Tình cờ yêu chương 18 | Trà My bị công an bắt

07/02/2024 Tác giả: Hà Phong 30

Trà My tỏ ra hồi hộp, nhưng chỉ sau vài giây cô ấy lại nở nụ cười:

– Xin lỗi, liệu các anh có nhầm lẫn không? Tên Trà My rất phổ biến, nhưng tôi không phải là một người mẫu như vậy đâu. Tôi đang cố gắng xây dựng một hình ảnh người mẫu đúng đắn, không bao giờ gây rối. Đã gần tới thời gian biểu diễn rồi, vậy mà các anh đến đây bắt ai? Có phải các anh được thuê đến đây để tạo scandal không?

Cảnh sát nghiêm túc:

– Cô Trà My, chính cô đang gây ra vấn đề này. Chúng tôi chưa nói cô bị bắt, vì nếu thế cần phải có lệnh bắt và còng số tám mới mang ra đấy. Chúng tôi chỉ muốn nói một cách lịch sự và mong cô hợp tác!

Người quản lý của nhóm người mẫu tiếp cận và nói nhẹ nhàng:

– Được rồi, hãy thay đồ và đi cùng họ. Có thể họ chỉ cần bạn làm chứng thôi, không có gì nghiêm trọng cả, đừng lo lắng!

Trà My gật đầu một cách nhẹ nhàng rồi bước đi để thay đồ, chọn bộ trang phục biểu diễn từ trước. Tất nhiên, cô ta hiểu rõ mình không bị cáo buộc, và không phải đến đây để phối hợp với cảnh sát. Sự nghiệp của cô đang bắt đầu nổi tiếng, và không thể để mất nó chỉ vì một chút rắc rối nhỏ…

Cô tiến về phía cảnh sát. Khi Trà My ra đi, nhóm người mẫu bắt đầu bàn tán:

– Cô ấy quá mạnh mẽ, có lẽ đã không muốn tiếp tục làm nghề này nữa!

– Liệu cô ấy có biết rằng Dương Trúc Linh là mẹ của anh Tùng không nhỉ?

– Chắc chắn là biết! Cô ấy mê anh Tùng đến mức không thể nào không biết!

Người quản lý nhẹ nhàng:

– Đủ rồi, đừng bàn luận điều không rõ ràng. Hãy tập trung, chỉ còn vài phút nữa thôi!

Đám người mẫu trở nên im lặng, chuẩn bị sẵn sàng cho biểu diễn.

Trong khi đó, Trà My đã được đưa về trụ sở cảnh sát. Cô ngồi trước một cảnh sát, cảm giác hơi run rẩy. Đồng chí đó lên tiếng:

– Cô Trà My, chúng tôi đã nhận được báo cáo từ bà Dương Trúc Linh về việc mất một chiếc ví, bên trong có hai mươi triệu đồng, ba ngày trước. Bà Linh nghĩ rằng cô đã ở đó vào thời gian đó, tại tiệm hoa “Quỳnh”. Điều đáng chú ý là cô cũng có mặt tại đó. Cô có thể giải thích điều này được không? Sự việc diễn ra từ khoảng chín giờ ba mươi đến mười giờ sáng!

Trà My giả vờ suy nghĩ, sau đó nói:

– Xin lỗi, dạo này lịch biểu của tôi quá đông đúc. Mấy ngày trước, tôi bị đau đầu nên không nhớ được gì cả!

Rồi cô ta ôm đầu và lắc liên tục. Cảnh sát nhìn về phía cô với cảm giác không hài lòng:

– Vâng! Nếu cô không nhớ thì để tôi nhắc lại cho cô. Chín giờ rưỡi hôm đó, cô đã đến tiệm hoa “Quỳnh”. Sau đó, cô đã ăn cắp chiếc ví của bà Linh và sau đó lại đến nhà bà ta chơi, tới trưa mới về căn hộ của mình!

Trà My vẫn tiếp tục lắc đầu và nói:

– Đầu tôi đang đau quá! Thật sự, tôi không nhớ gì cả!

Ngừng lắc đầu, cô ngước lên nhìn cảnh sát:

– Thật không hiểu nổi, tôi luôn trung thực. Tôi không thể đã làm việc xấu như vậy, dù chỉ là ăn cắp. Gia đình của bà ấy có danh giá như vậy, tôi không thể dại dột động đến đâu được chứ?

