Tình cờ yêu chương 16 | Nghi ngờ…

07/02/2024 Tác giả: Hà Phong 19

Bà Linh, sau khi thẳng thắn nói và đi sau lưng chồng, quay lại nhìn ông Trọng và nói:
– Anh đâu giống ai hết chứ?

Ông Trọng vội vàng quay lại vợ, giải thích:
– Không có gì đâu, anh chỉ nói vẻ ngoài nó đẹp trai giống chồng em, nhưng tính cách thì cha mẹ sinh con trời sinh. Nếu nó giống anh cả tính lẫn người, thì chắc nó đã lấy được người vợ tốt như em rồi!

Bà Linh giữ bình tĩnh, chỉ lườm ông một cái và nói:
– Nói linh tinh!

Ông Trọng xoa lưng vợ:
– Thôi, cô người mẫu kia chắc không dám đến nữa, em đừng giận. Nếu thằng Tùng giống anh hồi trẻ, chắc đã lo lắng hốt con bé Uyên rồi!

Bá Tùng cười khi chứng kiến màn tình tứ của bố mẹ:
– Thôi đi, mọi người cứ vội vàng quá, con bé tốt lắm mà. Con gái nó chả dại, chẳng lẽ có gì đâu mà phải lo lắng!

Ông Bá Trọng ngồi xuống:
– Bố cưa cẩm mẹ từng bị chửi đấy, nhưng bảo là người phụ nữ thẳng thắn là người không mưu mô xảo quyệt. Loại như cô kia mới đáng sợ, mắt nhìn người mà không bằng bố!

Bá Tùng nhăn mặt:
– Bố mẹ cứ bình tĩnh, để xem vụ kia thế nào. Con tin cô ta!

Bà Linh vênh váo:
– Mẹ đã thả mồi, sớm muộn gì nó cũng đến trả ví bé xinh đó cho mẹ. Trong ngày hôm nay, nó cũng sẽ quay lại đấy chắc chắn!

Bá Tùng nhẹ nhàng nói:
– Con chờ tin tốt từ mẹ. Nếu cô ta lừa dối, con sẽ nói với bố mẹ!

Ông Trọng tỏ vẻ yên tâm:
– Lần trước, nó đã trả lại toàn bộ số tiền, không sao cả!

Bá Tùng ngồi thẳng dậy:
– Có lẽ cô ta chê ít, bảo sao ạ?

Bà Linh cười:
– Hai mươi triệu trong cái ví bé đó chưa đủ để mua danh dự của nó đâu. Bố mẹ vẫn tin tưởng con mắt của mình, nhưng làm vậy để con sáng tỏ lòng tin!

Khi nghe tiếng vú Tư nói về, cả ba người đứng dậy. Bà Linh chào đón con gái rượu của ông Trọng, quan tâm đến tình trạng sức khỏe và ăn uống. Trong khi đó, ông Trọng thì khác hẳn, không quá lo lắng và chỉ nhắc nhở em gái về việc phải ăn đủ. Bá Tùng cũng thể hiện sự hỗ trợ và sẵn sàng nấu ăn cho em gái.

Cẩm Trang cười khi thấy sự quan tâm của mọi người và nói:
– Mọi người chờ chút, con chưa hiểu xong câu chuyện đâu!

Mọi người đông đúc bước vào nhà, Vú Tư và Bá Tùng nhanh chóng bắt tay vào việc nấu cơm trong bếp. Bá Tùng, đam mê nấu ăn nhưng được thừa hưởng từ ông bố soái ca, chăm chỉ hỗ trợ vú trong công việc này. Trong khi đó, Cẩm Trang trò chuyện với bố mẹ một lúc, sau đó tắm rửa và ngồi vào bàn ăn cùng gia đình. Nhìn thấy cảnh tượng, cô cảnh sát không nhịn được cười:

– Chà, không biết khi nào mới được thưởng thức bữa cơm do chị dâu nấu đây!

Bá Tùng nhìn nhẹ Cẩm Trang:

– Chị lo cho bản thân chị trước đi, chẳng lẽ không có kế hoạch lấy chồng à? Hay chưa có ai dám chịu nổi chị?

