Tình cờ yêu chương 49 | Tạ Quang và Trà My

09/02/2024 Tác giả: Hà Phong 21

Sau khi ông trùm Công nghệ thông tin Cao Minh Nhật tắt máy, Bá Tùng ngay lập tức liên hệ Gia Khiêm và Vương Thành để họ đến gặp. Chưa đầy năm phút, cả bốn người đã ngồi tại bàn không xa nơi Hương và Tam đợi đạo diễn. Gia Khiêm bày tỏ suy đoán của mình:

– Chắc chắn là đạo diễn Tạ Quang. Anh ta thường xuyên xuất hiện ở đây để mời mọc mấy cô gái trẻ, hứa hẹn mọi điều để có được vai diễn. Có những cô gái đầy tham vọng, muốn thành công nhưng không muốn làm việc chăm chỉ. Họ muốn nhanh chóng đạt được mục tiêu nhưng lại rơi vào tay gã. Anh ta cũng thuộc loại quan hệ rộng, đã bị kiện cáo nhưng rồi cũng im lặng. Đã bị nhắc nhở nhiều lần nhưng vẫn giữ thái độ đó!

Sau khi chào hỏi, cả bốn người di chuyển vào phòng VIP và bắt đầu cuộc trò chuyện. Thành, người đang làm bồi bàn, không chờ đợi mà tự giới thiệu:

– Dạ xin lỗi quý khách, chúng tôi sẽ phục vụ ngay. Quý khách muốn thưởng thức gì ạ?

Ông Tạ Quang trả lời:

– Chúng tôi chỉ ngồi chốc lát, cho một chai rượu vang và một đĩa trái cây là đủ!

Thành cúi đầu và nhanh chóng tiếp tục công việc của mình. Trong khi đó, ông Quang nhìn vào điều hòa và hỏi:

– Nhiệt độ trong phòng đã ổn chưa? Có cần tăng hoặc giảm gì không?

Ba người hướng ánh nhìn về chiếc điều hòa mà Thành chỉ. Anh chàng ranh mãnh rút con robot nhỏ từ túi quần và thả nó xuống sàn nhà. Robot lăn nhẹ vào góc phòng khiến ông khách béo lùn từ chối:
– Cảm ơn, không cần đâu!

Thành xin phép rời đi và cửa đóng lại. Anh chàng nói lẩm bẩm:
– Nếu tìm ra chúng tôi làm gì với vợ Bá Tùng, thì chắc chắn tứ mã phanh thay liền, ngồi đó mà tinh tướng!

Sau đó, anh chàng đưa các yêu cầu vào phòng VIP số hai và chuyển sang phòng VIP số một, cùng với bác Nhật và hai chiến hữu. Họ theo dõi màn hình máy tính, nghe cuộc trò chuyện của ba người từ thiết bị nghe trộm. Hai phút sau, đồng chí Hoàng Phú xuất hiện.

Trong phòng VIP số hai, Tạ Quang hỏi:
– Tiền đã nhận đủ, sao còn đòi nữa? Chúng ta đã nhận năm mươi phần trăm trước và năm mươi phần trăm còn lại sau khi hoàn thành nhiệm vụ rồi mà?

Tam lắc đầu:
– Tôi thấy giá đó quá rẻ. Gia đình nhà chồng tương lai của cô ta là Chủ tịch tập đoàn Trương Thị, họ giàu có lắm, tiền không thiếu. Nếu họ phát hiện chúng ta, sao đây?

Ông đạo diễn cười:
– Tìm ra kiểu gì khi xe đã cháy và người đã thành mồi cho cá? Im lặng thì ai tìm ra được?

Tam nói:
– Biết đâu đấy! Lần này có cả tay Phú chỉ huy điều tra, không dễ dàng lắm. Tội giết người đấy!

Ông Tạ Quang lắc đầu:
– Chúng ta chỉ vô tình thấy một bọc vải và ném nó xuống biển thôi, có làm gì mà giết người? Không ai biết bọc vải đó chứa đựng gì. Có thể bị buộc tội ô nhiễm môi trường biển.

