Tình cũ chương 14 | Chuyển Gia Đình, Chuyển Tình Cảm

03/01/2024 Tác giả: Hà Phong 48

Quốc Thiên quyết định không tiết lộ cho Thuỳ An biết về kế hoạch dọn đi hôm nay, vì anh sợ Thuỳ An sẽ khóc và năn nỉ anh ở lại nếu cô biết. Anh hiểu rằng nếu anh từ chối, Thuỳ An cũng sẽ quyết định đi theo, nên anh quyết định dọn đi trong lúc Thuỳ An đi làm. Sau khi thay đồ, Quốc Thiên đi ra ngoài ăn sáng rồi trở lại để xếp quần áo vào vali. Trước khi rời đi, anh nói với cô Sáu rằng cô nên ở lại với Thuỳ An và khi Thuỳ An hỏi về anh, cô chỉ cần nói là anh đã chuyển đến ở chỗ khác. Quốc Thiên cũng cho cô Sáu một ít tiền và nói rằng cô có thể mua đồ với số tiền đó.

Ban đầu, cô Sáu từ chối không nhận tiền, cho rằng anh đã cho cô quá nhiều và lương cũng đã cao. Tuy nhiên, Quốc Thiên nói rằng nếu cô không nhận, anh sẽ buồn. Anh còn nhấn mạnh rằng anh coi cô như người trong gia đình, và chỉ khi đó cô mới chấp nhận tiền. Quốc Thiên mỉm cười tạm biệt cô rồi kéo vali đi đến căn nhà mới.

Trên đường đi, Quốc Thiên ghé vào một tiệm bán đồ nội thất để chọn vài vật dụng cho căn hộ và đưa địa chỉ để vận chuyển. Rồi anh vào showroom xe hơi để xem xe mới, vì anh đang cân nhắc mua xe mới thay vì sử dụng chiếc xe mà anh đang mượn từ chú Tuân. Xem một lúc, nhưng chưa tìm thấy chiếc nào ưng ý, nên anh lái xe trở về chung cư. Khi đến, cửa hàng nội thất cũng đang vận chuyển đồ, và anh mở cửa để họ mang vào. Sau khi sắp xếp xong, căn hộ đã trở nên khá tiện nghi, nên anh xuống siêu thị dưới chung cư mua ít thức ăn nhanh và trứng gà theo lời Diệu Nhi dặn.

Buổi sáng, Hoàng Sơn thức dậy và phát hiện mình nằm dưới nền nhà, đầu thì chσáпg, quần áo bẩn và cảm thấy mặt hơi đau. Anh ta ngồi dậy nhớ lại mọi chuyện tối qua ở nhà Diệu Nhi rồi bực bội nhìn ℓêп gιườпg không thấy Thảo Như đâu cả nên lớn tiếng gọi:

– Thảo Như.

Ở bên ngoài, Thảo Như đang dọn đồ ăn sáng ra nghe tiếng Hoàng Sơn gọi trong phòng thì ngừng tay đi vào mở cửa phòng hỏi:

– Anh gọi cái gì đấy, mới sáng sớm mà làm ầm ĩ hết rồi.

– Lấy cho anh bộ quần áo để anh đi tắm.

– Quần áo trong tủ đấy, anh không có tay chân lấy hay sao hả.

Nói xong Thảo Như quay người bước ra, Hoàng Sơn gãi đầu không biết bữa nay Thảo Như bị gì mà lại khó chịu đến thế, hay là do có thai nên tính tình thay đổi. Hoàng Sơn tự nghĩ tự gật đầu chắc thế rồi đi lại mở tủ lấy quần áo cầm đi tắm.

Một lát sau Hoàng Sơn đi ra bà Linh thấy thì hỏi:

– Hôm qua con đi đâu mà để cái Như ngồi chờ thế hả?

– Con ở công trình chứ đi đâu.

– Lần sau rút kinh nghiệm đi đâu thì về sớm biết chưa.

– Con biết rồi.

– Mà này, cái Nhàn nó đang kẹt con xem có thì giúp cho em nó.

– Con làm gì còn tiền đâu, mẹ hỏi Thảo Như xem.

Thảo Như đang ăn, nghe thế thì dừng lại nói:

– Con cũng không có tiền đâu, con còn đang phải để dành chuẩn bị đi sinh đây.

Thảo Như nói rằng cô ấy đã nói như vậy vì ngày đầu tiên cô về, Thanh Nhàn đã mượn 20 triệu đồng và chưa trả sau mấy tháng. Bà Linh đáp:

– Con còn lâu mới sinh, cho em nó mượn đi. Trước sau cũng là một nhà mà.

