Tình cờ yêu chương 9 | Bốp nhận Uyên làm mẹ

06/02/2024 Tác giả: Hà Phong 36

Kể từ sau ngày đó, đúng như đã hứa với bé Bốp, Uyên dạy ở trung tâm xong liền vội vã quay về dãy trọ. Cô ghé thêm tiệm bánh bao nóng để mua một cái cho Bốp trước khi trở về. Uyên luôn biết rằng thằng bé đang đợi cô mỗi tối, dù thời gian cô dành cho nó chỉ là ba mươi đến bốn mươi lăm phút. Đôi khi, Bốp muốn học thêm, nhưng Uyên luôn từ chối:
– Không con ạ, đã mười giờ rưỡi rồi, ngủ sớm mới tốt. Cô về muộn, nếu đúng giờ thì con đã nên đi ngủ từ chín giờ rưỡi rồi đấy!

Mỗi đêm ôm Bốp ngủ, Uyên thấy trong lòng hạnh phúc. Thỉnh thoảng, Bốp trong giấc mơ lại nức nở, thể hiện sự nhớ mẹ. Uyên vỗ nhẹ lưng Bốp để nó yên giấc.

Với một tháng làm việc ở thành phố C, Bốp đã sống với Uyên trong thời gian đó. Thằng bé rất gắn bó với Uyên, và cô đã mua sách vở để Bốp tập viết, đọc, thậm chí là dạy tiếng Anh. Bốp rất nhanh chóng tiếp thu. Bác An, người chủ nhà trọ, cũng vui mừng khi thấy Bốp trở lại cuộc sống vui vẻ, có gia đình nhỏ. Uyên thậm chí còn dẫn Bốp đến tiệm hoa của chị Quỳnh, người này nghe về tình cảm của Bốp liền ôm và tặng sữa, bánh kẹo. Chị Quỳnh tỏ ra sẵn sàng giúp Uyên chăm sóc Bốp.

Uyên hiểu rằng trong cuộc sống này, việc giữ tâm hồn lạc quan, mở lòng yêu thương và chia sẻ là quan trọng. Uyên dành tình thương cho Bốp vì đứa trẻ này xứng đáng có một cuộc sống trẻ thơ đầy đủ, ít nhất là có bố mẹ bên cạnh. Bốp, mặc dù bị bỏ rơi, không bao giờ trách móc bố mẹ, chỉ tự trách bản thân đã khiến bố mẹ rời đi. Suy nghĩ của Bốp quá trưởng thành so với tuổi của mình.

Một buổi tối, sau khi học bài xong, Uyên ôm Bốp đi ngủ. Bốp đột nhiên nhìn cô và nói:
– Cô ơi…
Thấy Bốp lúng túng, Uyên nhanh chóng hỏi:
– Cu Bốp hôm nay có chuyện gì vậy? Cứ thoải mái nói, cô ở đây mà!
Bốp bật mí:
– Cô … cho con gọi cô là … mẹ được không ạ?
Câu hỏi đột ngột khiến Uyên xúc động. Thực sự, từ khi có Bốp, Uyên luôn lo lắng, giống như một người mẹ. Cô không biết là Bốp muốn gọi cô là mẹ vì nó nhớ mẹ hay là do cảm nhận được tình cảm quan tâm từ Uyên? Uyên hỏi:
– Sao cu Bốp lại muốn gọi cô là mẹ? Có phải do câu “cô giáo như mẹ hiền” không?
Bốp lắc đầu:
– Không ạ, vì cô quan tâm con như mẹ. Nếu mẹ con không nghèo, cũng sẽ quan tâm và chăm sóc con như cô đấy…
Lời nói này khiến Uyên xúc động. Một đứa trẻ chỉ mới sáu tuổi như Bốp đã hiểu và cảm nhận được tình cảm của Uyên. Bốp tiếp tục:
– Với lại, cô làm việc nhiều như thế… có lẽ sẽ không nghỉ việc… sẽ không bỏ đi…