Hương run run nói:
– Nhưng khi rơi xuống, cô ta vẫn còn sống!

Quang nhún vai:
– Ai chứng minh được cô ta còn sống? Đủ cho hai người chơi thuốc rồi, đừng đòi hỏi nhiều, để đường sống cho người ta!

Tam gằn giọng:
– Đừng giở quẻ, công an đang điều tra. Nếu tôi nói, mọi chuyện sẽ rơi vào tình thế khó khăn. Hai người và cô ta… tại sao cô ta không xuất hiện? Ông là đầy tớ của cô ta hả?

Lão Quang trợn mắt:
– Tôi một mình là đủ rồi! Cô ấy bận, cả hai cứ im miệng lại!

Tam gật đầu:
– Được, sáng mai cả Việt Nam sẽ biết về âm mưu giết hại vợ tương lai của Chủ tịch tập đoàn Trương Thị do đạo diễn Tạ Quang và nhân tình thực hiện. OK?

Lão Quang gọi lại:
– Khoan đã! Bây giờ muốn bao nhiêu? Nhưng tôi nói trước, lần này là lần cuối cùng. Từ giờ, coi như chúng ta không quen biết gì nữa. OK?

Tam quay lại:
– Ngay từ đầu ông đừng làm chúng tôi mất hứng, mất thời gian quá! Chúng tôi chỉ cần một khoản như lần trước, đổi lại ông và cô nhân tình được thoải mái. Chúng tôi sẽ không làm phiền hai người nữa!

Lão Quang trừng mắt:
– Điên à? Tiền tỷ chứ không phải vài đồng bạc lẻ đâu. Tôi không sản xuất ra tiền, nếu chúng mày còn đòi thêm, thì còn gì để sống và tiêu?

Tam thở dài:
– Haizzz. Tùy ông thôi, một là đưa tiền và chúng tôi im lặng vĩnh viễn. Hai là… hậu quả ông biết rồi đấy!

Lão Quang nói:
– Chờ một chút, tôi gọi điện đã!
Lão ta bấm cuộc gọi video. Phía kia, người đang nghe điện thoại nói:
– Gì vậy anh yêu? Em nghén ngẩm đang mệt muốn chết nè. Con trai chúng ta hành em ghê quá. Mới sửa mũi lại nghén thế này …

Giọng đạo diễn cưng nựng:
– Thôi, anh thương mà! Chịu khó một chút, anh có mang bầu thay em được đâu. Ngoan nha, anh đang giải quyết công việc cho em đây. Giờ bọn kia đòi số tiền như lần trước đấy!

Trên màn hình, Trà My hiện lên với khuôn mặt mới chỉnh sửa mũi, mặt cô đang nhăn nhó, từ giận dữ sang thất vọng:
– Cái gì cơ? Từng ấy nữa á? Đào mỏ à? Không được!

Tam đứng đợi, hắn vẫn nhìn vào điện thoại, vẫy tay chào Trà My. Ông Quang nói:
– Nó bảo không đưa sẽ tung hết ra, lúc đó thì mất hết. Giờ tôi sẽ bắt họ cam kết đây là lần cuối cùng.

Giọng Trà My nhõng nhẽo:
– Nhưng thế thì còn đâu tiền để lo cho em và con trai nữa chứ?

Tiếng con trai làm lão Quang hứng khởi, ông cười:
– Em yên tâm đi, anh lo được! Quyết định thế nhé, để bảo toàn cho chúng ta nữa!

Tắt máy, lão Quang nhìn Tam:
– Bây giờ tôi sẽ chuyển tiền, đây là lần cuối cùng. Từ giờ này trở đi, tôi và hai đứa mày xem như không quen biết. Nếu cảnh sát sờ gáy, cũng phải xem như không liên quan. OK?

Tam gật đầu:
– Thằng này chỉ nhận tiền lần này nữa rồi biến mất. Chúng ta sẽ trở thành người xa lạ!

Chưa đầy vài phút, tiền đã được chuyển vào tài khoản của Tam. Gã cười:
– Ông đạo diễn giữ lời đấy!

