Tình cũ chương 18 | Chuyện Tình Tay Ba

03/01/2024 Tác giả: Hà Phong 42

Anh vô tình gặp Thùy An, đồng nghiệp trong công ty, nhưng anh tránh tiếp xúc với cô để tránh những lời đồn đại không mong muốn. Khi gặp lại Thùy An, anh nhanh chóng thăm hỏi về công việc:

– Công việc gặp khó khăn gì chưa?

Thùy An, nhận thức được sự quan tâm thực sự của Quốc Thiên, mặc dù vui mừng trong lòng nhưng tỏ ra giận dỗi khi trả lời:

– Sao anh quên mất đứa em này rồi, có gặp em chẳng hỏi han gì cả?

– Em này, mỗi ngày ở công ty mà anh gặp mà cứ nói vậy à?

– Gặp thì gặp chứ anh chả hỏi han gì cả.

– Lại bắt đầu giận dỗi rồi đấy.

– Em nói thật mà.

– Thôi, anh còn phải ra ngoài gặp đối tác, sau này nói chuyện tiếp nhé.

Sau khi nói xong, Quốc Thiên lấy giấy tờ rời đi. Thùy An nhìn theo bóng dáng anh, rồi nhìn xuống giấy tờ cầm trên tay nhẹ nhàng.

Quốc Thiên, sau khi gặp đối tác, lái xe đến trường của Diệu Nhi. Anh đỗ xe ở lề đường, đi đến cổng và gọi điện thoại cho cô.

Diệu Nhi, vừa tan giờ, đang dọn dẹp tài liệu thì thấy cuộc gọi của Quốc Thiên, cô nghe máy:

– Dạ, em đây.

– Em đã dạy xong chưa? Anh đang đứng ở cổng trường.

– Dạ, em vừa dạy xong, anh đợi em chút nhé.

Sau khi nói xong, Quốc Thiên đợi cô, mở cổng và vào trong. Chú bảo vệ nhận ra anh và mở cổng mừng rộn. Quốc Thiên cảm ơn chú và nhanh chóng vào trong.

Cô nhìn thấy anh, ngạc nhiên hỏi:

– Sao anh không đợi ngoài đó, vào đây làm gì?

– Chân tôi bị té, nên vào trường một chút. Đừng để ai thấy và đồn thổi.

Quốc Thiên lo lắng nói và cúi xuống sửa ống quần cho Diệu Nhi. Cô lo sợ nếu ai thấy nên lùi lại:

– Không sao mà, về nghỉ thôi. Anh đứng dậy đi, lỡ ai thấy lại đồn đại.

– Mắt cá chân sưng như vậy, không sao à?

Quốc Thiên ôm cô và tự tin bước đi. Cô lo sợ nhìn thấy giáo viên và Thảo Như, nên cô vội đưa mặt vào vai anh và nói:

– Anh, đừng có, mọi người đang nhìn.

Quốc Thiên ngoan cố trả lời:

– Không sao, chúng ta độc thân mà. Em ôm cổ anh, nếu không anh hôn em đấy.

– Anh, anh… thật là.

– Sao, có ôm cổ anh không? Anh nói là làm đấy.

Quốc Thiên vừa nói, vừa bắt chước bộ mặt ngượng ngùng của nữ sinh, khiến Diệu Nhi phải ôm cổ anh. Đến nơi đậu xe, Quốc Thiên giúp cô xuống, đưa cô về nhà để nghỉ ngơi và khám sức khỏe.

Bỏ qua những lời Diệu Nhi nói, Quốc Thiên tiếp tục lái xe đưa cô tới phòng khám của bạn học để kiểm tra sức khỏe. Sau khi biết Diệu Nhi bị bong gân mức độ 2, bác sĩ cho cô vài liều thuốc giảm đau và khuyên cô nên nghỉ ngơi, hạn chế hoạt động. Cô cảm ơn bác sĩ trước khi rời phòng khám. Quốc Thiên ôm cô ra xe và đề nghị:

– Bây giờ trời đã trưa rồi, anh đưa em đi ăn để uống thuốc rồi về nhà sau nhé, được không.

