Tình cờ yêu chương 29 | Tú Uyên, anh yêu em…

08/02/2024 Tác giả: Hà Phong 31

Sau bữa tối, không khí gia đình trở nên ấm cúng với những cuộc trò chuyện vui vẻ. Ông Trọng tò mò hỏi con trai:

– Con hôm nay có ở nhà hay đi sang nhà bên kia?

Tùng trả lời nhìn bố:

– Dạ, lát nữa con sẽ về ngay ạ. Do công ty gần đây có nhiều công việc, con chuẩn bị mở thêm đại lý mỹ phẩm cho mùa hè này ạ!

Bà Linh nhìn con với ánh mắt xót xa và nhắc nhở:

– Con nhớ giữ sức khỏe, ăn uống đầy đủ đúng giờ nhé. Công việc quan trọng, nhưng sức khỏe cũng không thể xem nhẹ.

Tùng cười:

– Dạ, con nhớ mẹ. Chỉ là mấy hôm nay bận một chút, chưa về được thôi ạ!

Ông Trọng nghiêm túc nói:

– Bố mẹ muốn con lấy vợ không chỉ vì tình cảm mà còn để gia đình yên bề, có nơi an cư.

Bá Tùng đáp:

– Con sẽ đưa về cho bố mẹ một cô con dâu tốt, bố mẹ yên tâm.

Bà Linh nhấn mạnh:

– Hạnh phúc của con mới quan trọng, bố mẹ không ép buộc đâu.

Tùng ngồi trò chuyện với bố mẹ thêm một lúc trước khi xin phép rời khỏi biệt thự.

Chín giờ mười lăm phút, tại trung tâm Anh ngữ ABC…

Một phong cách lịch lãm và chiếc Ferrari quen thuộc xuất hiện trước trung tâm. Bá Tùng chú ý đến sự hiện diện đông đảo của phụ huynh đang đợi đón con. Anh tìm chỗ đậu xe và bộ bước gần cổng, lo lắng Tú Uyên có thể đi xe buýt về. Anh ngồi gần cổng, đọc tin tức khi bắt gặp cuộc trò chuyện của một số phụ huynh:

– Con của chị học cô nào vậy?

Chị khác trả lời:

– Là cô giáo Tú Uyên. Năm ngoái cô ấy nghỉ, thằng bé nhà tôi buồn quá, định xin nghỉ học luôn. Nay cô ấy quay lại, cậu bé hào hứng lắm.

Chị khác thêm:

– Cô Uyên là giáo viên tâm huyết, hiểu tâm lý trẻ nên ai cũng thích!

Một người khác chen ngang:

– Cô Uyên xinh xắn và dạy rất cẩn thận. Nhà tôi có em trai chưa lấy vợ, định giới thiệu với cô ấy.

Cuộc trò chuyện xoay quanh cô giáo Uyên. Bá Tùng nhận ra Uyên dù nhỏ bé nhưng nổi bật giữa đám đông. Hôm nay, cô ấy mặc chiếc váy hoa nhẹ nhàng, kín đáo và thanh lịch. Anh nhận ra sự thay đổi, từ cô bé làm việc tại tiệm hoa sang người phụ nữ nữ tính hơn, đầy quyến rũ.

Uyên rời khỏi trung tâm, một số phụ huynh tiến lại hỏi về tình hình học tập của con cái. Tùng tự giữ khoảng cách, lắng nghe cô trả lời phụ huynh. Những đứa trẻ ôm Uyên trước khi về nhà. Khi xong xuôi, Uyên quay người và bắt gặp ánh mắt của Bá Tùng. Anh nói:

– Mình về thôi!

Uyên ngạc nhiên:

– Em tưởng anh bận lắm mà?

Tùng lấy chiếc cặp trên tay cô:

– Đưa anh cầm cho! Em quên là với em, anh luôn rảnh à?

Anh kéo tay cô và dạo bước giữa dòng xe máy của phụ huynh. Gần chiếc Ferrari, Tùng mở cửa thì nghe một giọng nói:

– Chủ tịch Bá Tùng phải không ạ?

Anh nhìn về hướng tiếng nói, một người đàn ông cao bước tới với nụ cười trên môi. Bá Tùng gật đầu chào:

– Vâng, anh là…

Người đàn ông đưa tay và nói:

– Tôi là Văn Hoàng, giám đốc công ty D. Công ty tôi đang muốn mở đại lý mỹ phẩm, anh có thể hỗ trợ không ạ?

Bá Tùng đồng ý và nói:

– Các anh cứ làm hồ sơ, tập đoàn sẽ xem xét kỹ lưỡng!

Hoàng cười:

– Rất mong hợp tác với tập đoàn Trương Thị!

Rồi Hoàng quay sang Uyên:

– Anh quen cô giáo Uyên sao?

Tùng nhìn Uyên với ánh mắt âu yếm:

– Tú Uyên hiện tại là bạn gái của tôi, và trong tương lai sẽ là vợ của tôi!

Hoàng ngạc nhiên:

– Chúc mừng hạnh phúc hai người!

Bá Tùng mỉm cười:

– Cảm ơn anh! Chúng tôi yêu nhau từ khi Uyên trở về Việt Nam. Lâu nay tập đoàn bận, nên tôi thường đón Uyên. Mấy hôm nay trời nắng quá, tôi mới chịu đón thôi!

Hoàng cười, và Uyên ngượng nghịu. Trong xe, Uyên nói:

– Anh ba hoa quá, có ai tin đâu!

Tùng liếc cô:

– Sao thế? Em ghen à?

Uyên nhìn ra đường:

– Ai ghen với anh? Anh yêu ai, lấy ai là quyền của anh. Nhưng anh nói như vậy làm em ế đấy!

