Tình cũ chương 12 | Vết Thương Tình Xưa

03/01/2024 Tác giả: Hà Phong 38

Quốc Thiên khi thấy Diệu Nhi rời khỏi phòng, anh nói nhỏ với trợ lý Nam để hỗ trợ anh nói chuyện với hiệu trưởng. Sau đó, anh đứng dậy và xin phép ra ngoài.

Trên đường hành lang, Quốc Thiên bắt gặp Diệu Nhi đang tiến tới, anh nhanh chóng chen chân trước mặt để làm cô va phải anh. Khi nhận ra bàn tay đỏ ửng của cô, anh cảm thấy đau lòng và không giữ được bản thân:

– Em vẫn hậu đậu như trước đây.

Diệu Nhi, đang cúi mặt, giật mình khi bị Quốc Thiên cầm tay. Cô cảm nhận sự ấm áp của bàn tay anh, nhưng vì ngại người khác nên cô lấy bàn tay kia để gỡ bàn tay anh ra và nói:

– Xin lỗi, anh nhầm người rồi ạ.

– Em nói vậy anh cũng biết. Anh xin lỗi vì đã không quyết định ở lại cùng em năm đó.

Quốc Thiên nhắc nhở về quá khứ khiến những kí ức của Diệu Nhi ùa về. Cô hiểu rằng anh nói như vậy là vì cô đã chặn mọi liên lạc và tránh anh. Cô nhẹ nhàng thở dài và quyết định đối mặt:

– Chuyện đó đã lâu rồi, anh không cần phải xin lỗi.

– Cuộc sống của em thế nào? Anh nghe nói em đã kết hôn.

Nghe câu hỏi của Quốc Thiên, Diệu Nhi cảm thấy nhói lòng vì mới đây cô mới ly hôn và ít người biết. Tuy nhiên, cô không muốn giấu giếch và trả lời:

– Cuộc sống vẫn tốt, đã kết hôn mấy năm nhưng hiện tại đã ly hôn.

– Anh xin lỗi, anh không biết. Anh mới về và chỉ nghe nói em đã kết hôn nên mới hỏi. Anh đặt ra câu hỏi này để làm em buồn à?

– Không có gì đâu, vì em mới ly hôn nên ít người biết. Anh mới về cũng hiểu thôi, anh thế nào?

– Không, anh vẫn độc thân vì suốt mấy năm qua, trong lòng anh chỉ có duy nhất một mình em, không ai thay thế được.

Những lời Quốc Thiên nói khiến Diệu Nhi cảm thấy xúc động. Cô không ngờ anh lại giữ tình cảm như vậy. Bất ngờ, anh lại tiến lại và ôm cô, nói:

– Cho anh ôm em một chút, suốt mấy năm qua anh nhớ em rất nhiều. Hình bóng của em làm anh mơ thấy em ngay cả trong giấc ngủ. Gặp lại em hôm nay, trái tim anh đau đớn như ngày nào. Em nói đi, anh phải làm sao để quên được em.

Diệu Nhi bất ngờ và ngần ngại khi Quốc Thiên ôm mình. Cô đẩy anh ra và nói:

– Nếu anh quên không được thì hãy cố gắng nhưng đừng làm rơi vào những hiểu lầm vô cớ. Đây là trường học, anh hãy rời đi trước để mọi người không nghĩ xấu về em.

Quốc Thiên buông cô ra, ánh mắt buồn bã nhìn cô và nói:

– Anh xin lỗi. Em có thể cho anh số điện thoại không?

– Số cũ vẫn dùng, anh có sao không?

– Không có gì, chỉ là một chút vết bỏng thôi.

– Nếu không có gì nữa, em xin phép đi vào trước đây.

Sau khi Diệu Nhi nói xong, cô nhanh chóng rời đi vì lo sợ nếu ai đó thấy cô và anh nói chuyện lâu, họ sẽ hiểu lầm cô đang tìm cách lôi kéo anh. Thêm nữa, vì cô vẫn chưa công bố việc ly hôn nên sự xuất hiện của cô và Quốc Thiên có thể khiến mọi người tưởng cô đang làm “mồi chài” cho anh. Cô quyết định giữ thông tin này bí mật để tránh những đồn thổi và nghi vấn không đáng có. Tuy nhiên, cô không biết rằng cuộc trò chuyện của họ đã thu hút sự chú ý của một người.