Bà Linh phát ngôn:

– Ơ, hai đứa này, ế chỏng chơ cả đôi lại còn ngồi đó chọc nhau à? Em mới về được mấy tiếng, anh chịu khó chờ em một chút chứ!

Cẩm Trang tự tin nói:

– Thấy chưa?

Tùng nhai miếng cơm rồi đáp:

– Chưa!

Bà Linh nhìn con trai rồi quay sang con gái:

– Con còn nhớ bé Uyên không? Nó bảo con bé ấy nên chú ý đến gia sản của gia đình Trương. Sáng nay, mẹ vào mua hoa và giả vờ đánh rơi hai mươi triệu. Tiền được đặt gọn trong một cái ví nhỏ, chỉ bằng lòng bàn tay thôi. Bố mẹ phải “kiểm tra” đôi mắt con trai đây!

Bà Linh nhận ra, nếu ai đó nghe câu chuyện này mà không biết sự thật, có thể nghĩ rằng gia đình bà đang có nhiều tiền. Nhưng vợ chồng bà không nghĩ như vậy. Số tiền hai mươi triệu là số lớn với bất kỳ ai, đặc biệt là với người từng trải qua khó khăn như bà. Vậy nên, khi nhìn thấy Uyên, bà nhớ lại chính mình ngày xưa. Mặc dù mỗi người có một số phận khác nhau, nhưng ai biết tự lập và vươn lên sẽ không bao giờ là người xấu. Bà nhìn nhận rằng hai mươi triệu có thể thay đổi cách con trai bà đánh giá người khác, để gia đình có mối quan hệ tốt hơn, là điều đáng giá. Bà còn nhớ bộ phim “Bỗng Dưng Muốn Khóc” với câu chuyện về việc tạo ra một “người con giả” để thay đổi con trai. Mặc dù khó thực hiện trong thực tế, nhưng nó là một bài học cho những người chỉ biết sống theo kiểu ăn chơi. Hai đứa con của bà, dù được giáo dục đầy đủ về kiến thức và phẩm chất, nhưng không ai phô trương. Tuy nhiên, từ khi quay về từ nước ngoài, Bá Tùng thường thể hiện sự nghi ngờ và thận trọng đối với người khác, có thể là do môi trường cạnh tranh khiến con luôn giữ tư thế phòng ngừa. Bà nhận ra sự cẩn thận trong kinh doanh là quan trọng, nhưng nếu quá nghi ngờ trong tình cảm, con bà sẽ rơi vào tình trạng “ế” mất. Do đó, bà cảnh báo con phải có cái nhìn toàn diện hơn trong cuộc sống này.

Nghe mẹ kể, Cẩm Trang phát hiện một chút hài hước trong tình huống và nhanh chóng đưa ra ý kiến của mình:

– Mẹ đừng lo, con chưa quen biết nhiều với Uyên, nhưng con tin vào sự phán đoán của mẹ. Bên cạnh đó, nếu cô ta thật sự có ý định lấy tiền của mẹ Trương Cẩm Trang, thì phải thêm mười lá gan nữa mới dám làm điều đó.

Bà Linh không hề sợ mất tiền và tự tin nói:

– Mẹ biết rồi, con gái mẹ giỏi lắm, và tiệm hoa đây, đầy camera. Sợ chỉ là lòng người khó đoán, còn mẹ không sợ mất tiền đâu!

Bá Tùng im lặng, ôm ấp suy nghĩ của mình. Anh nhận ra rằng bố mẹ đang thử thách anh nhiều hơn là Uyên, bởi họ cho rằng anh không tin tưởng vào người khác. Trong kinh doanh, anh luôn cẩn trọng và không vội vã, nhưng trong tình cảm, anh chưa từng rung động trước ai. Anh thấy mối quan hệ với mẹ quá hoàn hảo, khó tìm kiếm một người phụ nữ giống như bà. Dù nhiều cô gái xinh đẹp đã đến gần anh, nhưng anh chỉ thấy họ quan tâm đến “TIỀN”. Bá Tùng chưa yêu, không phải vì vô tâm, mà là vì anh chưa gặp người phụ nữ nào khiến trái tim anh rung động. Trong những lần tiếp xúc, anh cảm nhận được sự thẳng thắn của Tú Uyên, và cảm tình nảy lên trong anh. Nhưng để tiến tới tình yêu, không đơn giản. Nhưng mẹ anh lại đưa ra bài thử thách.