Lão Quang cũng giơ điện thoại:
– Tất cả đã được ghi âm và quay video. Nếu nói một tiếng cũng như chết cùng chết!

Tam gật đầu:
– Tôi đã nói, quân tử nhất ngôn!

Ở phòng VIP số một, Bá Tùng cầm chặt hai tay, đường gân xanh nổi lên. Những kẻ ấy muốn hại cô gái bé nhỏ của anh. Thành nghiến răng:
– Mẹ kẹp! Anh để em chăm sóc đám nhỏ ấy đi, chúng không xứng làm người!

Bá Tùng hít một hơi để ổn định hơi thở:
– Khoan! Cả buổi nói chuyện không nhắc đến Hoàng Tú Uyên, cũng không rõ tên vợ tương lai của Chủ tịch Trương Thị, chúng ta không thể khẳng định chúng làm hại cô ấy. Dù tất cả chúng ta đều hiểu chúng làm, nhưng cần phải có chứng cứ rõ ràng.

Phú gật đầu:
– Bá Tùng nói đúng. Giờ làm việc mạnh mẽ làm hỏng mọi thứ. Và Trà My mới là kẻ chủ mưu, nhưng còn chưa xuất hiện!

Gia Khiêm đề xuất:
– Theo lão Quang, chắc chắn sẽ tìm ra đúng địa điểm ấy ngay!

Bá Tùng cảm thấy trái tim mình co thắt mạnh mẽ. Vì anh, tất cả đều là do anh gây ra cho cô. Nếu Uyên không yêu anh, nếu Uyên không phải là người phụ nữ của Bá Tùng, bây giờ cô vẫn giữ được sự trong sáng, hồn nhiên, làm bạn với hoa và dạy học cho học trò nhỏ mỗi ngày. Uyên à, nếu không tìm thấy em để bù đắp cả đời này, Bá Tùng này sẽ khép chặt trái tim vĩnh viễn, không ai có thể thay thế được em, không ai có thể trở thành Hoàng Tú Uyên thứ hai…

Trong khi đó ở phòng VIP số hai, trong khi ba người kia đang thảo luận và cam kết, điện thoại của Bá Tùng lại reo lên – là số máy gọi từ trước đó. Lần này anh cảm thấy có lẽ có chuyện quan trọng vì số này đã gọi nhiều lần:
– Alo!
Cu Bốp nói từ bên kia nhanh chóng:
– Bố Tùng! Bố Tùng ơi, Bốp đây!
Bá Tùng nhìn màn hình, Hương và gã Tam sắp rời khỏi phòng. Ông Phú đã điều chỉnh lực lượng theo dõi, anh nói:
– Bốp, con đang ở đâu? Chúng nó đã làm gì với con?
Cu Bốp đang khóc lóc nói:
– Bố ơi, Bốp không sao, Bốp chỉ nhớ bố mẹ thôi. Nhưng… nhưng… họ làm gì với mẹ Uyên không ạ? Sáng nay con nghe họ nói họ hết thuốc, rồi họ sẽ đến quán Bar để đòi tiền, họ nói sẽ đẩy mẹ xuống biển cho cá ăn rồi…
Cu bé nói đến đó thì khóc nức nở. Bá Tùng đưa ánh mắt nhìn bốn người đang chăm chú theo dõi cuộc điện thoại. Anh nói nhanh:
– Bốp, con có biết địa chỉ nhà không?
Cu Bốp lắc đầu:
– Con không biết ạ! Hôm đó đi qua đường tối lắm, con không có chìa khóa ra ngoài, ở đây con sợ lắm!
Sóng điện thoại bắt đầu rơi rơi rồi tắt. Bá Tùng nói:
– Có lẽ đứa bé phải tìm nơi nào đó kín đáo để gọi điện thoại. Anh Phú, tôi cần anh cứu Bốp ra khỏi đó, tôi lo rằng khi đến giờ quyết định, chúng sẽ hại thằng bé.

