Tình cờ yêu chương 48 | Cuộc đối thoại giữa Hương và Tam

08/02/2024 Tác giả: Hà Phong 27

Tùng vừa phát hiện ra chiếc vật gì đó, điệu bộ của anh trở nên sững người. Đồng chí Phú nhanh chóng tiến lại và hỏi:
– Cậu thấy điều gì vậy?
Tùng nhìn đồng chí cảnh sát, đôi mắt đã hoen đỏ, trả lời:
– Đây là chiếc xe của vợ tôi. Căn cước công dân của cô ấy đây, có lẽ nó bị văng ra khi chúng ném xe vào đây để đốt!
Tùng đưa chiếc căn cước công dân cho đồng chí Phú. Cảnh sát cau mày nhìn ảnh trên căn cước rồi nói:
– Chúng ta đang bước vào một vụ án phức tạp. Chúng ném người và xe một nơi để gây rối hướng điều tra.
Người chiến sĩ kinh nghiệm nhìn ra biển, miệng lẩm bẩm:
– Kẻ này đã tổ chức một hệ thống người để thực hiện hành động. Người đẩy ngã từ trên, người kiểm tra tình trạng từ dưới. Nếu còn sống, họ sẽ tiêu diệt đến cùng, không để lại dấu vết. Chắc chắn kẻ này có mối thù với cô Uyên!
Bá Tùng căng thẳng. Uyên luôn hòa nhã với mọi người, không có kẻ thù. Nhưng có thể sự thanh khiết của cô gây ghen tức cho người khác. Tùng nghĩ, Uyên có thể đã bị hại vì tính thuần khiết của mình. Anh quay sang đồng chí Phú:
– Tú Uyên không gặp mâu thuẫn với ai cả, nhưng có một người không hài lòng với cô ấy…
Đồng chí chỉ huy đưa ra đề xuất:
– Hãy đi dạo một chút.
Hai người dạo bước trên bờ biển, Bá Tùng chia sẻ những suy nghĩ của mình. Anh nói:
– Tôi biết cô ấy không hoàn hảo, nhưng hành động như vậy vượt xa khỏi giới hạn của sự không hoàn hảo. Chúng ta cần tìm Uyên ngay bây giờ!
Đồng chí Phú động viên:
– Tôi hiểu tâm trạng của cậu. Chúng ta sẽ tìm Uyên và truy cứu trách nhiệm của kẻ đã làm điều này.
Bá Tùng đồng ý:
– Được, nhưng đừng ngừng tìm kiếm. Chúng ta cần tìm Uyên ngay bây giờ!
Đồng chí Phú hứa:
– Chúng tôi sẽ không dừng lại. Hãy bình tĩnh, chúng tôi sẽ đưa ra ánh sáng sự thật và truy cứu trách nhiệm.

Công việc khám nghiệm hiện trường đã hoàn thành. Chiếc xe đó rõ ràng thuộc về Uyên. Nhưng biển cả bao la, không biết Uyên đang ở đâu? Bá Tùng không rời khỏi bờ biển. Anh lang thang trên bãi cát, ánh mắt anh dừng lại trước một tiệm nhỏ bán đồ lưu niệm. Giọng nói trong veo của cô vẫn vang vọng trong đầu anh như một kỷ niệm từ quá khứ – cô muốn đến biển để nhặt nhiều vỏ ốc, mua cả những vỏ ốc lớn để cảm nhận tiếng gió biển, tiếng sóng biển hàng ngày. Bá Tùng bước vào tiệm nhỏ, ánh mắt ngây ngốc nhìn những vỏ ốc to nhỏ khác nhau, rồi anh nói với người bán hàng:
– Tôi muốn mua tất cả các mẫu vỏ ốc này!
Người bán hàng kinh ngạc nhìn anh, hỏi lại:
– Anh nói gì vậy? Mua hết các mẫu vỏ ốc này ư?
Tùng gật đầu:
– Vâng, làm ơn chia ra mỗi loại một túi để dễ phân biệt.
Người bán hàng gật đầu rồi cẩn thận nhặt các vỏ ốc vào từng túi nhỏ. Tùng cầm một vỏ ốc lớn đưa lên tai. Tiếng gió biển vi vu khiến anh hình dung ra cô đang lắng nghe thanh âm ấy bên cạnh mình.

