Tình cờ yêu chương 3 | Bá Tùng bị giục lấy vợ

06/02/2024 Tác giả: Hà Phong 27

Rời khỏi phòng, Bá Tùng đã nhờ Thiên Vương giúp mình thêm vài lời khiến cô gái trở nên hài lòng trước khi lên xe về nhà. Anh ta thậm chí còn lái xe một cách vui vẻ và hòa nhạc. Mặc dù có vẻ như cô gái không có mục đích gì, nhưng cách nói chuyện của cô ấy thẳng thắn và lịch lãm. Bá Tùng cảm thấy mọi thứ đã ổn định và nhẹ nhàng.

Khi về nhà, Bá Tùng thấy bố mẹ đang nói về một bộ phim mà họ vừa xem. Anh cười nói:
– Chào bố mẹ!
Hai vị phụ huynh gật đầu chào và tiếp tục cuộc trò chuyện về phim. Bá Tùng liền nói:
– Có vẻ như hai người đang như vợ chồng ấy nhỉ?

Ông Bá Trọng nhìn con trai:
– Cô bé có khỏe không, Bơ?

Bà Trúc Linh cũng dừng lại để lắng nghe câu trả lời của con trai. Bá Tùng ngồi xuống và nói:
– Cô ấy đã khỏe mạnh rồi bố mẹ. Chắc mai sẽ được ra viện thôi!

Nghe con nói, ông Bá Trọng nhíu mày:
– Con nên nói những điều cần thiết thôi, không nên làm phức tạp thêm. Con biết đấy?

Bá Tùng tránh ánh mắt của bố và nói:
– Dạ, con chỉ hỏi thăm thôi mà! Sao bố mẹ cứ nghĩ con giống con nít vậy?

Bà Linh lắng nghe và cất tiếng:
– Anh không còn là con nít nữa, nhưng lúc nào cũng nói những điều không đúng lúc. Anh chỉ nghiêm túc trong công việc, còn những chuyện khác thì sao?

Bá Tùng trưng ra bộ mặt vô can:
– Mẹ ơi, con nghiêm túc lắm mà! Mẹ đừng nói con như vậy!

Bà Linh cau mày:
– Nếu muốn làm người đàn ông đúng đắn, anh cần nghĩ cho dòng họ, cho bố mẹ và còn nhiều việc khác. Còn mãi suốt ngày chỉ biết công việc, thể thao và tập võ thì không tốt đâu.

Bá Tùng cười:
– Con sẽ nghĩ đến mọi thứ khi đến lúc thích hợp. Mẹ xem, anh Kem cũng lớn tuổi hơn con mà đã lấy vợ rồi. Con sẽ tìm được người phù hợp thôi!

Ông Bá Trọng nhàn nhã nói:
– Rõ ràng là con đang đùa với những cô người mẫu chân dài phải không? Tin đồn đó không đúng chăng?

Bá Tùng kết thúc chủ đề:
– Khi nào đến lúc, con sẽ nghĩ đến đó. Bố mẹ đừng lo! Những tin đồn đó chỉ là để câu khách thôi. Khi con yêu, con sẽ chọn người phù hợp và đưa về cho bố mẹ an tâm!

Bà Linh gật đầu:
– Được! Chúc mừng anh đã trở thành quân tử nhất ngôn!

Rồi bà nhìn sang ông Bá Trọng:
– Đi lên phòng thôi chồng, nay em nhức vai quá!

Ông bác sĩ đẹp trai vội đứng dậy:
– Để lên phòng anh mát – xa cho em!

Sau khi ông và bà đã nói xong, họ quyết định lên phòng. Đã ba mươi năm trôi qua, nhưng tình yêu của cặp đôi này vẫn không bao giờ nguội lạnh. Dương Trúc Linh, người phụ nữ may mắn được gặp người đàn ông của đời mình, luôn biết ơn ông Trời vì đã mang đến cho cô một hạnh phúc trọn vẹn. Anh ấy đã dành cả thanh xuân và quãng thời gian sau đó để chăm sóc cho gia đình.

Trong khi đó, Tú Uyên nằm viện hai ngày và sau đó được bác sĩ Thiên Vương khám lại và cho ra viện. Sáng hôm ấy, khi nghe tin sẽ được về, Tú Uyên rất mừng. Thiên Vương còn đề nghị một cô y tá giúp Uyên làm thủ tục ra viện. Uyên cười:

– Cảm ơn bác sĩ, tôi có thể tự làm được ạ, tôi không muốn phiền mọi người nhiều quá!