Bá Tùng cố gắng gọi lại cho Bốp nhưng điện thoại bận. Anh nghĩ có lẽ bé đã gọi cùng lúc nhiều người nên tắt điện thoại chờ xem. Sau vài giây, Bốp gọi lại, Bá Tùng hỏi nhanh:
– Bốp, con có thấy có cửa sau hoặc một lối thoát nào khác ra không? Hãy tìm đi con! Rồi xung quanh nhà có gì con nhớ không?
Cu Bốp nói:
– À, con nhớ rồi, có cửa sau, đúng rồi, cửa này con có thể trèo qua được. Nhưng ở đây… có nhiều camera lắm, chỗ này chỉ có nhà, đi xa xa mới có biển bố ạ!
Gia Khiêm nói:
– Vậy đó là nhà của gã Tam. Chúng ta sẽ đến đó trước, đến cùng mục đích là chúng nó đang cần thuốc, dù sao họ cũng phải đi tìm mua thuốc!

Đồng chí Phú gật đầu:
– Đồng ý! Chúng ta sẽ nhờ anh Dũng làm việc cứu bé Bốp, còn chúng tôi sẽ theo dõi hai đối tượng – một theo lão Quang, một theo Tam!

Ông Nhật đề xuất:
– Tôi nghĩ chúng ta nên tiếp tục theo dõi và bắt vợ chồng Tam về tội mua bán ma túy, sau đó có thể kết hợp lại khi họ gặp nhau sau!

Bá Tùng nói vào điện thoại:
– Bốp à! Con hãy bình tĩnh trèo qua cửa đó và chạy đi! Con nhớ giữ điện thoại, bố sẽ đến đón con, đừng lo lắng…

Cu Bốp khóc:
– Bố ơi, con có còn gặp được mẹ Uyên nữa không ạ?

Tùng kìm nén cảm xúc:
– Không sao đâu, mẹ ổn mà. Con nhớ giữ chặt điện thoại để bố có thể gọi và nghe con nói chứ?
Bốp nhẹ nhàng “dạ” rồi rời khỏi phòng tắm. Chiếc điện thoại được cẩn thận bỏ vào túi quần và nhẹ nhàng kéo zip lên. Cậu bé giả vờ đi một vòng quanh phòng khách rồi tiếp theo con đường của cánh cửa sau, tiến đến cổng cao hơn đầu mình. Bốp lấy chiếc ghế để trèo lên và bám vào cổng, cuộc cảnh như diễn ra cẩn thận.

Trong khi đó, ba người ở phòng VIP số hai đã rời đi. Cảnh sát đang mặc trang phục thường phục bám sát theo. Bá Tùng cùng Gia Khiêm, Vương Thành và bác Minh Nhật liên lạc với hiệp sĩ chú Dũng để họ tiến về căn nhà của Tam. Chú Dũng, đã từng đến đây, dễ dàng xác định vị trí của Tam. Họ lo sợ rằng Tam sẽ quay về và trở nên nguy hiểm, nên họ đã quyết định có thêm sự hỗ trợ.

Từ một góc cây cỏ, Bá Tùng nhận ra căn nhà trở nên yên tĩnh và kỳ lạ. Đúng như lời của Bốp, hệ thống camera mắt thần rải rác khắp ngõ, những đèn đỏ nhấp nhô đánh dấu từng “mắt” của chúng đang sáng trong bóng đêm. Bá Tùng ấn nút trên điện thoại, Bốp nghe:
– Bố ơi, con đã ra khỏi nhà rồi! Con đang đứng phía sau bức tường của nhà bên cạnh, gần một cây to đấy ạ!
Bá Tùng lái xe vụt đến địa điểm đó. Bốp đứng run rẩy, nhìn thấy chiếc xe của Bá Tùng, nhưng không dám tiến lên. Chờ bóng hình cao lớn của anh bước xuống xe, cậu bé mới liền chạy ra:
– Bố ơi!

Ngay lúc đó, trên xe của Tam, hắn bất ngờ mở màn hình camera và nói giọng phẫn nộ:
– Trời ơi! Thằng nhóc đánh lừa thoát rồi kìa!

Bài viết liên quan