À, vậy là thế à. Bốp không chỉ cảm nhận được tình cảm của Uyên như một người mẹ, mà cậu bé còn chú ý rằng Uyên đi làm cả ngày, không giống như mẹ Bốp trước đây, nên sẽ không bỏ bé mà đi. Cổ họng Uyên nghẹn ngào, nước mắt tuôn ra, cô ôm bé Bốp vào lòng và nói:
– Cô Uyên sẽ không bỏ bé Bốp mà đi đâu. Sau này, nếu mẹ Hương đón bé Bốp về, cô vẫn sẽ đến thăm con!
Bốp cười:
– Cô hứa nhé! Vậy con có được coi cô là mẹ không ạ?
Nhìn ánh mắt trông chờ của Bốp, Uyên gật đầu mà sống mũi tay xè, nước mắt tuôn rơi:
– Được, tất nhiên là được chứ!
Cô hiểu nếu từ chối, Bốp sẽ thất vọng và có thể sẽ tìm cách rời xa mọi người như trước đây. Đối với những đứa trẻ như Bốp, Uyên nghĩ không có lý do gì phải từ chối. Bốp sung sướng ôm chầm lấy cô:
– Mẹ…mẹ Uyên…
Cô biết bé không cần một người thay thế, nhưng lời “Mẹ” với Bốp có ý nghĩa lớn. Uyên xúc động vô cùng khi lần đầu tiên có đứa trẻ gọi mình là mẹ. Ở đây, rõ ràng là cách Bốp trả lời sự quan tâm của cô.

Chiều chủ nhật đó, Uyên nghỉ làm để đưa Bốp về quê chơi. Ngồi trên xe khách, Bốp thích thú. Khi về tới nhà, bà Thủy và ông Ba ngạc nhiên khi thấy Uyên dẫn theo Bốp. Cô kể lại toàn bộ câu chuyện để mọi người hiểu rõ. Bố mẹ và bà ngoại tin tưởng vào lời tâm sự của Uyên, bởi Uyên không bao giờ nói dối. Họ biết Uyên thường về nhà, nên không có chuyện cô giấu diếm mối quan hệ nào đó. Ngoài ra, Uyên đã từng chứng kiến trường hợp sinh viên giấu diếm khi mang bầu và đến ngày sinh lại về nhờ bố mẹ. Vậy nên, gia đình hiểu rõ và không có vấn đề gì phức tạp.

Không khí trong lành ở quê khiến Bốp thích mê mệt. Cu cậu và Uyên rong ruổi trên triền đê, lội con sông mát lành của quê nhà, thưởng thức hương lúa bắt đầu chín. Tránh xa khỏi ồn ào thành phố, về nhà là cảm giác an lành bên những người thân yêu. Chỉ còn vài tháng nữa, Bốp sẽ nhập học, bác An sẽ lo thủ tục giấy tờ để cậu bé có thể đi học cùng bạn bè. May mắn có bác An, nếu không Uyên không biết làm thế nào với Bốp. Duy chỉ có một điều Uyên chưa làm được và khiến cô áy náy, đó là chưa gửi tận tay số tiền cho chú Trọng cô Linh. Một phần vì Uyên quá bận rộn, thêm cu Bốp lại càng bận. Một phần nữa là do tháng lương đầu tiên, Uyên đã mua sách vở và hai bộ quần áo mới cho Bốp. Chị Quỳnh cũng đã mua một số đồ cho thằng bé và cả sữa nữa. Chị ấy cũng quen biết nên cùng bác An lo thủ tục cho Bốp. Mọi việc đối với Bốp và mọi người đều ổn.