Vương lắc đầu:

– Thôi, bệnh viện rộng, cứ để y tá giúp cho nhanh. Khi về nhà, hãy chú ý bồi bổ để khỏe mạnh nhé!

Uyên gật đầu:

– Vâng, tôi sẽ nhớ lời bác sĩ dặn. Hy vọng một ngày nào đó sẽ gặp lại để tôi có cơ hội trả ơn anh!

Vương bật cười:

– Sức khỏe là cách tốt nhất để cảm ơn. Chúng tôi không muốn gặp lại bệnh nhân ở bệnh viện, nếu gặp bên ngoài thì tốt! À, quên mất, đây là một số tiền mà cô chú Trọng và cô Linh nhờ tôi chuyển cho cô. Vì họ không biết số tài khoản của cô, nên cô chú mới nhờ tôi gửi trực tiếp để cô có thể bồi dưỡng.

Thiên Vương trao một phong bì cho Uyên. Cô vung tay:

– Dạ không, tôi đã được nằm viện miễn phí rồi, tôi không muốn nhận thêm đâu ạ!

Vương đẩy phong bì vào tay Uyên:

– Không được! Nếu cô không nhận, cô chú sẽ giận tôi. Cô đừng ngần ngại, không sao đâu!

Khi nhớ lại lời của chàng trai con của cô chú, Tú Uyên ngập ngừng:

– Xin lỗi anh, hãy nhờ anh thông báo lại cho cô chú ấy rằng tôi chỉ vô tình xỉu trước xe con trai họ. Tôi không có ý định để mồi chài tiền bạc đâu. Nếu anh làm như vậy, người ta lại hiểu lầm tôi!

Người ta? Thiên Vương nhíu mày để hiểu rõ hơn câu nói của Uyên. Dường như chuyện gì đó mà thằng bé Bơ đã nói hôm trước khiến cô gái này suy nghĩ quá nhiều. Vương cười:

– Cô đừng nghĩ vậy! Cô chú chỉ muốn giúp đỡ vì thấy cô mới trốn thoát khỏi Campuchia, chứ không phải vì vụ va chạm đó. Vợ chồng bác sĩ Bá Trọng nổi tiếng làm nhiều việc từ thiện, giúp đỡ nhiều hoàn cảnh khó khăn. Đây là lòng tốt của họ, cô hãy nhận đi!

Uyên nghĩ, nếu tiếp tục tranh cãi thì không giải quyết được gì. Vậy thì, cô quyết định nhận số tiền và sau này sẽ gặp lại để trả cho cô chú ấy. Cô vui vẻ cầm số tiền đó, cảm ơn Thiên Vương một lần nữa và cùng y tá đi làm thủ tục.

Rời khỏi bệnh viện Thiên Vĩ, Tú Uyên cẩn thận cất phong bì vào túi trước của quần bò và quyết định sử dụng số tiền đó để mua một chiếc điện thoại giá rẻ để liên lạc. Cô đã quyết định làm thêm sau này để bù đắp và gửi lại cho vợ chồng cô chú Trọng. Cô nghĩ là làm, và bước vào cửa hàng Thế Giới Di Động để mua điện thoại và sim. Sau đó, cô gọi về cho mẹ:

– Mẹ ơi, con Uyên đây ạ! Con vừa mua điện thoại mới! Đây là số điện thoại của con, mẹ lưu vào nhé!

Bà Thủy gật đầu:

– Ừ, con đã ổn hết chưa?

Uyên vui vẻ cười:

– Dạ, con ổn rồi mẹ ạ. Chiều nay con sẽ đi lang thang xem có cơ hội làm thêm ở đây không, cuối chiều con sẽ về nhà để chuẩn bị hồ sơ xin dạy ở trung tâm Anh ngữ ở đây. Con sẽ cố gắng cân bằng để ổn định công việc, rồi giúp bố mẹ và chăm sóc bà ngoại nữa, mẹ yên tâm nhé!

Mẹ Uyên nói:

– Con nghĩ như vậy là ổn rồi, nhưng nhớ giữ gìn sức khỏe!

Tú Uyên đáp lời và tắt điện thoại, cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ đến những kế hoạch sắp tới và việc được trở về quê nhà. Thời gian ở Campuchia có lẽ không lâu, nhưng cảnh địa khó khăn khiến cô luôn kinh hãi mỗi khi nhớ lại.