– Con đã nói không là không, lần trước cô Nhàn đã mượn 20 triệu rồi mà chưa trả. Mẹ nói cô ấy trả cho con rồi con mới cho mượn, đây là tiền con để dành cho việc sinh nở.

– Có mấy đồng bạc lẻ cũng keo kiệt với em chồng.

Bà Linh sau khi nói xong, bỏ đũa xuống bàn và liếc mắt nhìn Thảo Như rồi vào phòng. Thấy Hoàng Sơn không bênh mình, Thảo Như nói ấm ức:

– Anh xem đó, mẹ cái gì cũng cô Nhàn. Em mang thai cháu nhà này mà chẳng ai quan tâm đến em, ngay cả anh cũng thế.

– Sao em lắm lời thế, ăn cũng không yên.

Hoàng Sơn đang ăn thì vứt bát đũa xuống bàn nói. Thảo Như cũng không vừa, cô ta đưa tay hất hết mọi thứ trên bàn xuống rồi bỏ đi vào phòng thay quần áo đi dạy. Hoàng Sơn thấy mọi thứ vương vãi lộn xộn thì chán nản lắc đầu cúi xuống dọn dẹp rồi chạy xe tới công trình.

Khi đến trường, Thảo Như gặp Diệu Nhi đang ở bãi xe và nói:

– Có phải đêm qua anh Sơn đến tìm mày không, tao ngửi thấy áo anh ấy có mùi nước hoa mày hay dùng.

Diệu Nhi chuẩn bị đi vào nghe Thảo Như hỏi, nhưng dừng lại để trả lời:

– Mày hỏi tao làm gì, đi hỏi anh ấy đi. Anh ta là chồng mày, mày làm vợ mà không hỏi chồng mà đi hỏi người khác làm gì, hay là cơm không lành canh không ngọt nên muốn vạch áo cho người xem lưng. Mày bỏ cái thái độ hạch sách tao đi, mày không có quyền đó đâu, đi mà quản chồng mày cho tốt vào.

– Tao cảnh cáo mày nếu còn ve vãn anh Sơn, tao không tha cho mày đâu.

Thảo Như nghe Diệu Nhi hù dọa mình, mỉm cười nói:

– Tao không phải thứ mê trai như mày, bất chấp người ta có vợ mà làm “con giáp thứ 13”. Tao đã bố thí cho mày rồi, tao không đòi lại đâu. Mày yên tâm sống với đồ tao đã bỏ đi đi nha.

Thảo Như nghe Diệu Nhi nói vậy, gằn giọng nói lại:

– Mày… mày… Thứ mày mới là đồ bị bỏ đi thì có. Mày không mang thai được nên mới bị anh Sơn bỏ, còn tao mang thai con của anh ta thì không bao giờ anh ta bỏ tao. Mày chẳng qua ghen tỵ với hạnh phúc của bọn tao thôi.

– Hẳn là tao ghen tỵ. Mày đang nói ngược rồi đó, người đang ghen tỵ là mày chứ không phải là tao. Mày là người kiếm cớ nói, không phải tao. Và mày đừng có đem cái thai ra để nói “đứa nhỏ trong bụng”, nó nghe nó tủi thân vì có người mẹ đi giựt chồng của bạn thân đấy. Còn nữa, anh ta làm cho tao mang thai được, cũng làm cho người khác mang thai được, thay vì mày hạch sách tao, đi mà quản chồng mày không là anh ta lại đá mày không thương tiếc đó.

Nói xong, cô rời đi, để lại Thảo Như với gương mặt tức giận. Cô tỏ ra bực tức và chỉ đứng đó nghẹn ngào đến khi có tiếng chuông báo giờ vào lớp, sau đó cô liền đi vào phòng học để dạy.

Thùy An lo lắng khi không thấy Quốc Thiên cả ngày tại công ty. Chiều tan làm, cô nhanh chóng về nhà. Khi đến nhà, cô thấy cô Sáu đang nấu ăn, nhưng không thấy Quốc Thiên. Thùy An hỏi:

– Cô Sáu ơi, anh Thiên đâu rồi ạ?

– Cậu Thiên đã dọn đồ tới căn hộ mới ở rồi. Cậu ấy đã nhờ tôi báo lại với cô.

– Dạ, vậy thôi cô nấu tiếp đi, lát con ra ăn.