Quốc Thiên đợi Diệu Nhi rời đi, sau đó anh tiếp tục đến vòi nước để rửa tay trước khi bước vào phòng để thảo luận với thầy hiệu trưởng. Sau khi thảo luận xong và đưa ra quyết định, anh và trợ lý Nam chuẩn bị rời khỏi phòng. Ánh mắt của Quốc Thiên không quên nhìn lại Diệu Nhi một lần nữa, khiến cô cảm thấy ngượng ngùng và quay đi hướng khác.

Phía sau bức tường, sau khi thấy Diệu Nhi và người đàn ông rời đi, Thảo Như xuất hiện và tình cờ bắt gặp cảnh họ ôm nhau. Cô không ngần ngại lấy điện thoại ra và chụp lại những hình ảnh này.

Thời gian qua, Thảo Như đã sống tại nhà Hoàng Sơn. Mặc dù bà Linh và Hoàng Sơn đã đối xử tốt với cô, nhưng ông Tuấn thì luôn so sánh cô với Diệu Nhi, khiến cô cảm thấy khó chịu. Thêm vào đó, tin đồn về việc cô mang thai mà chưa kết hôn cũng làm cho mọi người trong trường phàn nàn. Tuy nhiên, sau khi giải thích về tình huống gia đình, mọi người đã thông cảm và không đặt thêm câu hỏi. Nhìn những bức hình này, Thảo Như nghĩ đến việc sẽ để Hoàng Sơn xem vào tối, tin rằng có thể sẽ mang lại niềm vui.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Thảo Như nằm trong lòng Hoàng Sơn và chia sẻ:

– Em có chuyện muốn nói với anh, anh sẽ bất ngờ lắm khi nghe xong đấy.

Hoàng Sơn đang bận bấm điện thoại, nhưng đồng ý:

– Nói đi, vòi bận quá.

– Nhưng anh phải hứa với em rằng sẽ thay đổi căn phòng này theo ý em, em mới nói.

Hoàng Sơn gật đầu, khiến Thảo Như rất vui vẻ vì căn phòng này đã từng thuộc về Diệu Nhi và cô muốn thay đổi mọi thứ, nhưng mọi lần nói ra đều bị Hoàng Sơn phớt lờ. Sử dụng cơ hội này, cô nói tiếp:

– Hôm nay, em đã bắt gặp Diệu Nhi và một người đàn ông khác ôm nhau ở trường đấy.

Khi nhắc đến Diệu Nhi, Hoàng Sơn bật dậy làm Thảo Như đụng vào thành giường. Vì đau, cô ta nổi giận nói:

– Anh làm gì vậy, làm đầu em đụng vào giường đau rồi đấy này. Hay là anh vẫn còn tơ tưởng về nó?

– Có lẽ em nhìn nhầm, ai lại ôm nhau ở trường học chứ.

– Em đã chụp ảnh đây, làm sao có thể nhầm được.

Thảo Như lấy điện thoại và mở hình ảnh để Hoàng Sơn xem. Sau khi xem xong, anh cuộn chặt tay và nói:

– Con đàn bà lăng loàn trắc nết.

Hoàng Sơn sau khi nói xong, rời phòng và đi ra phía trước nhà để hút thuốc, nhả khói trong lòng nảy lên cảm giác ghen tỵ trước người đàn ông kia. Thảo Như, nhìn thấy Hoàng Sơn như vậy, không ngạc nhiên, bởi vì thái độ của anh là điều cô muốn. Cô ấy có kế hoạch sử dụng sự kiện này để kích động Hoàng Sơn tìm Diệu Nhi và tạo ra một tình huống xung đột, bởi cô biết rằng Hoàng Sơn vẫn chưa quên Diệu Nhi. Mặc dù Hoàng Sơn còn bên ngoài, nhưng cô tắt đèn và bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Một tuần sau đó, Quốc Thiên từ khi gặp Diệu Nhi ở trường đến nay, anh luôn tươi cười. Trong bữa cơm, anh vẫn giữ tinh thần lạc quan, khiến Thùy An tò mò:

– Anh Thiên, hôm nay anh có chuyện gì vui thế, sao em thấy anh cứ cười suốt vậy?

