Tình cũ chương 27 | Khi trí nhớ tan biến

05/01/2024 Tác giả: Hà Phong 47

Đột nhiên tôi thấy ngón tay anh di chuyển nhẹ, tôi lo sợ có thể nhìn nhầm, nên tôi dụi mắt mấy lần rồi nhẹ nhàng gọi:

– Quốc Thiên! Quốc Thiên! Anh có nghe em gọi không.

Lần này, Diệu Nhi nhận thấy anh siết chặt tay cô, làm cô ngồi im nhìn đứa trẻ trong tay anh. Sau một khoảng thời gian, Diệu Nhi mới tỉnh táo và nhớ ra rằng cần gọi bác sĩ, vì vậy cô từ từ buông tay anh và ra khỏi phòng để gọi bác sĩ. Ngay khi cô ra khỏi cửa, bác sĩ đi ngang qua, cô liền gọi bác sĩ vào xem tình hình. Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói:

– Tình trạng bệnh nhân tiến triển rất tốt, có vẻ như anh sẽ tỉnh lại ngay mai. Người thân hãy tiếp tục nói chuyện với bệnh nhân thường xuyên nhé.

Khi bác sĩ ra khỏi phòng, Diệu Nhi thấy mẹ của Quốc Thiên và Thùy An đang đi lại. Cô biểu lộ lòng biết ơn đối với bác sĩ. Tuy nhiên, khi bác sĩ ra đi, mẹ của Quốc Thiên và Thùy An tiếp cận, và bà Mai không cho phép Diệu Nhi tiếp tục ở lại.

Bà Mai nói:

– Cô đến đây làm gì?

– Con chỉ muốn thăm anh Thiên xem anh ấy thế nào thôi ạ.

– Tôi không cần và không muốn, phiền cô đi.

Bà Mai đẩy Diệu Nhi ra xa khiến cô có chút loạng choạng. Tuy nhiên, cô không ngạc nhiên quá về hành động này, và khi cô ổn định lại, cô nói:

– Bác sĩ cho con ở lại đây để nói chuyện với anh Thiên, để anh ấy tỉnh lại nhanh hơn. Khi nãy con nói chuyện mà tay anh ấy đã cử động, bác sĩ cũng xác nhận. Nếu bác không tin, cô có thể hỏi bác sĩ ạ.

Bà Mai nghe Diệu Nhi nói như vậy, lại gần Quốc Thiên gọi:

– Quốc Thiên là mẹ đây, con nghe mẹ gọi không.

– …

Bà Mai thấy Quốc Thiên im lặng và không có cử động gì, liền quay lại hỏi Diệu Nhi:

– Cô nói lúc nãy Quốc Thiên cử động có thật không đó. Sao tôi gọi mà không thấy nó nhúc nhích gì vậy?

– Dạ, con nói thật, lúc nãy anh Thiên đã cử động, bác sĩ cũng đã xác nhận. Nếu bà không tin, bà có thể hỏi bác sĩ ạ.

Bà Mai nhìn Quốc Thiên rồi suy nghĩ, “Có lẽ chúng nó quan hệ mật thiết đến mức chỉ nghe chúng nó nói chuyện mới khiến chúng nó tỉnh lại.” Dù không hài lòng với Diệu Nhi, nhưng bà Mai vì muốn con trai tỉnh lại nhanh chóng, nên quay lại nói:

– Tôi cho phép cô ở lại nói chuyện với Quốc Thiên cho đến khi anh ấy tỉnh.

Thùy An nghe mẹ nuôi nói vậy, không hài lòng nói:

– Chẳng phải đã nói con sẽ chăm sóc và nói chuyện với anh Thiên mà sao giờ lại thế kia.

– Con đừng làm ồn, quan trọng là làm sao để Quốc Thiên tỉnh lại chứ không phải ai chăm sóc. Con còn công việc ở công ty, đi làm đi.

– Nhưng mà…

– Mẹ chỉ muốn những người biết nghe lời.

Bà Mai nói như vậy và đẩy Thùy An ra xa. Thùy An có chút lung túng, nhưng vì muốn Quốc Thiên tỉnh lại nhanh chóng, nên bà Mai quyết định để Diệu Nhi ở lại. Thùy An không hài lòng, nên cô ta cầm túi xách mặt hờn hững đi về công ty. Khi đi qua Diệu Nhi, cô ta không quên lườm cô một cái.

