Tình cờ yêu chương 54 | Trừng phạt

09/02/2024 Tác giả: Hà Phong 43

Đồng chí Hùng đang trực canh bên cửa nhìn thấy Sơn rút tờ giấy ra và đọc kỹ lưỡng. Trên tờ lệnh, chữ ký và dấu đỏ chói của giám đốc Cảnh sát thành phố C. Sau khi đọc nhiều lần, Hùng gật đầu:

– Đồng chí vào đi!

Cửa mở, Sơn bước vào, và Hùng nhanh chóng bấm số điện thoại quen thuộc. Đối diện, Hoàng Phú nhận máy và Hùng nói:

– Anh Phú ơi, đồng chí Sơn xin vào gặp Trà My, có lệnh của giám đốc đấy, dấu đỏ rõ ràng. Anh cho vào nhé!

Hoàng Phú cười:

– Đúng là giấy thật đấy. Anh ta muốn diễn đủ vai, vì sau đây hai tiếng “đồng chí” sẽ không còn gắn liền với Trần Sơn nữa. Không sao, em làm tốt lắm!

Trong phòng tạm giam, Trà My nghe tiếng cửa mở nhưng vẫn ngồi lặng lẽ, lẩm bẩm:

– Tôi không g.i.ế.t người, không g.i.ế.t người…

Sơn nhếch miệng:

– Này, đừng diễn nữa, tôi Sơn đây!

Trà My nhìn Sơn với ánh mắt ngây dại:

– Tôi không có tội… hãy để tôi ra khỏi đây…

Sơn ngồi trước mặt My, nhìn cô ta với ánh mắt nham hiểm:

– Một băng nhóm tàn ác như mày, giết người rồi lại biến mất như chưa từng có. Còn vợ chủ tịch Trương Thị ở đây, mấy thằng như mày ăn cái gì mà trơ trẽ?

Trà My đổi ánh mắt và nói:

– Tại ông, ông ăn tiền mà tại sao lại để cảnh sát bắt gặp ngay hôm đó? Ông chỉ là một cảnh sát biến chất và ngu thôi!

Sơn tát Trà My vào mặt:

– Đừng nói nhiều! Nếu không, ngày gặp Diêm Vương của mày sẽ càng gần!

Trà My xoa xoa má và cười:

– Chết thì chết! Con Uyên đã chết, chúng ta bị bắt rồi, còn gì nữa?

Sơn gầm giọng:

– Bọn Phú vẫn đang tìm kiếm, nhà Trương không bỏ cuộc. Mày để lộ sơ hở làm sao vậy? Và mày yêu Bá Tùng nhưng lại mang thai với lão Quang. Tình yêu cao quá, g.i.ế.t người vì yêu mà lại mang thai cho kẻ lợi dụng!

Trà My lắc đầu:

– Tao không ngu đến thế. Tao sẽ ch.ế.t nhưng nhẹ nhàng, không giống Uyên. Mày lạc quan quá, mày cũng chỉ là một cảnh sát biến chất và ngu mà thôi!

Sơn cười ha hả:

– Mày sẽ phải đối mặt với hậu quả của những hành động của mày. Tôi không tôn trọng mày, nhưng tôi hiểu rằng tình yêu không thể cưỡng cầu. Nhưng giờ đây, tình yêu của mày và Bá Tùng chắc chẳng còn như trước.

Trà My nhìn lên bức tường trước mặt, giọng nói như xa xăm:

– Nếu trước đây tôi biết mọi thứ sẽ như vậy, tôi sẽ không liều lĩnh như vậy. Hiện tại, mọi thứ đã điều chỉnh theo kế hoạch của tôi một phần, nhưng…

Trà My ngưng lại, vì cô đã nhận ra rằng sự cố gắng của mình đã thất bại. Cô hiểu rằng hai con người, dù tốt đẹp đến đâu, sẽ không thể hòa hợp nếu không có sự đồng lòng. Cô đã sai trong cách đánh giá về tình yêu, sai trong cách tìm kiếm tình yêu, và sai trong cách theo đuổi người mà cô yêu. Mục đích sai, cách làm sai, làm sao có thể đạt được kết quả tốt?

Trong lúc Trà My mất tinh thần, Trần Sơn tiến đến bàn, rót nước và chia sẻ:

– Uống nước đi, tôi cũng không thể giúp gì nữa. Nếu họ làm rõ vụ án, tôi cũng sẽ không thoát được. Tôi đã cố gắng giữ kín thông tin, nhưng cuối cùng tay Phú cũng làm rõ.

Trà My phản ứng:

– Tôi có thể trả tiền để bạn làm cho vụ án này biến mất hoặc đổi hướng điều tra. Nhưng khi tôi ngồi đây, bạn vẫn không làm gì?

