Tình cờ yêu chương 41 | Ba dượng Bốp bị đuổi việc

08/02/2024 Tác giả: Hà Phong 18

Tùng mở to mắt:

– Hử, là sao? Trước khi nghỉ, nó ở đâu thế?

Khiêm giải thích:

– Nó ở vùng ngoại thành, cách biển khoảng mười cây số. Ban đầu, nó làm công nhân bốc xếp hàng thuê ở biển, sau đó xin vào đây. Đầu tiên, em cho nó làm ở kho rượu, sau đó thấy nó nhanh nhẹn, hiểu biết tốt nên dần dần làm quản lý. Nhưng trong hai tháng gần đây, nó thay đổi. Hết tháng trước, em đã cảnh báo rồi. Nhưng tháng này nó tiếp tục, nên em mới đuổi!

Tùng gật đầu:

– Đúng là phải làm vậy. Em nhắn tin cho anh địa chỉ của nó, nhớ gửi hình ảnh nó nữa. Anh sợ mất việc lại nổi giận, Bốp không phải là con của nó mà anh lại tức!

Chivas nói “Ok anh” và ngay lập tức gửi địa chỉ cho Tùng. Tạm biệt Chivas, Tùng gọi điện cho một người:

– Alo, có việc gì đấy Bơ?

Anh ta nhanh chóng nói:

– Chú Dũng hiệp sĩ, cháu có chuyện cần chú giúp ạ!

Sau khi được chú Dũng cho phép, Bá Tùng mô tả vấn đề và yêu cầu chú tìm hiểu. Anh cũng gửi hình ảnh cu Bốp và gã cha dượng do Khiêm cung cấp.

Một giờ sau, sau khi cuộc họp kết thúc, Bá Tùng thấy cuộc gọi nhỡ của chú Dũng nên gọi lại:

– Dạ chú, con đây ạ! Lúc nãy con bận họp nên không nghe điện thoại ạ.

Chú Dũng nói:

– Ừ, chú đã điều tra. Tên nó là Tam. Căn nhà đó là của nó, nhưng từ hôm qua đến giờ, nó không về đó. Nghe nói nó đưa vợ con đi du lịch!

Tùng gật đầu:

– Dạ, mong là chỉ là đi du lịch…

Chú Dũng nói:

– Có cần chú tìm hiểu thêm hoặc theo dõi kỹ hơn không? Do thành phố có nhiều vụ cướp nên Công ty Hiệp sĩ đang bận rộn. Nhưng nếu con cần, chú sẽ cố gắng điều chỉnh lịch làm việc!

Tùng lắc đầu:

– Không cần đâu ạ, để con về từ Hàn Quốc sẽ giải quyết. Dẫu sao, cũng có mẹ của Bốp ở đó. Con nghĩ bé Bốp vẫn an toàn. Chú cứ để mọi người làm việc xã hội đi ạ!

Chú Dũng hướng dẫn Tùng một số công việc và sau đó tắt điện thoại.

Tối hôm đó…

Tú Uyên mới dạy xong, ra ngoài cổng đã thấy Bá Tùng đợi.

– Anh không bận sao ạ?

Tùng đưa cặp cho cô:

– Em lên xe đi!

Do giấy tờ xe máy chưa đầy đủ, và anh không cho cô đi xe máy vì sắp đi công tác, nên Uyên vẫn làm theo.

Trong xe, Uyên nói:

– Em nói để em tự đi mà!

Tùng cài dây an toàn cho cô và thơm trán cô:

– Không cho!

Uyên tủm tỉm:

– Chủ tịch trưa nay có ngủ không ạ?

Anh liếc cô:

– Đừng có gài anh, nay còn bày ra trò thử chồng hả? Trước lúc nghỉ trưa, anh có nhắn tin cho em đấy!

Nhưng sau đó, nhìn biểu cảm dễ thương của Uyên, anh nói:

– Nhưng nhìn chiếc giường của bé Uyên, anh muốn ngả lưng ra ngủ đấy!

Uyên ngơ ngác:

– Thôi nha, đừng lợi dụng cơ hội nhanh thế!

Bá Tùng cười:

– Kệ, tranh thủ!

Uyên xịu mặt:

– Tối nay em phải soạn bài và đề thi thử nữa!

Bá Tùng gật đầu:

– Anh đã mang theo laptop để làm việc rồi!

Uyên nhìn ra đường phố tấp nập:

– Đừng nhìn lén đâu đấy!

Tùng cười:

– Lén gì? Ưng thì bế lên giường luôn, việc gì phải lén với lút?

Uyên trừng mắt:

– Em xuống xe ngay bây giờ đấy!

Bá Tùng nghiêng đầu nhìn cô, ở góc nhìn này phải nói anh đẹp như tạc:

– Người ta đùa mà!

Xe dựng đầu con ngõ, Bá Tùng vừa mở cửa cho Uyên thì thấy điện thoại reo lên – là ông bố bác sĩ. Anh vừa cùng cô đi vào phòng vừa bấm nghe:

– Dạ con nghe đây bố!

Ông Trọng nói:

– Bơ, con đang ở đâu đấy? Mấy ngày rồi không thấy hai đứa về ăn cơm, Cẩm Trang cũng đi đánh án rồi. Hồi nãy, bố mẹ đi dạo có ghé qua tiệm hoa, thấy bé Quỳnh nó vào cu Bốp được mẹ đón rồi à?

Bá Tùng gật đầu và kể qua tình hình cho bố. Dĩ nhiên là anh giấu nhẹm việc tên Tam kia bị đuổi việc vì anh sợ Uyên lo. Khi đến gần cổng dãy trọ, anh nói:

– Dạ vậy đó bố, giờ con vừa chở Uyên về phòng!