Đồng chí cảnh sát bấm nút để mở màn hình. Trước mắt Trà My xuất hiện hình ảnh từ camera tiệm hoa “Quỳnh”. Cô tái mặt, ôm đầu và lẩm bẩm:

– Không, không thể, chắc chắn tôi không thế làm như vậy. Tôi đang cố gắng xây dựng hình ảnh một người mẫu trong sạch. Tôi không thể tham gia vào những hành vi vớ vẩn như thế được!

Người cảnh sát trước mặt cô nói:

– Đôi khi, tiền có thể làm mờ đi ước mơ. Cô đợi một chút, gia đình bà Trúc Linh đang đến đây. Hình phạt cho tội lỗi của cô đã được quy định bởi pháp luật, trừ khi gia đình bà Linh hỗ trợ cô tích cực.

Sự nghiệp của Trà My dường như đang chấm dứt, và nước mắt rơi không kiểm soát:

– Không, chắc chắn lúc đó tôi không bình thường!

Đồng chí cảnh sát mỉm cười:

– Hãy chờ đến khi bà ấy đến và giải thích, không muộn đâu!

Trà My vò đầu và bứt tóc, cảm giác như sự nghiệp đang tan rã. Tại sao gia đình giàu có lại tố cáo chỉ vì một khoản nhỏ như vậy? Trà My cảm thấy tức giận và bất lực trước sự giả tạo của họ. Cô phải làm gì bây giờ để giữ lại danh tiếng?

Không lâu sau, vợ chồng ông Trọng và Bá Tùng xuất hiện tại trụ sở cảnh sát. Bà Linh nhìn đồng chí từ trong phòng bước ra:

– Tôi có thể nói chuyện với cô ấy được không?

Cảnh sát nghiêm túc nói:

– Thưa cô, vì đang trong quá trình điều tra, mọi cuộc gặp gỡ đều phải có sự giám sát của chúng tôi!

Ông Trọng nhìn vợ:

– Em hãy để họ làm nhiệm vụ của mình. Và em, có thấy gặp cô ấy một mình có ổn không?

Bà Linh cười:

– Anh yên tâm đi! Em có già nhưng vẫn còn sức, những trò vặt vãnh ấy không thể tránh khỏi mắt em đâu!

Ông Trọng nhắm mắt với vợ:

– Anh thấy em già đâu!

Bà Linh tủm tỉm cười rồi quay sang cảnh sát:

– Được, các anh hãy giữ gìn!

Cảnh sát mở cửa cho bà Linh vào. Nhìn thấy Trà My, bà Linh có chút sửng sốt. Tuy biết cô sẽ không giữ được vẻ thanh lịch nhưng bộ dạng của Trà My lúc này quá tiêu tụy. Trà My nói:

– Cô Linh, xin cô giúp cháu giải thích!

Bà Linh ngồi đối diện Trà My. Bà hiểu, cô ta đang lo lắng cho sự nghiệp của mình:

– Nói đi, cháu ơi!

Trà My vò đầu và bứt tóc:

– Cô ơi, cháu xấu hổ lắm ạ. Cháu học đàng hoàng, đang là một hình mẫu đẹp, cháu không thể để rơi vào tình huống này được ạ! Mấy hôm trước cháu đau đầu quá, lúc nào cũng không kiểm soát được bản thân ạ!

Bà Linh mỉm cười nhẹ và nói:

– À, thế ư? Tại sao cô thấy cháu rất bình tĩnh vậy? Chẳng qua sau đó, cháu lại đến nhà tôi chơi mà!

Trà My bắt đầu nức nở:

– Cô ơi, cháu thực sự không biết làm sao lại như vậy. Khi đã bỏ vào túi, cháu mới hối hận cô ạ. Nhưng muộn rồi, cháu định đến nhà cô để trả lại. Thế nhưng tới đó, cháu lại bị cuốn vào cuộc trò chuyện và quên mất. Hai hôm nay, cháu đã chuẩn bị khá nhiều cho show diễn nên chưa kịp gửi lại cô ạ. Cô ơi, cô đừng làm lớn chuyện cô nhé! Vì lúc có hành động đó, cháu nghĩ mình không bình thường ạ!

Bà Linh nhìn vào biểu hiện của Trà My rồi nói:

– Cháu giải thích rất khéo. Có vẻ như lúc đó, cháu hoàn toàn vô tội, ngay cả khi có camera!

Trà My không biết phải nói gì, hai tay cô vụt chặt vào nhau, cúi gằm mặt xuống. Cuối cùng, cô thút thít:

– Cô ơi, cháu biết gia đình cô danh giá và tốt bụng, cháu đâu dám làm những điều ảnh hưởng đến cô và cả sự nghiệp của cháu ạ? Giờ cháu biết, có giải thích thế nào, cô cũng không tin. Nhưng thực sự cháu không cố ý!