Diệu Nhi gật đầu đồng ý thay cho câu trả lời. Sau đó, Quốc Thiên dẫn cô đi ăn. Khi đã ăn xong, anh chuẩn bị nước và thuốc để cô dùng. Khách trong quán đều nhìn Diệu Nhi và Quốc Thiên với ánh mắt ngưỡng mộ và nói về sự hòa hợp và quan tâm mà anh dành cho người yêu. Trong lúc đó, Quốc Thiên liên tục nhìn cô và tươi cười, khiến cô cảm thấy ngượng ngùng.

Anh lái xe đưa Diệu Nhi về nhà, và khi đến, anh xuống trước để mở cửa xe cho cô. Khi cửa mở ra, Quốc Thiên nhanh chóng ôm cô vào nhà. Ba cô đang xem TV, thấy cảnh này, họ bất ngờ hỏi về tình hình của Diệu Nhi. Quốc Thiên đặt cô ngồi xuống và chào hỏi gia đình cô. Mẹ cô từ bếp đi lên hỏi về lý do, và Diệu Nhi giải thích về sự cố do trời mưa làm trơn sân trường.

Quốc Thiên bày tỏ sự tôn trọng và chia sẻ thông tin với gia đình Diệu Nhi. Ba cô thở dài trả lời rằng họ chỉ quan tâm vì yêu thương Diệu Nhi. Vào lúc này, đã đến giờ ăn cơm, Quốc Thiên không từ chối lời mời và mỉm cười đồng ý.

Sau đó, mẹ dắt cô vào trong phòng để thay quần áo và xuống bếp nấu cơm. Chỉ còn lại Quốc Thiên và ba cô nói chuyện với nhau. Ông Quang nhìn Quốc Thiên nói:

– Cảm ơn con đã đưa Nhi đi khám và đưa em về nhà.

– Không có gì đâu bác ạ.

Nói chuyện thêm một lát, Quốc Thiên nhìn thấy mẹ Diệu Nhi đang dọn cơm, anh xin phép được giúp việc bác trai. Bà Loan thấy Quốc Thiên đang múc canh, bà bảo anh:

– Con hãy ngồi lại với bác trai, để bác làm cho.

– Ở nhà, con thường giúp mẹ mấy việc này mà, để con làm tiếp cho bác ạ.

Bà Loan nhìn thấy Quốc Thiên như vậy, quay sang chồng mình và gật đầu mỉm cười. Sau khi cơm đã được dọn xong, bà Loan gọi Diệu Nhi ra và cả gia đình ngồi cùng nhau ăn cơm. Bàn ăn trở nên ấm cúng, mọi người nói chuyện vui vẻ. Sau bữa ăn, Quốc Thiên xin phép về, Diệu Nhi đưa anh ra sân và nói:

– Cảm ơn anh vì hôm nay.

– Không có gì đâu, làm được điều gì cho em là anh thấy hạnh phúc rồi. Anh chỉ mong em có thể chấp nhận anh một lần nữa thôi.

– Chuyện đó… để nói sau đi ạ.

– Anh biết hôm qua anh đã quá nóng vội, nhưng vì anh đã mất em một lần nên anh sợ không nhanh chóng thì sẽ mất em lần nữa, nên mới có hành động như vậy. Từ giờ trở đi anh sẽ không như vậy nữa, anh sẽ đợi đến khi nào em đồng ý mới thôi. Mà mai anh đến chở em đi dạy nhé.

– Mai em không có tiết nên được nghỉ.

– Ừm, vậy thôi em vào nhà đi. Nhớ ít đi lại, khi nào muốn ăn gì thì gọi anh mua qua cho nhé.

– Như thế phiền anh lắm.

– Không phiền đâu, em vào nhà đi, anh về nhé.

Cô không biết nói gì nên chỉ cười trừ rồi đưa tay lên vẫy tạm biệt Quốc Thiên. Quốc Thiên cũng nhìn cô mỉm cười rồi mới lên xe rời đi. Trong nhà, cô vào phòng và nằm xem phim một lúc trước khi ngủ.

Thùy An sau khi ăn cơm tối, lấy điện thoại gọi mẹ nuôi là bà Mai để trò chuyện. Bà Mai rất thích Thùy An nên đã nhận cô làm con nuôi. Nói chuyện một lúc, bà Mai cho biết sẽ trở về nước thăm cô và Quốc Thiên vào tháng sau. Tin này khiến Thùy An vui mừng, vì bà sẽ giúp cô có thêm thời gian gặp Quốc Thiên. Khi cuộc gọi kết thúc, Thùy An mở nhạc nhảy nhót trong phòng với tâm trạng trẻ trung.