Ông Trọng ” ừ ” một tiếng rồi nói:

– Mùa này phòng trọ chắc nóng lắm, con không lắp điều hòa cho em à?

Tùng vừa bước vào đến cửa phòng vừa nói:

– Dạ con lắp lúc nãy rồi ạ!

Tú Uyên cũng vừa mở cửa phòng, ngơ ngác nhìn cái điều hòa mới toanh trong phòng mình rồi nói:

– Anh lắp lúc nào thế?

Tùng cười, tay vẫn cầm điện thoại:

– À, lúc hơn sáu giờ ấy, khi đó em đang dạy!

Ông Trọng cũng cười:

– Rồi tối nay ở lại đó với con bé cho vui. Mà cái ngữ anh chắc chẳng làm ăn được gì đâu nhỉ?

Tiếng bà Linh cười rũ rượi:

– Cái anh này, anh làm con bé nó sợ đấy!

Sợ đâu chưa thấy, chỉ biết là mặt Uyên giống như quả gấc chín. Bá Tùng xoa đầu cô rồi nói vào điện thoại:

– Bố mẹ có vẻ mong cháu nội nhỉ?

Ông Trọng bà Linh cười ha hả rồi vị bác sĩ nói:

– Chứ sao? Để khoe với mấy ông bạn kia vì con họ đang ế cả!

Tùng liếc nhìn Uyên đang đi vào nhà tắm thay đồ rồi nói:

– Uyên nghe sẽ ngại đây, thôi để con lấy cháo cho cô ấy ăn đã, kẻo lát nữa thức khuya soạn bài lại ốm ra. Cu Bốp không ở đây nữa, con bảo về ở với bố mẹ cho vui mà không chịu.

Ông Trọng gật đầu:

– Ừ, có con bé về đây thì vui phải biết. Nhưng Uyên sẽ ngại. Thôi, con chú ý chăm sóc Uyên nhé!

Tùng nói “dạ bố” rồi bật điều hòa và quạt, giục Uyên ăn cháo sau khi thấy cô bước ra từ nhà vệ sinh.

Tú Uyên cúi mặt xuống:

– Tự nhiên lắp điều hòa làm gì không biết! Mấy triệu đấy! Mà bố mẹ nói thế có phải là hai người khinh em không?
Tùng cốc nhẹ lên đầu cô:

– Nghĩ linh tinh vớ vẩn! Trước đây mẹ cũng dọn lên ở với bố để chăm sóc bố mà. Tư tưởng bố mẹ tiến bộ lắm, em đừng lo! Sau khi anh đi Hàn Quốc về, em đến nhà anh ở đi, chứ thế này anh không yên tâm! Anh đến đây lại sợ em ngại, chứ anh thì ở đâu cũng được, miễn là cùng em.

Uyên đỏ mặt:

– Có cho em ăn không?

Tùng cười cười:

– Được rồi, em ăn đi!

Anh cũng đi rửa mặt, rửa tay rồi ngồi ăn cháo cùng cô. Cả hai trò chuyện vui vẻ. Họ lại cùng ăn, cùng làm việc rồi cô lại ngủ ngon lành trong vòng tay vững chãi của anh…

Tại quán Bar S, không khí nổi bật với âm nhạc sôi động và những bước nhảy cuốn hút. Ánh đèn chói lọi tạo nên bức tranh lung linh, nơi này đang diễn ra nhiều sự kiện đặc biệt. Một nhóm thanh niên đang ăn mừng sinh nhật, còn những cặp đôi khác đang thưởng thức âm nhạc và nhảy múa. Mỗi người có lý do riêng để góp mặt tại quán này.

Ở một bàn góc, người đàn ông to béo nhìn mê mải những đường cong uốn éo của những người nhảy. Bất ngờ, một cô gái quyến rũ bước tới, mặc chiếc váy body ngắn, lộ bờ vai trắng nõn và đôi chân dài. Khuôn mặt của cô ẩn sau chiếc mặt nạ lông vũ, tạo nên sự quyến rũ và bí ẩn. Cô cười nhẹ và ngồi xuống bên cạnh người đàn ông, người này nhanh chóng đưa rượu cho cô:

– Uống đi cưng!

Cô gái đặt ngón tay dọc theo hàng cúc áo sơ mi của người đàn ông:

– Anh đã chuẩn bị vai diễn cho em chưa mà uống với chả ăn?

Người đàn ông cười và hôn cô lên đầu gối:

– Cưng yên tâm, giờ cứ uống, lát nữa anh sẽ ăn cưng!

Cô gái vuốt ve bụng người đàn ông, và anh ta lại đáp trả bằng vuốt nhẹ lưng cô:

– Em khiêu khích đủ chưa?

Cô gái đáp:

– Người ta có được vai chính không?

Người đàn ông lắc đầu:

– Chưa, thân anh là một đạo diễn lớn, áp lực lắm đấy. Giờ em hãy khẳng định bản thân bằng vài vai phụ, rồi lên vai chính sau. Anh sẽ đưa em trở lại sàn diễn thời trang, vedette sẽ là của em, chịu chứ! Bây giờ còn nóng vội làm mọi thứ có thể hỏng.

Cô gái thì thầm vào tai người đàn ông:

– Người ta định đi sửa mũi để hợp phong thủy mà còn thiếu tiền ý!

Người đàn ông cười và chuyển tiền cho cô. Sau đó, họ rời quán Bar và đến một khách sạn năm sao gần đó. Tiếng thở dốc và rên rỉ cùng vang lên trong căn phòng xa hoa. Hai người cùng trải nghiệm những khoảnh khắc đầy dục vọng, và nụ cười ma mãnh nở trên khuôn mặt của cô gái…

Bài viết liên quan