– À, không có gì đặc biệt cả.

– Anh đừng giấu em nữa mà.

– Không có gì thực sự đâu em, em ăn đi, anh no rồi anh vào phòng.

– Dạ.

Quốc Thiên vào phòng, lấy điện thoại ra và bắt đầu gọi cho Diệu Nhi. Anh đã muốn gọi cô nhiều lần nhưng luôn e dè, hôm nay anh quyết định vượt qua sự ngần ngại. Tiếng chuông điện thoại vang lên giống như tiếng đập của trái tim anh.

Diệu Nhi đang tập trung soạn giáo án, thấy điện thoại rung và số điện thoại lạ nên định tắt máy. Tuy nhiên, nghĩ lại rằng nếu là phụ huynh học sinh gọi thì sao, cô quyết định nghe:

– Dạ, alo, Diệu Nhi nghe ạ.

Quốc Thiên nghe tiếng cô nói, lập tức trả lời:

– Diệu Nhi, đây là anh.

Đầu dây bên kia, Diệu Nhi nhận ra ngay giọng Quốc Thiên, vì giọng anh trầm ấm và dễ nhận biết. Cô nhớ rõ mỗi lần mất ngủ, cô thường gọi anh để anh hát cho cô ngủ. Bây giờ nghĩ lại, cô thấy những kỷ niệm đó thật đáng yêu.

– Muộn rồi, anh gọi em có chuyện gì không?

– À, không… À mà có. Tối mai, anh mời em đi ăn tối được không?

Diệu Nhi suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời:

– Vâng, mai em còn đi dạy nên về muộn. 7 giờ mình đi được không anh?

– Ok. Vậy tối mai anh tới đón em nhé.

– Dạ. Em ở nhà bố mẹ, anh còn nhớ đường không? Nếu không, em gửi định vị cho anh.

– Anh nhớ mà, những gì liên quan đến em anh chưa bao giờ quên.

Cô nghe vậy, im lặng một lúc rồi mới nói:

– Em đang soạn giáo án nên em tắt máy làm tiếp anh nhé. Hẹn mai gặp anh nhé.

– Oke em, chúc cô giáo ngủ ngon. Hẹn mai gặp lại.

– Anh cũng ngủ ngon nhé.

Nói xong, cô tắt máy và tiếp tục soạn giáo án.

Quốc Thiên, ở bên kia, hạnh phúc vì nghĩ rằng Diệu Nhi sẽ từ chối thay vì chấp nhận ngay. Khi biết cô đã ly hôn và trở thành người độc thân giống anh, anh cảm thấy có cơ hội để yêu cô lần nữa. Quyết định chuyển ra ở riêng, anh mở laptop để tìm chung cư, tránh hiểu lầm về mối quan hệ với Thùy An. Đặc biệt là với Diệu Nhi, nếu cô biết anh và Thùy An ở chung, có thể anh sẽ mất cơ hội. Anh tìm được một căn chung cư gần nhà Diệu Nhi, liên lạc và hẹn mai đến xem, ký hợp đồng. Xong thỏa thuận, anh làm việc đến khuya trước khi tắt máy và đi ngủ.

Buổi sáng, không thấy bố ra ăn sáng, Diệu Nhi hỏi:

– Bố đâu rồi mẹ?

Mẹ đưa muỗng đũa cho cô và trả lời:

– Bố đi uống cà phê với bạn, chắc ăn ở ngoài rồi.

– Dạ vậy mẹ. Con ăn thôi.

Trong khi ăn, mẹ nói:

– Tí nữa bố mẹ về Long An thăm ông bà nội và cô út, chắc sẽ về muộn và không ăn cơm ở nhà. Mẹ đã nấu sẵn cho con hâm lại ăn khi về.

– Dạ, bố mẹ cứ đi. Con ăn ở ngoài cũng được, mẹ khỏi nấu.

– Thôi ăn uống ở ngoài dầu mỡ lắm, để mẹ nấu cho một tí là xong.

– Dạ, bố mẹ cứ đi. Nếu muộn thì mai về nha. Cho con gửi lời thăm ông bà nội và cô út luôn nha mẹ.

– Ừ, thôi con ăn đi, rồi còn đi làm.

– Dạ.