Tiếp tục bước đi trên vỉa hè, Uyên thấy mình không muốn ngồi xe buýt, bởi cảm giác bộ trải qua sẽ thú vị hơn. So với những giờ làm việc căng thẳng và ngồi trong phòng máy lạnh ở Campuchia, Uyên cảm thấy cuộc sống ở đây mới thực sự ý nghĩa – có thể thực hiện những điều mình yêu thích, học hỏi và đóng góp.

Đang trên đường, cô nhìn thấy một tiệm hoa toàn bộ được trang trí tỉ mỉ và đẹp mắt từ bên ngoài. Bảng “Tuyển nhân viên” đặt ngay ngoài cửa tiệm. Hoa là đam mê của Uyên, và cô thấy như có một sự hiểu biết nào đó đã mở ra cơ hội cho cô. Uyên vui vẻ bước vào và chào hỏi chủ tiệm, bày tỏ mong muốn được làm thêm ở đây. Chủ tiệm, một phụ nữ trẻ và thân thiện, nhanh chóng nắm bắt chuyện và trò chuyện thoải mái với Uyên. Vì cô khéo tay và có kinh nghiệm, công việc cắm hoa và bán hoa tại tiệm là điều phù hợp với Uyên. Cả hai thống nhất về công việc, và Uyên sẽ bắt đầu làm từ sáng đến năm giờ chiều. Trước đó, cô đã từng dạy ở trung tâm Anh ngữ, nơi hoạt động chủ yếu vào buổi tối, phù hợp với lịch học của học sinh. Nếu mọi thứ diễn ra thuận lợi, cô sẽ kết hợp công việc buổi sáng ở tiệm hoa và buổi tối dạy học, hiện thực hóa ước mơ đứng trên bục giảng của mình.

Vui vẻ rời khỏi cửa tiệm hoa, Uyên ghé qua hiệu sách để mua bộ hồ sơ xin việc, sau đó bắt xe về nhà. Trong lòng, cô tràn đầy hạnh phúc khi nghĩ về bà ngoại, bố mẹ và những người thân yêu ở quê nhà. Cô nhớ đến không khí trong lành, những cánh đồng bát ngát, và dòng sông quê hương chở nặng phù sa… Những hình ảnh ấy làm lòng Uyên hân hoan.

May mắn thay, lúc này bà ngoại đang ở với mẹ cô, giúp Uyên dễ dàng hơn khi muốn gặp bà. Bà ngoại của cô đã không còn khỏe mạnh, và nhiều lúc bà không thể tự chủ động trong việc vệ sinh cá nhân. Vì mợ của cô quá bận rộn với công việc buôn bán, mẹ cô và cậu mợ đã quyết định chăm sóc bà theo lịch trực tháng và mỗi nửa năm, bà sẽ ở với mỗi người một lần. Chắc chắn, đây là khoảng thời gian bà đang ở với mẹ. Uyên cũng biết mẹ cô đang phải đối mặt với nhiều khó khăn, cả về công việc và việc chăm sóc bà. Bố của cô làm tự do, thường tham gia công việc xây dựng hoặc làm những công việc nào đó với người làng. Bố mẹ chỉ có cô con gái duy nhất, nên tất cả tình thương yêu đều dành cho Uyên. Vì vậy, từ nhỏ Uyên luôn nỗ lực học tốt, ngoan ngoãn, không bao giờ làm bố mẹ thất vọng.

Tuy nhiên, từ khi quyết định chăm sóc bà ngoại sáu tháng một lần, Uyên đã nhận thấy sự thay đổi trong tính cách của mẹ. Thỉnh thoảng, mẹ cô trở nên cáu kỉnh hơn, có lẽ do tình trạng sức khỏe của bà ngoại ngày càng trở nên nặng nề, khiến mẹ không giữ được sự bình tĩnh. Xe dừng ở đầu làng vào khoảng sáu giờ rưỡi tối, và Uyên quyết định đi bộ về nhà. Tuy nhiên, ngay khi tiến vào cổng, cô nghe thấy giọng nói bực bội của mẹ:
– Trời ạ, đến đi vệ sinh cũng không biết thì sống làm gì cho lắm hả? Đời này có ai khổ như tôi không? Vừa lau nhà xong lại làm bẩn thỉu, ô uế cả rồi!
Tú Uyên khẽ thở dài. Tối nay chắc là bà ngoại lại thức trắng rồi…

Bài viết liên quan