Chiều hôm đó, Cẩm Trang chuẩn bị rời đi đội điều tra và nói với anh trai:

– Anh Bơ, em sẽ gặp cô ấy sớm, em không cần tiền để nhận biết tính cách của cô ấy!

Bá Tùng phản ứng một cách nghiêm túc:

– Này, đừng làm mấy trò thử tâm lý tội phạm đó nhé!

Trang cười:

– Không đâu, anh yên tâm đi, sao, anh cảm thấy xót lòng à?

Tùng lựa chọn từ chối:

– Làm gì có!

Bố mẹ anh hiểu rõ sự bối rối của con và cùng nhau cười. Bà Linh nói:

– Kẻ bắt đầu lo rồi đấy!

Hai ngày sau đó, Uyên vẫn không xuất hiện. Bá Tùng sau khi ăn tối không về nhà mà lên phòng làm việc. Tuy nhiên, không có ai đến, anh xuống phòng khách và thốt lên:

– Người tốt của mẹ đâu rồi?

Bà Linh giữ thái độ bình tĩnh:

– Con hãy bình tĩnh, có thể cô bé đang bận thi cử, không nghỉ được.

Tùng thoải mái nói:

– Cô ta có thể xin nghỉ sớm ở tiệm hoa như lần trước mà mẹ!

Ông Trọng châm biếm nói:

– Thằng con này, anh tưởng bố không hiểu ý anh à? Anh muốn gặp cô bé, đúng không? Thôi, chờ vài ngày xem sao. Tìm hiểu một con người không nên vội vàng!

Bá Tùng gật đầu và rời đi. Nhưng trong trái tim lạnh lùng của anh, có một chút phức tạp – sự thất vọng, luyến tiếc và nhớ nhung. Anh không thể giải thích được tại sao Uyên lại không đến. Hai ngày sau đó… Không thấy Uyên đến, Tùng nói với bố mẹ:

– Bây giờ bố mẹ đã tin con chưa? Mẹ tính làm gì ạ?

Bà Linh vẫn giữ thái độ điều chỉnh:

– Không có gì, mẹ sẽ tìm hiểu sự thật!

Nói xong, vợ chồng bà đã lên xe đến tiệm hoa “Quỳnh”. Khi đến, hình ảnh Tú Uyên đang say sưa cắm hoa như mọi khi ngay lập tức thu hút sự chú ý của bà. Dường như cuộc sống của cô bé vẫn không có gì thay đổi, và nếu cô ta đã lấy tiền của bà, liệu cô có ngồi đây cắm hoa như vậy không? Khi cửa mở ra, Uyên quay đầu lên và hỏi vui vẻ:

– Ôi! Cháu chào cô chú, cô chú đến xem hoa ạ?

Bà Linh duy trì bình tĩnh:

– Ừ, nhưng trước khi mua hoa, có một chút việc nhỏ mà tôi muốn cô giúp.

Uyên tươi cười:

– Vâng, cô cứ nói ạ!

Bà Linh ngồi xuống ghế và nói:

– Ngày cô đến mua hoa tulip, cô có vô tình đánh rơi một cái ví nhỏ, chỉ bằng lòng bàn tay thôi. Trong ví có một số tiền cô dự định sử dụng cho việc từ thiện. Cô có thấy không nhỉ?

Bà sử dụng từ “thấy” thay vì “lấy” để đánh giá thái độ của Uyên. Mặt cô bé đột ngột trắng bệch, đôi mắt mở to không chớp. Miệng cô lắp bắp:

– Cô… Cô nói gì vậy ạ?

Bài viết liên quan