Sau khi Thùy An rời đi, Diệu Nhi và bà Mai bước vào phòng. Diệu Nhi nhận thấy bà Mai trông mệt mỏi, nên quan tâm nói:

– Cô trông như đã rất mệt, cô về nghỉ một chút đi, sức khỏe cô cũng quan trọng. Anh Thiên đang có cơ hội tỉnh lại, cô đừng lo lắng quá. Cô sẽ ở đây với anh Thiên, cô nhất định sẽ gọi cô khi anh tỉnh.

Thực sự, từ khi Quốc Thiên gặp tai nạn, bà Mai luôn lo lắng, ngay cả khi về nhà, cô cũng không thể yên tâm. Nghe Diệu Nhi nói, bà Mai thấy có lý, nên bà nói:

– Vậy thì cô ở lại chăm sóc anh giúp tôi.

– Dạ, cô sẽ ở đây.

Bà Mai gật đầu rồi rời khỏi phòng. Diệu Nhi tiếp tục ngồi xuống và nói chuyện với Quốc Thiên. Cô vừa nói chuyện vừa làm việc trên laptop, sau đó, cô gọi về cho bố mẹ thông báo rằng cô sẽ ở bệnh viện cả buổi trưa.

Trong vài ngày tiếp theo, Diệu Nhi gần như ở lại bên Quốc Thiên suốt cả ngày và đêm, chỉ rời đi khi cần đi dạy học. Cô không tin Quốc Thiên không tỉnh lại, vì vậy cô nói chuyện với anh, thậm chí còn khiến bác sĩ và y tá thích thú vì cách Diệu Nhi chăm sóc anh. Họ nói rằng Quốc Thiên rất may mắn có người vợ như cô.

Trong một buổi trưa như bình thường, khi Diệu Nhi định đi xuống căn tin để mua cơm, bất ngờ bị Quốc Thiên giữ lại. Cô quay đầu nhìn, thì thấy anh đang mở mắt, một tay nắm chặt tay cô. Cô nhìn anh một cách ngỡ ngàng, đứng đó như bị đóng băng một lúc, sau đó mới mừng rỡ ôm anh và nói:

– Quốc Thiên, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi. Những ngày qua em lo lắm, anh biết không? Em sợ anh sẽ không tỉnh lại nữa.

Quốc Thiên không trả lời, anh chỉ nhìn chăm chú vào cô gái trước mặt, cảm giác quen thuộc nhưng không thể nhớ rõ, nên anh hỏi:

– Cô là ai vậy?

Diệu Nhi nghe Quốc Thiên hỏi, như một cú sốc điện, cô im bặt, quan sát anh một lúc rồi cầm tay anh trả lời:

– Quốc Thiên, em là Diệu Nhi, là người yêu của anh đây. Anh không nhớ em sao?

Khi nghe tới tên Diệu Nhi, Quốc Thiên cảm thấy quen thuộc và cố gắng nhớ lại, nhưng không thành công. Anh càng nghĩ càng đau đầu, đau như bị đập búa. Anh ôm đầu đau đớn, khiến Diệu Nhi hoảng sợ chạy ra ngoài gọi bác sĩ. Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói:

– Rất may là bệnh nhân đã tỉnh, nhưng do va đập mạnh nên anh sẽ mất trí nhớ tạm thời. Người thân đừng quá lo lắng, đây chỉ là hiện tượng tạm thời. Anh sẽ dần dần hồi phục trí nhớ.

– Dạ, cảm ơn bác sĩ ạ.

Bác sĩ rời khỏi phòng, sau đó trợ lý Nam, mẹ anh và Thùy An đều đến. Diệu Nhi vui mừng thông báo:

– Anh Thiên đã tỉnh rồi, nhưng anh ấy…

Cô chưa nói hết, bà Mai và Thùy An đã vào, và cô nghe thấy tiếng hét của Quốc Thiên. Diệu Nhi và trợ lý Nam nhanh chóng đến, cô nói:

– Hiện tại anh ấy đang tạm thời mất trí nhớ, đừng làm anh ấy sợ hãi.

Thùy An nghe xong liền đặt câu hỏi:

– Chị nói sao, anh Thiên bị mất trí nhớ.

– Đúng đấy, anh đang trong quá trình phục hồi, mọi người đừng làm anh bị lo lắng hay hoảng sợ.

Bà Mai đứng ngồi băn khoăn khi biết con trai mất trí nhớ, bà nói nhẹ nhàng:

– Mẹ đây, con không nhớ mẹ à, Thiên ơi.

Quốc Thiên, sợ hãi, nhìn về phía Diệu Nhi và nói:

– Diệu Nhi, những người kia là ai vậy, tôi không biết họ, tôi sợ… tôi sợ lắm. Hãy đuổi họ ra khỏi đây đi.