Trong thời gian hơn một tháng, Bá Tùng đã bay sang Anh để thảo luận về một hợp đồng lớn trong lĩnh vực thời trang. Hôm nay, anh mới có dịp nghỉ ngơi và ngồi nhâm nhi tách cà phê, ngắm nhìn thành phố C từ tầng cao nhất của tòa nhà Trương Thị – tầng mười bảy. Khi đang thư giãn, anh nghe tiếng gõ cửa. Mở cửa, anh nhận ra là Trà My – một người mẫu.
– Anh Tùng, sao cả tháng trời em không thấy anh? Làm người ta nhớ quá trời!
Bá Tùng nhíu mày và hỏi:
– Trà My, ai cho em vào đây?
Trà My đưa tay chạm vào anh và nói:
– Bá Tùng, có phải anh lại để ý con nào rồi không? Anh tặng hoa cho em ngay trên sàn diễn. Mọi người tung hô chúng ta quá trời, rằng chúng mình xứng đôi vừa lứa. Em cũng làm nghệ thuật chân chính, đâu phải dựa hơi ai!
Bá Tùng nhanh chóng đứng dậy và nói:
– Anh đang bận. Em ra ngoài đi!
Trà My chưng hửng:
– Ơ, anh cho em vào mà!
Tùng lắc đầu:
– Anh chỉ quen miệng thôi, công việc tập đoàn đang nhiều, giờ anh phải đi. Với lại, tập đoàn này không tiếp những người không có phận sự. Nếu em còn cố tình, anh sẽ dán luôn ảnh em dưới sảnh tập đoàn với dòng chữ: “Miễn tiếp người mẫu Trà My!”.
Trà My tỏ vẻ chưa hài lòng và nói:
– Bá Tùng, có phải anh lại để ý con nào rồi không? Anh tặng hoa cho em ngay trên sàn diễn. Mọi người tung hô chúng ta quá trời, rằng chúng mình xứng đôi vừa lứa. Em cũng làm nghệ thuật chân chính, đâu phải dựa hơi ai!
Bá Tùng cầm chìa khóa xe và thong thả nói:
– Thứ nhất, hôm đó anh tới xem buổi biểu diễn thời trang vì có các sản phẩm của Trương Thị, chứ không vì một ai cả. Em là người trình diễn ngay trước khi vedette xuất hiện. Đúng ra anh sẽ tặng hoa cho vedette vì cô ấy mặc đồ của Trương Thị. Nhưng nhạc lâu quá, anh có việc gấp nên lên tặng cho em để rời đi, để bảo chí biết rằng người của Trương Thị có mặt và tặng hoa, cảm ơn những người mẫu đã trình diễn các sản phẩm của Tập đoàn. Màn giới thiệu ban đầu, anh cũng đã lên nhưng vẫn muốn nán lại xem, vì công việc lại phải đi trước!
Sau một giây dừng, anh tiếp tục:
– Thứ hai, Trương Bá Tùng này chưa yêu một ai. Những người bị đồn đoán với anh chỉ là tin đồn vớ vẩn. Khi nào anh lên tiếng, lúc đó mới tính. Thứ ba, anh đã nói với em rồi, hoa anh mua rất rẻ nên em đừng vì bó hoa mà làm mất nhân phẩm của mình. Nếu em là một nghệ sĩ chân chính như lời em nói, thì nên dành thời gian tập luyện, trau dồi nghề nghiệp. Còn nếu em muốn anh tôn trọng, thì đừng xuất hiện trước mặt anh nữa!
Trà My gân cổ lên:
– Anh nói dối, rõ ràng ánh mắt anh lúc đó rất hài lòng khi nhìn em!
Tùng gật đầu:
– Đúng. Anh hài lòng với màn trình diễn của mọi người. Còn bây giờ, cửa không khóa. Mời!
Cô người mẫu nghiến răng và hậm hực bỏ ra ngoài. Bá Tùng thở phào và cũng rời đi. Đang định về biệt thự thăm bố mẹ, vậy mà chẳng hiểu sao anh lại ghé vào tiệm hoa mang tên “Quỳnh”…

Bài viết liên quan