Tùng tủm tỉm:

– Em ế sao được? Có anh mà! Anh là người chống ế cho em!

Uyên ngại ngùng:

– Hôm qua có người nói sẽ lấy vợ, vợ anh không dám đánh em đấy thôi!

Tùng tủm tỉm:

– Đồ ngốc! Em bảo anh yêu và lấy ai là quyền của anh đúng không? Anh yêu em và lấy em, vậy không lẽ em lại tự đánh mình ư?

Tú Uyên thật sự cảm thấy ngượng nghịu. Cô giữ khuôn mặt đỏ bừng, nhìn ra đường và giữ tay bấu để giấu đi sự run rẩy, đồng thời để cảm nhận những gì vừa nghe là thật. Cô nói:

– Nói xàm!

Bá Tùng vẫn tập trung lái xe:

– Không phải xàm đâu, là sự thật!

Tú Uyên lắc đầu:

– Sao có tình yêu nào lại nhanh chóng như vậy? Nhanh đến sẽ nhanh đi. Một người thành đạt như anh làm sao có thể chọn một cô giáo bình thường như tôi?

Bá Tùng cười to:

– Sao lại không được? Tình yêu và hôn nhân không phân biệt nghề nghiệp. Anh yêu người, không quan trọng người đó làm nghề gì, miễn là người đó là người tốt!

Xe dừng ở con ngõ vào phòng trọ của Uyên, Bá Tùng giữ nguyên tư thế lái xe, tháo dây an toàn cho cô. Mỗi lần anh làm như vậy, cả người Uyên lại run lên. Lần này cũng vậy! Sau khi tháo dây, anh giữ nguyên tư thế và nói khàn khàn, đầy quyến rũ:

– Uyên, anh biết em từng nghĩ xấu về anh sau những lời anh nói trước đây. Nhưng tình cảm của anh dành cho em là thật, trước đây anh trêu em cũng chỉ để có cớ để gặp em thôi!

Uyên cứng đơ. Cô không tin vào điều này! Cô cảm thấy cổ họng nghẹn lại, chỉ có trái tim cô đập mạnh mẽ mà không theo một nhịp điệu nào. Sau một lúc, cô như tỉnh dậy, nói lộn xộn:

– Anh… anh nói cái gì vậy?

Bá Tùng nghiêng gương mặt của cô:

– Anh yêu em, Tú Uyên!

Uyên cố đẩy anh ra, không dám nhìn vào đôi mắt ấy, cúi gằm mặt và nói:

– Tôi… tôi… tôi không tin đây là thật. Anh nói người ta trả ơn bằng cách đi ăn, rồi đi đón… giờ lại đến chuyện này là sao?

Bá Tùng mỉm cười:

– Phải đánh dấu chủ quyền, không nói giờ này lỡ mai có chú, bác hay cậu nào đó của học sinh “hốt” đi thì nguy!

Thực ra, Tú Uyên vẫn chưa tin vào sự thật. Cô không nghĩ rằng tình yêu có thể đến với mình một cách ngẫu nhiên và dễ dàng như thế. Do đó, Uyên cứ ngơ ngác:

– Nhưng chúng ta mới…

Tùng quay mặt cô đối diện:

– Uyên, em tin anh không?

Uyên vẫn cúi mặt:

– Tôi… tôi… không biết!

Tùng nhẹ nhàng nâng cằm cô lên:

– Tú Uyên, anh biết anh nói những lời này như một cú sốc. Từ lúc chúng ta thường hay cãi nhau, rồi anh đóng giả người yêu em, giờ anh nói yêu em thật, nhưng thực ra việc anh đề nghị đóng người yêu em chỉ là để được gần em thôi. Em hãy suy nghĩ, anh chờ đợi bao lâu cũng được, miễn là em đừng quên anh! Bởi vì anh sợ nếu bây giờ không nói, cơ hội sẽ trôi qua!

Uyên đang ngượng ngùng:

– Được rồi, tôi sẽ suy nghĩ, giờ để tôi vào phòng đã!

Bá Tùng ngồi dậy, thoát khỏi tư thế ám muội với Uyên và mở cửa xe cho cô. Cô chú ý thấy anh còn mở cửa sau và cầm theo một bịch gì đó. Tùng đưa ra trước mặt Uyên:

– Em cầm cháo vào ăn kẻo đói! Thực ra, anh muốn dẫn em đi ăn, nhưng anh có việc ở tập đoàn nên hẹn em ngày mai nhé!

Uyên nhìn anh:

– Anh bận thế mà còn đón em, tôi đã nói rồi, tôi tự về được mà!

Bá Tùng nhẹ nhàng chạm vào má Uyên:

– Không đón mới khó chịu đấy, rồi chả làm được trò trống gì!

Uyên tò mò hỏi:

– Giờ anh mới làm việc, đến khi nào xong?

Tùng tỏ ra tự nhiên vuốt nhẹ mái tóc cô:

– Em yên tâm, anh không làm việc quá khuya đâu. Lát nữa anh sẽ nhắn tin cho em, chịu không?

Uyên liếc nhìn khuôn mặt điển trai góc cạnh của anh:

– Hỏi vậy thôi, nói dài dòng làm gì?

Tùng cười:

– Anh không muốn giấu diếm gì em cả!

Rồi đột nhiên, Uyên cảm thấy có cái gì đó ấm áp chạm vào đỉnh đầu, khiến trái tim cô nhảy múa. Cô nhanh chóng chạy vào con ngõ, để lại cho ai đó nhìn theo một cách ngơ ngẩn.

Bá Tùng đợi Uyên mở cổng dãy trọ rồi mới hòa mình vào nhịp sống ồn ào về đêm của thành phố C, giống như trái tim anh đang rộn rã vì tình yêu…

Bài viết liên quan