Sơn cười:

– Tôi đã cố tình không nạp hồ sơ, nhưng tay Phú lại bắt đầu điều tra!

Trà My uống nước và nói:

– Điều này không còn ý nghĩa. Hãy để tôi yên!

Sơn đứng dậy và nói:

– OK, ngủ ngon!

Anh ta rời khỏi phòng.

Trong khi đó, tại Bệnh viện Thiên Vĩ, sau lễ mừng, ông Bá Trọng đề xuất:

– Hôm nay để Tùng ở lại với Uyên nhé. Chúng ta cũng về thôi, muộn rồi!

Ông nhìn bố mẹ Uyên và nói:

– Mời các ông bà qua nhà tôi nghỉ ngơi, có cả Bốp nữa, đừng quên chăm sóc ông bà nhé!

Tú Uyên nói:

– Cu Bốp à… sao lại…

Bá Tùng kể chuyện với Uyên, và nước mắt cô rơi:

– Thật đáng thương, nhưng may mắn anh đã cứu nó. Bây giờ bố mẹ nó…

Mọi người ôm trọn nỗi buồn. Hương không tạo ra một gia đình hạnh phúc cho Cu Bốp, nhưng lại để cho thằng bé trải qua những tháng ngày cô đơn và sợ hãi bên mẹ ruột. Mọi người cảm thấy thương xót với thế giới của thằng bé. Tú Uyên nhìn ông Trọng:

– Bố ơi, bệnh viện này cũng sạch sẽ, mai bố có thể đưa Bốp đến đây chăm sóc một chút được không ạ?

Ông Trọng mỉm cười:

– Dĩ nhiên rồi! Bố rảnh mà con. Sáng mai, sau khi Cu Bốp ăn xong, bố sẽ đưa thằng bé tới đây.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, làm Tú Uyên cảm thấy như trong một giấc mơ. Cô biết ơn Trời đã giữ cho trí nhớ của mình không mất đi. Ngay từ khi tỉnh dậy, cô đã nhận ra bản thân bị hại, nhưng không biết ai và tại sao. Nhưng giờ đây, khi nghe mọi người nói chuyện và trả lời câu hỏi của cảnh sát Phú, cô đã hiểu rõ câu chuyện. Tình yêu là một điều kỳ diệu, có thể làm cho con người trở nên lưu luyến, thấy cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn, nhưng cũng có thể đẩy con người vào sự ích kỷ, nhỏ nhen, sẵn sàng vượt qua mọi giới hạn để đạt được mục đích. Nếu Trà My hiểu rằng tình yêu không thể bị ép buộc, có lẽ kết cục sẽ không như vậy, và cô có thể trở thành một nghệ sĩ được nhiều người ngưỡng mộ. Tú Uyên cũng sẽ không khiến mọi người lo lắng như vậy, và đồng chí cảnh sát cũng sẽ không phải làm việc mệt mỏi như thế này. Tuy nhiên, Trà My đã coi thường tất cả, để sự ích kỷ lấn át mọi thứ. Thật đáng tiếc cho một tài năng. Còn Hương, vì tiền, vì vật chất, mà đẩy Cu Bốp vào những ngày lo sợ và cô đơn. Đôi khi trong cuộc sống, nếu chúng ta có thể đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, hiểu và cảm thông, mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Mọi người đồng thuận bố mẹ Tú Uyên sẽ về nhà ông Trọng và bà Linh nghỉ ngơi, gặp Cu Bốp. Mấy ngày qua, họ đã làm phiền bác An nhiều. Mọi người rời khỏi phòng, ông Trọng còn nhìn con trai:

– Bơ này, em Uyên mới tỉnh dậy, làm gì thì nhẹ nhàng, nâng lên nâng trứng, hứng như hứng hoa nghe cho con trai!

Ai nấy đều cười, Thiên Vương còn cười khoái trá, chọc tức Tú Uyên đỏ bừng mặt. Bá Tùng cũng chỉ biết bật cười:

– Bố kinh nghiệm ghê nhỉ? Con bao giờ chả nâng niu Uyên, giống bố nâng niu mẹ thôi!

Ông bác sĩ soái ca để lại cho con trai một cái nháy mắt rồi mới rời đi. Bá Tùng đóng cửa, ngồi xuống bên Uyên. Anh vuốt nhẹ những sợi tóc rối bời của cô và nói:

– Uyên, tất cả là tại anh… anh đã không bảo vệ được em. Thật sự may mắn khi em trở về, nếu không, anh không biết mình sẽ sống thế nào nữa…

Tú Uyên hiểu anh đang tự trách mình. Trong những ngày qua, có lẽ anh cũng phải chịu đau đớn như vậy, nhưng không có lỗi của anh đâu chứ? Cô mỉm cười:

– Nhớ vòng tay của chủ tịch ghê cơ!