Sau khi ăn xong, Diệu Nhi vào phòng thay quần áo và dắt xe đi làm. Tới cổng trường, cô dừng lại để đẩy xe vào nhà xe, lúc này gặp Hoàng Sơn và Thảo Như đang đi tới.

Thấy Diệu Nhi, Thảo Như giả vờ thảo mai nói:

– Diệu Nhi hôm nay tới sớm quá vậy.

– Tao muốn đi sớm hay muộn là chuyện của tao, không liên quan đến mày biết chưa.

– Ôi trời, tao chỉ hỏi vậy thôi mà mày làm gì lớn tiếng vậy, nhỡ làm con tao nó giật mình thì sao.

Vừa nói, Thảo Như xoa bụng bầu trêu ngươi Diệu Nhi rồi nói với Hoàng Sơn:

– Anh tháo mũ bảo hiểm cho em với, trưa nay em muốn ăn cơm hải sản, anh đưa hai mẹ con em đi ăn nhé.

Hoàng Sơn, nhớ chuyện tối qua Thảo Như nói, liền nhìn chăm chăm vào Diệu Nhi. Sau khi tháo mũ bảo hiểm cho Thảo Như, anh nói:

– Ừ, trưa ở trường chờ anh tới rước đưa đi.

Diệu Nhi nhìn cảnh tượng trước mắt, cười khinh bỉ sau đó dắt xe vào. Thảo Như thấy Diệu Nhi cười khinh bỉ, tức giận, nói với Ho

àng Sơn:

– Con vợ cũ của anh ghê gớm thật đấy, lúc trước chơi cùng em nghĩ nó hiền mà ai dè giờ mới lòi mặt chuột.

– Kệ cô ta đi, nhớ đi đứng cẩn thận. Anh tới công trình đây.

– Có thật là kệ cô ta không đấy.

– Lắm lời quá, mau đi đi.

Hoàng Sơn nói xong, quay đầu xe chạy đi, còn Thảo Như cũng vào trong trường.

….
Quốc Thiên trước khi đi làm đã chia sẻ với Thùy An về việc anh chuẩn bị chuyển ra ngoại ô để ở. Mặc dù Thùy An năn nỉ, nhưng anh vẫn quyết định của mình và không thay đổi kế hoạch. Thùy An, cảm thấy tức giận, rời đi trước anh và đi taxi tới công ty, không đi cùng anh như mọi khi. Quốc Thiên, nhận thức được sự giận dữ của Thùy An, khẽ lắc đầu và sau đó lái xe đến công ty để bắt đầu ngày làm việc.

Đến chiều, Quốc Thiên nhớ đến cuộc hẹn với chủ nhà cho căn hộ mới nên anh rời công ty để đến địa điểm hẹn. Thùy An cũng chuẩn bị rời công ty. Buổi sáng, Thùy An nghĩ rằng sau khi cô tỏ ra giận, Quốc Thiên sẽ xin lỗi như thường lệ, nhưng ngờ đâu anh không để ý. Giờ đây, khi thấy anh hấp tấp và vội vã, Thùy An rất ngạc nhiên, nên cô chạy theo và gọi lại:

– Anh Thiên…

Quốc Thiên quay lại, thấy Thùy An, anh nói:

– Anh đang bận, có chuyện gì thì nói sau đi. Tối nay anh không ăn cơm ở nhà, em bảo cô Sáu khỏi nấu cho anh nhé.

Nói xong, Quốc Thiên bước nhanh vào bãi xe và lái xe đi, để Thùy An đứng đó như người trời trồng. Cô tức giận, hậm hực, dậm chân ra khỏi cổng công ty và bắt taxi về nhà. Trong lòng cô, có một cảm giác lạ lẫm, khó nghĩ ra được tại sao Quốc Thiên lại thay đổi như vậy.

Quốc Thiên đến chung cư, gọi điện thoại cho chủ nhà và được dẫn lên thăm căn hộ. Sau một thời gian thăm quan, anh thấy hài lòng và quyết định ký hợp đồng thuê. Khi hoàn tất thủ tục, anh nhìn vào đồng hồ và thấy đã gần 6 giờ chiều, vì thế anh lái xe về nhà để kịp giờ đón Diệu Nhi.

Bài viết liên quan