Rời khỏi quầy lưu niệm, Bá Tùng tiếp tục đi dọc bờ biển. Anh cần yên bình để suy nghĩ, nhưng việc tìm kiếm ở đáy biển như thế này chỉ tốn công của mọi người mà thôi…

Trong khi đó, tại ngôi nhà của Tam…
Từ hôm qua đến giờ, cu Bốp chăm chỉ viết trong hai cuốn vở mà mẹ mua cho. Cậu bé cảm thấy lạ, không hiểu tại sao bố mẹ hai ngày nay không đi làm, chỉ xem phim, ăn uống và nghỉ ngơi. Sau khi bố mẹ đau đầu, Bốp không biết họ đã khỏe chưa, cũng không dám hỏi, không dám lên tầng hai nữa. Trưa nay, không thấy mẹ Hương xuống nấu cơm, bụng Bốp đã trống trơn. Cậu bé quyết định liều mình đi lên tầng hai. Rón rén từng bước thang, còn mấy bậc nữa là tới phòng bố mẹ, Bốp nghe thấy tiếng trò chuyện của hai người dù không to. Có lẽ vì căn nhà này yên tĩnh quá, và Bốp luôn cảnh giác, nên dù tiếng nói nhỏ cũng thu hút sự chú ý của cậu. Dù đã bước qua nhiều bậc thang, nhưng câu chuyện nhỏ của bố mẹ vẫn vang vọng trong tai Bốp:
– Sao không mua nhiều hàng hơn hôm đó?
Nghe mẹ Hương hỏi, rồi tiếng bố Tam vang lên:
– Hết hàng! Lúc đó lại phải đi mua những đồ linh tinh cho thằng nhóc kia còn gì?
Mẹ Hương nói:
– Nó là con em, anh đừng gọi như thế, anh cũng bảo yêu em thì thương cả nó.
Tam nhếch môi:
– Hừ, đúng là ôm rơm nặng bụng. Lúc đó để con bé kia lo cho, rồi lâu lâu cho nó ít tiền gọi là có trách nhiệm, thế có phải hơn không? Tự nhiên ôm về đây làm gì cho vướng víu ra!
Bước chân của Bốp khựng lại khi nghe mẹ nói:
– Nhưng giờ con Uyên nó còn đâu mà chăm? Không biết nó vào bụng cá rồi cũng nên.
Giọng bố Tam vẫn vang vọng:
– Thì vẫn còn mụ già kia!
Mẹ Hương đầy lo lắng:
– Nghe đâu nhà thằng người yêu nó thế lực lắm, có khi nào…
Tiếng bố Tam cười gằn:
– Nếu từ hôm qua đến giờ chơi vơi ngoài biển thì vào bụng cá cũng đành. Tối nay chắc chúng ta phải qua quán Bar S gặp lão béo hoặc con ả kia! Moi thêm đi!

Giọng mẹ Hương vụng trộm:
– Nhưng nếu họ phát hiện ở quán bar thì sao? Nhà thằng kia giàu lắm. Vả lại, nếu con gái ấy thuê mình mà nó không chịu ra mặt thì sẽ đi về à?
Giọng bố vang lên:
– Nó phải gặp! Nếu không thì tôi sẽ dọa cho nó bung bét ra cả. Nó nổi tiếng chứ mình chỉ là thường dân sợ quái gì? Giờ Cảnh sát đang xoắn cả lên, chả làm được gì đâu!
Mẹ Hương thầm nghĩ:
– Thôi thôi, ở nhà cho yên chuyện. Họ sờ đến là bóc lịch cả lũ đấy!
Giọng bố Tam chợt nghiêm túc:
– Thằng Tam này chẳng có gì phải sợ, mọi thứ đều được giải quyết kín kẽ rồi, bớt lo chuyện linh tinh đi! Quán Bar hỗn loạn nhưng chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất, giờ bọn chúng đang lo lắng mò ngoài biển, sợ quái gì?
Hai tay Bốp như giữ thăng bằng. Chẳng phải họ đang nói về mẹ Uyên sao? Họ đã làm gì mẹ Uyên và bố Tùng rồi? Sao lại có vào bụng cá? Rồi Bốp rùng mình khi nghĩ đến cảnh hôm qua gọi cho mẹ mãi không được, giờ phải báo cho bố Tùng mới được. Nhưng lúc này Bốp phân vân không biết tiếp tục đi lên hay đi xuống. Nếu cu cậu đi lên hỏi cho chắc chắn sẽ bị mắng vì bố mẹ vốn không ưa gì mẹ Uyên. Vì thế, Bốp do dự quyết định đi xuống, nhưng đột nhiên nghe một giọng gọi giật lại:
– Bốp! vào đây!
Làm sao bố Tam lại biết Bốp đang đứng ở đây nhỉ? Bốp đứng cách cửa phòng tận bốn bậc thang mà? Cu cậu bất giác ngước nhìn chiếc camera đang chĩa thẳng vào mình như một lời tố giác. Bốp lại nhẹ nhàng đi lên và gõ cửa rồi mới bước vào. Mẹ đang ngồi trên giường, còn bố ngồi dưới sàn nhà, điếu xì gà vẫn ở trên tay. Mùi khói khiến Bốp buồn nôn nhưng không dám nói. Bé cúi đầu:
– Dạ, bố gọi con ạ!
Tên Tam nhìn Bốp qua lớp khói:
– Lên đây làm gì? Sao rón ra rón rén thế? Nghe trộm hả?
Bốp lắc đầu:
– Dạ không ạ, con đói quá nên định lên hỏi mẹ… khi nào có đồ ăn mà…
Tam trừng mắt:
– Sao không lên hẳn lại đứng lưng chừng cầu thang thế kia?
Bốp liếc nhanh mẹ mình trên giường rồi nói:
– Vì con không nghe tiếng bố mẹ nói chuyện, sợ bố mẹ đang nghỉ nên ….không dám lên ….nên…
Tên Tam đưa ánh mắt tinh xảo nhìn Bốp:
– Mày có chắc là không nghe gì không?
Bốp gật đầu:
– Dạ, chắc chắn ạ, vì không nghe thấy gì nên con mới định đi xuống ạ.
Tam mở điện thoại nhìn lại camera một lần nữa. Quả là thằng bé đang đứng loay hoay ở chỗ đó chứ chưa hề đi lên gần phòng. Tắt máy, Tam liếc Bốp, giọng đe dọa:
– Liệu liệu cái miệng đấy, không thì tao cho mẹ con mày thịt thiên bây giờ!
Hương nhìn Tam, giọng trách móc:
– Cái anh này, cứ ăn nói linh tinh! Thằng bé nó ở trong nhà cả ngày, trong máy cũng chỉ có số điện thoại của em và anh thì làm sao dám đe dọa nó?
Tam liếc nhìn Hương:
– Cứ dặn trước như thế, lỡ nó thoát là mệt. Tự nhiên ôm theo làm gì cho rách việc.
Hương nhìn sang Bốp:
– Con đói hả? Để mẹ xuống nấu đồ ăn!
Cu cậu khẽ “dạ” rồi ra khỏi phòng, chờ mẹ nấu cơm.