Anh nói xong, ôm đầu vật vã, Diệu Nhi ôm anh và nói:

– Đừng sợ, có em ở đây rồi.

Quốc Thiên tiếp tục lắc lư đau đớn, cô vỗ nhẹ anh và nói:

– Anh đừng nghĩ nhiều, càng nghĩ càng đau đớn đấy.

Bà Mai, thấy con trai chỉ nhớ Diệu Nhi mà không nhận ra mình, cảm thấy đau lòng. Bà không tin rằng con trai có thể quên mình, và càng không hiểu vì sao tai пα̣п lại làm con mất trí. Đang lo lắng, bà Mai đột nhiên ngã xuống và ngất xỉu. Trợ lý Nam nhanh chóng ôm bà đi tới phòng cấp cứu, còn Thùy An theo sau. Bác sĩ sau khi kiểm tra nói rằng bà bị sốc và kiệt sức, bắt đầu truyền nước. Thấy mọi thứ ổn định, trợ lý Nam nói với Thùy An:

– Cô ở lại chăm sóc mẹ sếp nhé, tôi sẽ đi xem tình hình sếp.

Thùy An không muốn ở lại, nhưng để mẹ nuôi ở đây một mình, cô chấp nhận và nói:

– Được rồi, để tôi ở đây, anh đi đi.

Trợ lý Nam gật đầu và rời khỏi phòng Quốc Thiên. Trong khi đó, Diệu Nhi, sau khi dỗ cho Quốc Thiên ngủ, khi thấy trợ lý Nam vào, cô rời phòng và nói:

– Tôi không ngờ sau khi anh tỉnh lại, mọi chuyện lại trở nên như vậy.

Trợ lý Nam nói:

– Tôi cũng không ngờ. Hy vọng anh sẽ nhanh chóng hồi phục trí nhớ.

– Còn vụ tai пα̣п của anh Thiên, đã có kết quả điều tra chưa ạ?

– Đã rồi, là do bên đối thủ ganh đua trong dự án, đang giải quyết. Cô đừng lo.

– Vậy thì tốt. Mà mẹ anh ấy sao rồi ạ?

– Mẹ sếp bị kiệt sức nên mới ngất, đang được truyền nước. Chắc chốt sẽ tỉnh thôi. Tôi có việc phải đi công ty, cô ở lại chăm sóc sếp giúp tôi nhé.

– Anh cứ đi, có tôi ở đây.

Sau khi trợ lý Nam đi, Diệu Nhi thấy Quốc Thiên đang ngủ nên cô đi xuống căn tin mua ít đồ dùng và đồ ăn sẵn sàng cho anh khi anh tỉnh dậy.

Thùy An đã ở phòng chờ lâu và quyết định sang phòng Quốc Thiên xem anh thế nào. Cô không tin rằng Quốc Thiên đã mất trí nhớ. Khi bước vào, không thấy Diệu Nhi, Thùy An tiếp cận giường và gọi:

– Anh Thiên tỉnh dậy đi.

Anh tỉnh giấc mơ, nghe tiếng gọi, giật mình và nhìn thấy Thùy An thay vì Diệu Nhi, anh hoảng sợ và cố né tránh:

– Cô là ai… tôi không biết cô, ra khỏi đây đi… Diệu Nhi, Diệu Nhi ơi.

Thùy An cố gắng nói tiếp:

– Là em, Diệu Nhi đây mà.

– Không, cô không phải là Diệu Nhi, cô đi ra khỏi.

Thùy An thất vọng, cô lấy điện thoại và mở tấm hình của cô và Quốc Thiên rồi nói:

– Anh nhìn đây, chúng ta vui vẻ bên nhau đấy.

Quốc Thiên nhìn hình trên điện thoại, lắc đầu mà không đáp lại Thùy An và gọi tên Diệu Nhi.

Diệu Nhi về phòng và thấy cửa đang mở, lo sợ Quốc Thiên tỉnh dậy mà không thấy mình, cô bước vào và thấy Thùy An ở đó, im lặng để xem cô ta đang làm gì. Quốc Thiên, sợ hãi, nhìn thấy Diệu Nhi, vui mừng gọi:

– Diệu Nhi.

Thùy An đang ngồi trên giường, mặt hướng về Quốc Thiên, không nhận ra Diệu Nhi đã về. Khi nghe Quốc Thiên gọi tên Diệu Nhi, cô cười và đáp lại:

– Đây là Diệu Nhi, anh nhớ em rồi phải không?

Bài viết liên quan