Ngày hôm sau, cô đang ăn sáng thì nhận được cuộc gọi của chị Minh. Nghĩ rằng có chuyện gì đó ở trường, cô bấm nghe:

– Dạ em đây, chị Minh.

– Diệu Nhi à, có chuyện này chị nói em nghe, nhưng em đừng sốc nha.

– Chuyện gì nghiêm trọng thế chị, em nghe đây.

Chị Minh ngó xung quanh rồi nói:

– Cả trường đang đồn rằng em bỏ chồng để cặp với đại gia. Hôm qua anh ta đến trường đón em và ôm em thân mật trước mặt mọi người. Bây giờ mọi người, kể cả học sinh đều đang bàn tán về em đấy.

Nghe chị Minh nói, cô nhận ra ngay là ai đang tung tin đồn này. Trong lòng cô nổi giận, nếu ở trường thì cô sẽ không có phút nào

yên tâm với cô ta. Cô đã giữ im lặng để bảo toàn thể diện của cả ba người, nhưng cô ta dường như không chấp nhận sự yên bình.

Chị Minh không nghe cô trả lời, sốt ruột nói tiếp:

– Em có sao không Nhi, chị lo cho em lắm.

Lúc này cô mới tỉnh giấc và trả lời chị:

– Dạ em đây, em không sao đâu chị, chị yên tâm.

– Vết thương của em sao rồi, đỡ hơn chưa?

– Dạ em đỡ rồi chị, em có việc bận rồi em tắt máy nhé.

– Ừ, chuyện gì cũng có cách giải quyết hết, em đừng suy nghĩ tiêu cực. Muốn tâm sự gì cứ gọi chị, chị sẽ lắng nghe em nói.

– Dạ, em biết rồi. Em tắt máy nha.

Nói xong, Diệu Nhi tắt máy, hít một hơi sâu để bình tĩnh lại và ăn hết tô phở còn dở trên bàn. Trong lúc ăn, cô nghĩ về Thảo Như và cảm thấy tức giận đến nỗi cơ thể run lên. May mắn là ba mẹ cô đã rời nhà, nếu không họ nghe được có lẽ sẽ gặp khó khăn. Sau khi ăn xong, cô dọn dẹp và gọi điện thoại cho Hoàng Sơn.

Hoàng Sơn đang ở công trình, nghe chuông điện thoại, anh ta lấy điện thoại ra xem. Nhìn số quen thuộc, anh ta ngập ngừng không biết Diệu Nhi gọi có chuyện gì. Khi tiếng chuông gần tắt, Hoàng Sơn liền nhấn nghe:

– Alo, anh nghe đây.

Nghe giọng Hoàng Sơn, cô trả lời:

– Chuyện tôi và anh đã kết thúc, anh và nó cũng ở bên nhau. Tôi ở lịch sự không nói về những điều tốt đẹp của hai người vì muốn giữ thể diện cho tất cả chúng ta, vậy mà anh cứ gây sự với tôi làm gì.

Hoàng Sơn không hiểu chuyện gì, anh ta hỏi:

– Em nói gì vậy Nhi, anh không hiểu gì cả.

– Anh muốn hiểu chuyện gì thì về nhà hỏi nó. Tôi nói cho hai người biết. Tôi im lặng không có nghĩa là tôi sẽ chấp nhận những việc làm sai trái đâu. Anh nói muốn yên ổn dạy học, tôi công khai trước trường nếu không nó sẽ nhận hậu quả. Đừng nhìn thấy tôi hiền lành mà coi thường.

Cô nói một hồi và không cho anh ta trả lời, sau đó tắt máy và vào phòng.

Hoàng Sơn nghe xong định nói lại nhưng Diệu Nhi đã tắt máy. Anh ta suy nghĩ về những gì cô nói và chắc chắn có liên quan đến Thảo Như. Cất điện thoại vào túi, Hoàng Sơn quyết định sẽ hỏi rõ Thảo Như sau khi về nhà.

Thảo Như đang ngồi ở sân ăn trái cây, khi thấy Hoàng Sơn về, cô đứng dậy và mở cổng. Chờ Hoàng Sơn đỗ xe vào nhà, cô hỏi:

– Sao hôm nay anh về sớm vậy? Con trai hôm nay nhớ ba hay sao mà quậy quá trời, anh sờ thử đi.