Cô Sáu gật đầu và tiếp tục nấu ăn. Thùy An đi tới cửa phòng Quốc Thiên, mở cửa và bước vào. Ngay khi bước vào, cô thấy một tấm hình nhỏ rơi ở bàn làm việc của Quốc Thiên. Cô nhặt lên và phát hiện đó là bức ảnh Quốc Thiên chụp cùng một cô gái, trông rất thân mật. Phía sau ảnh có dòng chữ: “Anh mãi yêu em, Diệu Nhi”.

Sau khi đọc xong, Thùy An ngơ ngác và nghĩ trong lòng: “Liệu đây có phải là người mà Quốc Thiên yêu không? Nếu đúng vậy, thì mình sẽ phải làm sao. Vất vả theo Quốc Thiên về đây, tưởng anh ấy sẽ nhận ra tình cảm của mình, nhưng giờ lại xuất hiện một cô gái khác. Nhất định mình phải điều tra mới được.”

Nghĩ vậy, Thùy An đặt tấm hình vào túi và rời khỏi phòng Quốc Thiên, sau đó về phòng của mình, lấy quần áo đi tắm và sau đó ra ăn cơm cùng cô Sáu.

Về nhà từ công viên, Diệu Nhi không cần nấu ăn do ba mẹ đã về sớm. Cô quyết định tận dụng thời gian còn sớm, nên chạy ra công viên gần nhà để tập thể dục. Sau khi chạy được hai vòng, cô cảm thấy mệt nên ngồi nghỉ và lấy điện thoại ra chụp một tấm hình hoàng hôn để đăng lên Facebook.

Quốc Thiên đang ở nhà lướt Facebook, thấy Diệu Nhi vừa đăng một tấm ảnh hoàng hôn ở công viên gần đây. Anh ngay lập tức thay bộ quần áo, mang giày và chạy tới đó. Đến công viên, anh cố gắng tìm Diệu Nhi, nhưng vì công viên rộng lớn, anh phải chạy và tìm đồng thời. Chạy hơn 30 phút, anh thấy một cô gái ngồi đeo khẩu trang, giống Diệu Nhi, nên liều lĩnh chạy lại gọi:

– Diệu Nhi.

Cô nghe thấy tiếng gọi, quay đầu lại và ngạc nhiên hỏi:

– Anh Thiên đi đâu vậy?

Quốc Thiên mỉm cười và ngồi bên cô, sau đó trò chuyện với Diệu Nhi. Anh kể về việc chuyển nhà gần đây và mời cô đi tập thể dục cùng. Cô quan tâm hỏi về sức khỏe của anh và món trứng gà lăn, anh đảm bảo đã mua về. Sau đó, anh rủ cô đi xem phim, nhưng cô từ chối do bận thi và dạy thêm. Họ hẹn gặp nhau sau một tuần và chia tay khi trời đã tối.

Ngày hôm sau, Quốc Thiên quay lại công ty làm việc và gặp Thùy An ngay từ sảnh. Anh muốn lên phòng mà bị cô gọi lại:

– Anh Thiên.

Thùy An chạy đến và hỏi về việc chuyển nhà của anh, nhưng anh tránh trả lời và nhanh chóng nói có việc để làm. Trong khi cô nói thì trợ lý Nam đến, và anh nói với Thùy An rằng có công việc cần bàn. Anh nhanh chóng rời khỏi Thùy An và đi cùng trợ lý Nam. Cô Thùy An đứng đó tỏ ra bất ngờ và nói trong lòng “Nếu anh không cho em biết, em cũng sẽ tìm cách biết thôi”. Sau đó, cô cũng đi lên phòng làm việc.

Lên đến phòng, Quốc Thiên mở cửa và chuẩn bị trà cho anh và trợ lý Nam. Anh hỏi về tình hình xây dựng trường Hồng Hà. Trợ lý Nam thông báo rằng hiệu trưởng đề nghị dời lịch thi công đến dịp nghỉ hè để không ảnh hưởng đến ôn thi học kỳ 1. Quốc Thiên đồng ý và yêu cầu thông báo hiệu trưởng. Sau khi trao đổi, trợ lý Nam xin phép rời đi làm việc.

Từ ngày cãi nhau đến nay, Thảo Như cảm thấy Hoàng Sơn đã thay đổi rất nhiều, anh ta bắt đầu quan tâm đến mẹ con cô nhiều hơn. Đặc biệt, mỗi khi thấy cô và bà Linh cãi nhau, Hoàng Sơn đều bênh vực mình nên cô ta rất vui. Hôm nay có lịch đi siêu âm thai nên Thảo Như nói với Hoàng Sơn:

– Hôm nay có lịch hẹn siêu âm thai, anh đi làm về sớm đưa em đi nhé.