Tối hôm đó, khoảng bảy giờ, Bốp thấy bố mẹ rời phòng và bảo:
– Con ở nhà nhé! Chúng tôi sẽ về sau một thời gian ngắn!
Bốp quen với thói quen này nên chỉ “dạ” một tiếng rồi ngồi xem TV. Khi chắc chắn bố mẹ đã đi xa, Bốp nhìn những chiếc camera trong nhà và suy nghĩ làm thế nào để gọi điện thoại cho bố Tùng. Sau một lúc loay hoay, Bốp đặt điện thoại vào túi quần và xoa xoa bụng trước khi bước vào nhà vệ sinh để gọi điện thoại cho bố Tùng.

Trong khi đó, Bá Tùng đang có cuộc hẹn với Gia Khiêm và một số bạn thân tại quán Bar để bàn bạc. Chivas cũng muốn mời Bá Tùng để giúp anh giải toả căng thẳng sau hai ngày tìm kiếm không kết quả. Bá Tùng đã đến sớm, chỉ hơn bảy giờ một chút. Trong lúc ngồi một góc và thưởng thức ly rượu, anh bất ngờ khi nhìn thấy vợ chồng Tam. Họ đến đây để làm gì vậy? Dường như họ hối hả và không để ý đến Bá Tùng, vì vậy anh vẫn tiếp tục ngồi và theo dõi cuộc trò chuyện:
– Chúng ta hẹn ông đạo diễn mấy giờ?
Hương nhìn vào đồng hồ và nói:
– Còn hai mươi phút nữa, mình đến sớm quá!
Tam nhìn Hương:
– Vòi thêm tiền, mạng người đấy, chẳng đùa được đâu!
Tâm trạng của Bá Tùng trở nên rối bời. Tiền? Mạng người? Anh cố gắng lắng nghe nhưng nơi đây quá ồn ào và đôi người kia cũng không nói về chủ đề đó nữa. Đúng lúc đó, điện thoại của Bá Tùng reo lên – một số lạ, nhưng không phải của cảnh sát. Anh đang tập trung theo dõi câu chuyện của hai kẻ ngồi sau lưng mình, nên anh tắt máy để tránh sự chú ý. Rồi anh tiến vào căn phòng VIP quen thuộc của mấy anh em và gọi điện cho một người. Phía kia đường dây, người nghe nhanh chóng trả lời:
– Bơ, con gọi bác có việc gì vậy?
Bá Tùng trả lời nhanh chóng:
– Bác Minh Nhật, con có thể mượn chiếc máy nghe trộm mini và một chiếc Flycam nhỏ được không ạ? Loại như robot đấy ạ! Khoảng mười lăm phút nữa, con cần tại quán Bar S ạ!
Bên kia đường dây, ông Cao Minh Nhật không cần biết lý do, vì ông hiểu rằng khi Bá Tùng nói như vậy là đang rất cần gấp:
– Năm phút nữa, bác sẽ có mọi thứ ở đó!

Bài viết liên quan