Cô vừa nói vừa xoa bụng đang lớn dần, rồi cầm tay Hoàng Sơn đặt lên bụng mình và mỉm cười. Hoàng Sơn bực vì sự cố của Diệu Nhi nên anh ta không trả lời Thảo Như mà kéo tay cô ta lại chỗ ghế đá hỏi:

– Em ở trường làm gì với Diệu Nhi thế?

Thảo Như đang vui vẻ nghe Hoàng Sơn hỏi như thế thì có chút chột dạ. Rõ ràng Hoàng Sơn chưa bao giờ quan tâm đến chuyện ở trường học của cô ta, vậy mà bây giờ lại hỏi vậy. Cố giữ vẻ bình thường, Thảo Như giả vờ hỏi lại:

– Anh hỏi gì lạ vậy, làm gì làm gì. Em không có làm gì cả.

– Em còn chối nữa sao, nếu em không nói cũng không sao nhưng những chuyện em làm nó ảnh hưởng tới công việc của anh thì nhất định anh không tha cho em đâu.

– Anh nói gì kỳ vậy, em đang mang thai con trai của anh cũng là cháu nội đích tôn của gia đình này đó.

Hoàng Sơn cười lớn, nhìn Thảo Như trả lời:

– Anh nói cho em biết, chuyện của chúng ta vốn dĩ đã không tốt đẹp gì, nên em hãy yên thân yên phận đừng làm phiền tới cuộc sống của Diệu Nhi. Đừng để khi em thân bại danh liệt, không còn chỗ dung thân thì em mới nhận ra sai lầm của mình. Em làm gì thì mau mà đính chính xin lỗi cô ấy đi, không có lửa làm sao có khói. Em cũng là giáo viên, danh dự đặt lên hàng đầu, anh mong em sẽ hiểu những gì anh nói.

– Thì ra là nó gọi nói cho anh nghe à, hai người vẫn còn lén lút qua lại sau lưng tôi sao. Anh định cắm sừng cho tôi đấy à.

Thảo Như lớn tiếng nói khiến bà Linh chạy ra hỏi:

– Có chuyện gì mà hai đứa to tiếng thế hả.

Thảo Như ấm ức khóc lóc rồi nói:

– Mẹ xem… anh ta vẫn còn qua lại… với con Nhi đó mẹ. Không biết con Nhi… nói gì với anh ta…mà giờ anh ta về chì chiết.. chửi bới con… huhuhu.

– Có thật không hả Sơn, nó bỏ đi đã mấy tháng rồi mà con còn lưu luyến nó làm gì hả. Cái Như đang bầu bì con mau xin lỗi nó đi cho yên nhà cửa.

– Mẹ tự đi mà hỏi nó rồi sẽ biết.

Nói xong Hoàng Sơn đi lại phía xe máy, đề lên rồi chạy phóng đi. Bà Linh kêu theo:

– Sơn… đi đâu đó hả con.

Thảo Như dù bực bội trong lòng nhưng vẫn tỏ ra mình là người vô tội, làm mình làm mẩy nói tiếp:

– Mẹ xem anh ta đó, chắc lại đi tìm nó nữa rồi. Anh ta không cần mẹ con con nữa thì để con đi cho anh ta vừa lòng.

Thảo Như giả vờ đi vào nhà, bà Linh mong mãi mới có đứa cháu nội nên sợ cô ta bỏ đi thật liền đi theo nói:

– Thôi chuyện đâu còn có đó, để thằng Sơn về mẹ nói ba la nó một trận. Tới giờ cơm rồi còn đi đâu nữa, thôi lại ăn đi.

Do ông Tuấn đi ăn đám cưới của bà con ngoài quê nên nhà chỉ có bà Linh và Thảo Như ăn cơm. Ăn xong, bà Linh nói:

– Con vào phòng nghỉ ngơi đi để mẹ dọn cho, đừng suy nghĩ nhiều ảnh hưởng tới cháu mẹ.

– Dạ, con cảm ơn mẹ.

Bà Linh gật đầu dọn dẹp chén bát còn Thảo Như đi vào phòng. Ở trong phòng, cô ta mở tủ lấy quần áo của Hoàng Sơn ném hết ra ngoài cho hả dạ. Sau đó ngồi xuống ghế, lấy điện thoại gọi cho một người.

Bài viết liên quan