Bá Tùng cong khóe môi cười. Anh nhẹ nhàng chạm môi vào môi cô. Nụ hôn sau những tháng ngày nhớ mong, sau những tìm kiếm với nhiều cảm xúc – có hy vọng, có thất vọng, nhưng trên hết là niềm tin. Chưa bao giờ Bá Tùng mất niềm tin vào việc tìm kiếm Uyên, chưa bao giờ anh từ bỏ ý định đợi chờ cô. Anh luôn tin tưởng rằng cô sẽ trở về và tin vào tình yêu của mình. Bá Tùng không dám giữ môi lâu vì sợ Uyên mệt, anh nhẹ nhàng cởi môi cô và nói:

– Anh để em nợ đấy, khi nào khỏe lại thì biết tay anh!

Anh điều chỉnh đầu giường để Uyên nằm thoải mái và hỏi:

– Anh nằm một bên có được không? Nhớ bé Uyên quá…

Uyên gật đầu:

– Được chứ!

Anh nằm bên cạnh cô, vòng tay ôm lấy thân hình nhỏ bé:

– Hãy cố gắng thêm một tuần nữa để mình có thể đi bộ được nhé!

Uyên hỏi:

– Anh ơi, em vẫn còn sống như vậy… liệu họ có bị án tử không?

Tùng trả lời:

– Em đừng lo lắng về những điều đó. Anh Phú chưa tiết lộ tất cả vì còn một số vấn đề cần giải quyết. Quan trọng nhất là em bình an, sống sót. Nhưng những hành động của họ quá tàn nhẫn, họ muốn diệt tận diệt. Mục đích của họ quá kinh khủng.

Uyên vẫn nghĩ về Hương và Cu Bốp, cùng với sự hồi sinh của Trà My, nhưng tất cả đều phải đặt niềm tin vào công lý…

Tối hôm đó, trên giường bệnh viện, anh ôm cô trong giấc ngủ. Cả hai cảm thấy lòng ấm áp sau những ngày lo sợ và nhớ nhung.

Sáng hôm sau, tại trụ sở Cảnh sát thành phố C…

Đồng chí Phú vội vàng đến khu vực tạm giam sau khi nhận được một cuộc điện thoại khẩn cấp. Đến trước cửa phòng giam của Trà My, đồng chí Hùng nói:

– Sáng nay, tôi vào kiểm tra tình hình trước khi giao ca, thì thấy Trà My đã chết khi đang ngủ. Không có dấu hiệu xô xát, cô ta tự tử.

Phú gật đầu:

– Tôi hiểu rồi! Báo cho gia đình của cô ta biết đến đây!

Thông tin về cái chết của Trà My nhanh chóng được báo đến giám đốc Cảnh sát thành phố C. Phòng tạm giam nơi này ngập tràn cảnh sát. Bố mẹ của Trà My cũng đã đến thành phố, họ khóc nức nở khi biết con gái mình, mà họ đã đặt bao nhiêu hy vọng, trông chờ vào, đã chọn con đường tàn khốc như vậy và giờ còn chết trong sự yên bình của giấc ngủ. Khi Trà My bị bắt, cảnh sát đã thông báo cho bố mẹ về sự kiện đau lòng đó. Giờ đây, họ chỉ biết khóc mà không biết làm gì thêm. Đồng chí Phú nói:

– Chúng tôi sẽ tiến hành giải phẫu tử thi để xác định nguyên nhân cái chết của Trà My. Ông bà có đồng ý không? Dĩ nhiên, chúng tôi cũng sẽ giúp đỡ một phần nào đó trong việc hiểu rõ hơn về tình hình làm cho Trà My đến đây!

Bố Trà My lắc đầu:

– Không cần đâu, dù nó tự tử hay bị thủ tiêu thì con cũng không thể trở về với chúng tôi nữa. Giá mà nó đã chọn đúng hướng, đúng con đường, nhưng nó đã lạc lõng rồi thì không cần phải tìm hiểu thêm về nguyên nhân. Cứ để xác minh tử thi rồi lành lặn trở về với đất đi ạ!

Đồng chí Phú nhanh chóng họp ý với giám đốc Cảnh sát thành phố C và chấp nhận yêu cầu của bố mẹ Trà My. Chiếc xe chở xác của Trà My rời đi, Hoàng Phú đứng nhìn theo, thở dài tiếc nuối cho một cuộc đời lạc lõng…

Bài viết liên quan