Bà Linh tựa người vào ghế và nói nhẹ nhàng:

– Haizz, thế giới giải trí quả thực rất phức tạp. Tinh thần cháu như vậy, làm người mẫu thật khó khăn. Có cần cô chú đưa đi khám tâm thần hay não hả? Nếu có vấn đề về tâm lý, cô Trọng cũng là bác sĩ nổi tiếng đấy! Mẹ cháu đang nằm ở bệnh viện nào? Cô chú có thể giúp được gì không?

Trà My ngày càng run rẩy:

– Mẹ cháu… mẹ cháu không có tiền, nên đang nằm ở bệnh viện ở quê ạ. Tâm lý cháu không ổn định, thường xuyên đau đầu nhiều…

Bà Linh lắc đầu:

– Haizz, showbiz thực sự phức tạp. Tâm lý như vậy, làm người mẫu thì sao được? Có cần cô chú đưa đi kiểm tra não hay tâm thần không? Nếu vấn đề là về thần kinh, chúng ta có thể…

Trà My vung tay:

– Không, không cô ơi. Cô đừng làm lớn chuyện, cháu sẽ trả lại số tiền ngay bây giờ. Cô chú có thể đừng kiện cáo gì cháu, chúng ta giải quyết nhanh chóng và êm đẹp được không cô?

Bà Linh gật đầu:

– Được, cô cũng không muốn dính dáng gì đến tòa án cả!

Trà My hạnh phúc cầm lấy tay bà Linh:

– Cháu cảm ơn cô, cảm ơn cô!

Bà Linh rút tay ra và nói:

– Nhưng cô có một điều kiện!

Trà My trừng mắt:

– Điều kiện gì vậy ạ? Cô đừng buộc cháu phải từ bỏ nghề người mẫu ạ!

Bà Linh mỉm cười:

– Việc làm người mẫu hay không, đó là quyết định của cháu, tôi không can thiệp vào. Đối với Bá Tùng, tôi sẽ không kiện cô, chỉ như là cháu mượn tiền và bây giờ cháu trả thôi. Nhưng tôi muốn giữ cho mối quan hệ giữa Bá Tùng và cháu không bị ràng buộc. Nếu cả hai đều yêu thương và tự nguyện đến với nhau, thì tốt. Gia đình tôi không phân biệt, chỉ cần họ là người tốt và yêu chân thành. Ngay cả khi con trai tôi yêu một người có quá khứ không tốt, miễn là người đó thật lòng và có sự thay đổi, tôi vẫn đồng ý. Nhưng nếu con trai tôi không yêu, tôi cũng không ép buộc. Cháu hiểu ý tôi không?

Trà My nghĩ ngợi một chút, cô nghĩ rằng giờ đây có thể thoát khỏi tình huống này và để chuyện tình cảm tính sau. Cô gật đầu:

– Dạ, cháu hiểu ý cô. Cô chú không cấm đoán gì cả, chỉ muốn mọi chuyện diễn ra tự nhiên.

Bà Linh cười nhẹ:

– Đúng vậy, chúng ta sẽ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.

Trà My nghẹn ngào:

– Cô ơi, cháu sẽ chuyển khoản ngay bây giờ để trả lại số tiền.

Bà Linh lắc đầu:

– Tốt, nhưng còn một điều kiện nữa.

Trà My bất ngờ:

– Điều kiện gì ạ? Cô đừng bắt cháu phải từ bỏ nghề người mẫu ạ!

Bà Linh tủm tỉm:

– Không phải, nhưng cháu phải viết một giấy tờ rõ ràng về việc cháu “mượn” tiền của tôi và bây giờ đã trả đủ hai mươi triệu. Và, xin lỗi vì chút ích kỷ này, nhưng chiếc ví xinh xinh hôm nọ là hàng hiệu, cháu đừng quên trả lại, vì đó là quà sinh nhật Bá Tùng tặng tôi.

Trà My không dám ngẩng đầu:

– Dạ, cháu sẽ làm ngay ạ!

Bà Linh cũng không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Ông Trọng và Bá Tùng thấy bà ra, vội vã đi theo. Bác sĩ nói:

– Em sao rồi, cô ta có làm gì không tốt đến em không?

Bà Linh liếc chồng:

– Anh nghĩ đi đâu thế? Cô ta chưa đủ tuổi làm điều đó!

Bà Linh nhìn sang đồng chí cảnh sát:

– Chúng tôi sẽ giải quyết nội bộ, không cần phải lo lắng.

Bài viết liên quan