kiến mình một cách rõ ràng. Ông Trọng nghe vợ nói và nói:
– Ừ, vợ tôi nói đúng đấy, từ thiện thì có gì để hỏi!
Trà My vẫn giữ tâm trạng vui vẻ, rút giỏ hoa ra:
– Dạ, cháu mang theo giỏ hoa tặng cô chú, tình yêu của cô chú đẹp như hoa đấy! Luôn như vợ chồng son!
Ông Trọng nhìn về phía vú Tư:
– Vú, cầm hoa đi, đặt nó ở đâu đó phù hợp nhé!

Ông Trọng liền nhìn sang Trà My:
– Cảm ơn cháu vì giỏ hoa nhé! Nhưng cách so sánh của cháu hơi ngập ngừng đấy, tình yêu của cô chú không thể so sánh với bất kỳ thứ gì, kể cả hoa. Cháu ngồi đi!
Trà My cảm thấy hơi bối rối, không biết phải trả lời thế nào, chỉ có thể cười trừ và đi chỗ khác ngồi. Bà Linh tiếp tục cắm hoa tulip vào lọ và nói:
– Chồng này, con bé Uyên cắm hoa đẹp quá, mọi kiểu hoa đều tuyệt vời!
Trà My cảm thấy hơi muối mặt nhưng vẫn tươi cười, theo đuổi câu chuyện của bà:
– Dạ, đúng ạ, giỏ hoa mà cháu chọn là kiểu độc đáo, cô ấy cắm mà còn đẹp hơn cả trong Catalogue ạ!
Ông Trọng không chú ý đến lời nói của Trà My mà ngay lập tức hỏi:
– Vậy, cháu có điều gì muốn hỏi không?
Trà My nói nhẹ nhàng:
– Dạ, cháu biết cô chú thường xuyên tham gia các hoạt động từ thiện để giúp đỡ người khó khăn. Tình hình là cháu cũng có dự định tham gia từ thiện và muốn hỏi cô chú cách phân biệt giữa những trường hợp thật và giả mạo. Cháu muốn được tư vấn từ kinh nghiệm của cô chú để có thêm định hình trong công việc từ thiện của mình!
Ông Trọng tỏ ra hơi bất ngờ:
– Cái gì đâu, chuyện đơn giản thế mà cũng phải hỏi sao? Tìm hiểu kỹ, đó là cách tốt nhất. Như cô chú, muốn giúp đỡ một tổ chức hay cá nhân nào đó thì phải nắm rõ, tìm hiểu kỹ, tìm hiểu nhiều sẽ quen. Còn nhìn người đó cháu, có người nhìn một cái là biết, có người chỉ cần liếc thôi cũng biết hết rồi!
Trà My cảm thấy nói không nên lời. Bà Trúc Linh tươi cười tủm tỉm. Bà đã cảnh báo rồi mà Trà My vẫn kiên định không chịu nghe. Nếu đối mặt với bà thì còn có thể chấp nhận được, nhưng nếu muốn gặp chồng bà thì chắc phải chịu lời cay đắng. Một người mẫu non và xanh lắm đây!
Ngồi một lát, chả có chuyện gì để nói, Trà My đứng dậy xin phép ra về. Vừa ra tới sân, cô gặp ngay Bá Tùng đang đi xe vào. Xuống xe, nhìn thấy Trà My, Tùng cau mày:
– Đến đây làm gì thế?
My cười dịu dàng:
– Dạ, em tới thăm cô chú và hỏi một chút về việc từ thiện, vì em sắp có chuyến từ thiện ạ!
Bá Tùng nhướn đôi mày rậm tỏ vẻ ngạc nhiên:
– Cũng biết làm từ thiện ư? Hỏi xong chưa? Xong rồi thì về đi!
Tùng nói xong, không đợi câu trả lời của Trà My mà đi thẳng vào nhà. Trà My cũng không biết nói gì, chào vợ chồng ông Trọng rồi lên xe. Lúc này, ông Trọng mới bước vào trong, nói cái câu mà ban nãy chưa kịp thốt ra:
– Bơ, con được lắm! Ngoài ngoại hình đẹp trai ra, giờ bố mới thấy anh có nét giống bố đấy!

Bài viết liên quan