Hoàng Sơn nghe thế thì gật đầu. Sau sự việc vừa rồi anh ta cũng đã bắt đầu chấp nhận Thảo Như và tập quên đi Diệu Nhi. Cúi xuống xoa xoa cái bụng nhỏ, Hoàng Sơn nói:

– Ở trong này ngoan nhé, đừng hành mẹ, chiều ba về sớm đưa đi.

Nói xong, Hoàng Sơn hôn lên trán Thảo Như rồi dắt xe ra sân nổ máy chạy đi. Hoàng Sơn vừa đi thì tiếng bà Linh vang lên:

– Giờ này không lo dọn dẹp nhà cửa còn đứng đấy.

– Con vào dọn dẹp ngay đây ạ.

Bà Linh nguýt một hơi dài rồi đi lại bàn ngồi vắt chéo chân, Thảo Như liền đi vô bắt tay vào dọn dẹp.

Buổi chiều Hoàng Sơn xin về sớm rồi đưa Thảo Như đi siêu âm, kết quả cái thai là một bé trai, được hơn 4 tháng. Bấy lâu nay Hoàng Sơn mơ ước có đứa con trai nên nghe được kết quả đúng như ý muốn thì vui mừng khôn ҳιếϮ. Thảo Như thấy Hoàng Sơn như thế thì cũng mỉm cười, nhưng trong lòng thì lo lắng.

Sau khi rời khỏi chỗ siêu âm, Hoàng Sơn hỏi Thảo Như:

– Có muốn ăn gì không anh đưa đi.

– Dạ thôi, chúng ta về nhà báo tin cho ba mẹ biết đi. Chắc ông bà vui lắm đấy.

– Ừ, vậy chúng ta về.

Về đến nhà lúc này tiếng nói của bà Linh vang lên :

– Cái con Như đâu rồi, giờ này cơm nước không thấy đâu.

Hoàng Sơn dìu Thảo Như đi vào nhìn thấy ba mẹ đang ngồi ở sofa, Thảo Như liền cúi đầu chào. Hoàng Sơn để Thảo Như ngồi xuống rồi trả lời mẹ:

– Con vừa đưa Thảo Như đi siêu âm về.

Bà Linh bĩu môi đáp:

– Gớm, khi xưa tôi bầu anh tôi có đi siêu âm gì đâu mà vẫn đẻ anh ra thông minh, đẹp trai đấy thây, bây giờ bày đặt lắm trò.

– Thời buổi bây giờ khác lúc xưa chứ mẹ, báo cho ba mẹ một tin vui là Thảo Như mang bầu con trai đấy ạ.

Hoàng Sơn nói xong thì quay sang nhìn Thảo Như mỉm cười, bà Linh như chưa tin nên hỏi lại.

– Sao,có thật là bầu con trai không.

– Dạ thật mẹ ạ.

Thảo Như đã đưa tờ siêu âm cho bà Linh và ông Tuấn xem. Sau khi xem xong, bà Linh thể hiện sự quan tâm và ân cần hơn với Thảo Như, nói:

– Từ mai con chỉ cần nghỉ ngơi, đi dạy thôi. Các công việc nặng nhọc ở nhà mẹ sẽ lo.

– Dạ, nhưng mà sao được ạ.

Ông Tuấn, mặc dù không ưa Thảo Như, nhưng hiện tại cô ta là mẹ của đứa cháu nội, người thừa kế dòng họ, nên ông bày tỏ:

– Bà nói đúng đấy, hãy lo chăm sóc cháu tôi cho tốt. Sơn, mau đi mua đồ về ăn cho cả nhà, đừng đợi nấu.

– Dạ.

Hoàng Sơn nghe lệnh, liền chạy ra đầu đường để mua phở về cho gia đình. Ăn xong, thường lệ là Thảo Như sẽ dọn dẹp nhưng bà Linh đã làm hết công việc đó. Thảo Như thấy vậy, nhếch môi cười và xin phép rời khỏi bàn ăn để vào phòng riêng. Cô ta quyết định chia sẻ tấm ảnh siêu âm trên Facebook với tiêu đề “Chào mừng con trai đến với ba mẹ”. Hành động này nhằm mục đích trả thù và chọc tức Diệu Nhi sau những lần bị cô ta nói xấu tại trường.

Bài viết liên quan